Chương 126: Chương 125: Nàng mới nhận ra Tạ Du đối với nàng quan trọng đến nhường nào

Chương 125: Nàng mới nhận ra Tạ Du đối với nàng quan trọng đến nhường nào

---

Chỉ có hai gian phòng và một sân nhỏ. 

Ngôi nhà tuy đơn giản nhưng được giữ gìn rất sạch sẽ. 

"Cháu gái, tối nay cháu và ca ca sẽ ở lại đây." Bà dẫn Phó Ninh Dung đến một gian phòng khác, thu dọn chăn đệm, "Còn nữa, ta có làm vài món ở bên ngoài, cháu không chê thì ra ăn một chút đi." 

"Cảm ơn bà." Phó Ninh rất cảm kích. 

Thấy hắn vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, nàng đặt Tạ Du lên giường, cho hắn uống chút nước, lau người và thay thuốc cho hắn, sau khi mọi thứ ổn thỏa, cuối cùng nàng cũng được thả lỏng người sau một ngày căng thẳng.  

Giường không lớn lắm, có chút miễn cưỡng để chứa hai người bọn họ. 

Vốn dĩ muốn cách xa Tạ Du để tránh chạm vào vết thương của hắn, nhưng đêm đã khuya, mọi cảm xúc tiêu cực trong lòng đều được giải phóng, trong bóng tối, nàng không kìm được khẽ khóc bên người chàng thanh niên đang say ngủ.

Nàng không khỏi nghĩ đến những điều không mấy lạc quan, nếu như hắn có mệnh hệ gì, thì từ nay về sau sẽ không có ai hết lòng tin tưởng và che chở cho nàng nữa.

Sợ hãi và không có cảm giác an toàn. 

Nàng chạm khẽ vào tay Tạ Du, vẫn không nhịn được dán sát vào người hắn. 

Ban ngày mệt mỏi, lúc nào cũng căng thẳng, vốn tưởng rằng đêm nay sẽ mất ngủ, nhưng ở bên cạnh Tạ Du, nàng không ngờ mình cứ như vậy mà ngủ thiếp đi. 

Cảm giác như mình đã ngủ rất lâu, giống như đã có một giấc mơ rất dài. 

Trong giấc mơ, nàng bị người ta đuổi giết, cho dù có cố gắng trốn thoát như thế nào cũng không thể cắt đuôi họ. 

Hình như có một bàn tay thò ra sau gáy. 

Hơi lạnh trong bàn tay đó khiến cổ nàng run lên. 

Cảm giác cổ bị cắt đứt trong dự đoán không hề xuất hiện, thay vào đó, gáy nàng được ai đó xoa nhẹ, hơi thở quen thuộc phả ra từ bên cạnh khiến nàng chợt giật mình.

Đây là động tác quen thuộc của Tạ Du. 

Tiếng cười nhàn nhạt của hắn truyền đến từ bên tai nàng, hiện thực và cảnh trