Chương 121: Nếu có chuyện gì xảy ra với Tạ Du, nàng sẽ không sống nổi
---
Hắn nói sẽ bảo vệ nàng thật tốt, và hắn thật sự đã làm như vậy.
Cho dù bản thân bị thương nặng, nhưng khi rơi xuống vách núi hắn vẫn gắt gao ôm chặt nàng, lấy thân mình che chở, thà để mình đầy thương tích còn hơn để nàng chịu bất kỳ tổn hại nào.
Được Tạ Du bao bọc cẩn thận, Phó Ninh Dung chỉ bị một chút vết thương ngoài da khi lăn từ trên cao xuống.
Sau khi hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, nàng nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.
"Tạ Du...Tạ Du, tỉnh lại đi." Phản ứng đầu tiên chính là nhìn về phía Tạ Du, nhìn thấy trên người hắn đầy vết thương, hai mắt nhắm nghiền không nhúc nhích, nàng lập tức bật khóc.
Nàng không dám nghĩ nhiều, nếu có chuyện gì xảy ra với Tạ Du, nàng sẽ không sống nổi mất.
Hoảng hốt lo sợ, nôn nóng bất an.
Thử dò xét hơi thở của hắn, cho đến khi có được câu trả lời chắc chắn, trái tim đang treo lơ lửng của nàng mới rơi xuống đất.
Theo chân họ là ám vệ đã được Tạ Du cử đến bên cạnh Phó Ninh Dung.
Tưởng rằng ám vệ áo đen là kẻ thù đuổi cùng giết tận bọn họ, khi Phó Ninh Dung nhận thấy sự tồn tại của đối phương, nàng lập tức rung chuông báo động, liều mạng chắn trước mặt Tạ Du.
Toàn thân như mọc gai.
Dù cho đã vật lộn nhiều năm ở Phó gia và quan trường, Phó Ninh Dung cũng chưa bao giờ thể hiện trạng thái cảnh giác và phòng bị như hiện tại: "Muốn chết không? Ngươi thử tiến lên một bước xem?!"
"Xin đại nhân thứ lỗi, thuộc hạ không có ác ý, cũng không phải là kẻ định ám sát ngài." Ám vệ lập tức quỳ xuống, lấy lệnh bài trong tay ra, giải thích thân phận với Phó Ninh Dung, "Thuộc hạ chính là ám vệ mà Thái Tử điện hạ sắp xếp bên cạnh ngài suốt thời gian qua, nhiệm vụ của thuộc hạ là bảo vệ sự an toàn của ngài."
"Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau, chính là ở bên ngoài Lưu Sung phủ." Hắn nói.
Đúng là từng có một người như vậy.
Hai ký ức chồng chéo lên nhau, Phó Ninh Dung chợt có ấn tượng, nhớ rõ tình huống lúc đó cũng nguy hiểm không kém bây giờ, quả thật có một hiệp khách áo đen đến cứu bọn họ.
"Tất cả là lỗi của thuộc hạ, là thuộc hạ cứu giá chậm trễ."
Lúc đó, ám vệ theo bản năng muốn chạy tới cứu Thái Tử điện hạ và Phó đại nhân.
Chỉ là vừa rồi nhân lực không đủ, lại gặp phải tình huống bị đánh lén, hắn ở phía trước lấy một địch trăm để mở đường cho mọi người, ngược lại sơ ý khiến cho Thái Tử điện hạ và Phó đại nhân rơi xuống vực sâu.
"Điện hạ đã dặn dò qua vô số lần, ngài chính là chủ nhân của thuộc hạ, bảo vệ sự an nguy của ngài chính là nhiệm vụ trọng yếu nhất."
Cho nên hắn sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì gây tổn thương cho chủ nhân của mình.
Nếu là người Tạ Du chỉ định ở bên cạnh bảo vệ nàng, thì đây nhất định là người mà Tạ Du cực kỳ tín nhiệm.
Tạ Du tin được thì nàng cũng có thể tin được.
Còn có lệnh bài chứng minh thân phận, Phó Ninh Dung dần dần hiểu ra, "Quên đi, không phải lúc để truy cứu trách nhiệm. Điều quan trọng nhất bây giờ là sự an toàn của Thái Tử điện hạ."
Nơi này đồng không mông quạnh, không có một ngôi nhà nào trong tầm mắt. Nếu để ám vệ đưa Tạ Du trở về, trên đường đi không chừng sẽ phát sinh tình huống không hay.
Nhìn xuống vết thương vẫn đang chảy máu của Tạ Du, tay Phó Ninh Dung run lên, mọi quyết định nàng đưa ra đều liên quan đến sự an toàn của nàng và Tạ Du.
Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhanh chóng bình tĩnh lại và ra lệnh cho ám vệ.
"Nghe rõ đây, hiện tại tình thế cấp bách, điện hạ bị thương nặng tạm thời không thể rời đi, chuyện trước mắt chỉ có thể trông cậy vào ngươi."
Ám vệ ôm quyền: "Chỉ cần đại nhân phân phó, thuộc hạ nguyện chết không nề hà."
"Thái Tử điện hạ và ta đến đây để điều tra án vũ khí và án quan ngân của Lưu Sung. Không ngờ lại trúng kế điệu hổ ly sơn và bị phục kích." Sau khi giải thích ngắn gọn những gì đã xảy ra, Phó Ninh Dung lần mò lấy lệnh bài từ thắt lưng của Tạ Du và đưa nó cho ám vệ: "Đàn rồng không thể một ngày thiếu thủ lĩnh. Tình hình phía trên vẫn chưa rõ, phiền ngươi hãy dẫn người đến phá vòng vây."
"Nhớ kỹ phải bắt được ít nhất một người mai phục chúng ta, sau đó chia ra hai nhóm, một nhóm áp giải người trở về, nhóm còn lại tiếp tục đuổi theo điều tra kẻ đứng sau bức màn."
Ước chừng thời gian, Phó Ninh Dung tiếp tục nói: "Có lẽ nhóm người thứ hai của chúng ta vẫn còn đang đuổi tới đây, đến lúc đó ngươi hãy dẫn theo bọn họ trở về hoàng thành."
"Đến hoàng thành, lập tức bao vây phủ Lưu Sung, tuyệt đối không cho ai bước chân ra khỏi phủ, cũng không cho ai đi vào."
Tóm lại, trước tiên cắt đứt đường lui của Lưu Sung.
Chẳng phải hắn đã bày binh bố trận để dụ người vào bẫy sao? Bọn họ không nên từ chối tâm ý của hắn, đến lúc đó tang vật còn chưa kịp chuyển đi, mục đích chính là để đánh úp hắn.
"Theo dõi sát sao Lưu Sung, hắn đi đâu, tiếp xúc với ai, làm chuyện gì, bắt tất cả những người có liên quan tới hắn về."
"Nhất là Lưu Sung, dù thế nào cũng phải giam giữ hắn."
"Nếu như hắn không phối hợp, ngươi có thể đưa ra lệnh bài, nếu cần thiết có thể đi tìm Hạc Di công chúa, nhờ nàng giúp đỡ."
"Phần còn lại chờ ta và Thái Tử điện hạ trở về giải quyết."
"Tuân lệnh, thuộc hạ nguyện lấy tính mạng của mình để cam đoan, nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ mà chủ tử giao cho."
"Được, mau làm đi." Phó Ninh Dung nói tiếp, "Còn nữa, đừng để bất luận kẻ nào biết điện hạ bị thương và rơi xuống vách núi, kẻo dẫn đến tai họa chết người."
"Chờ mọi chuyện xong xuôi, tình hình ổn định, ngươi dẫn người đến tìm bọn ta."
"Tuân lệnh."
Thị vệ cúi đầu thật mạnh, "Vậy thì Phó đại nhân và điện hạ nhất định phải bảo trọng."
Bạn thấy sao?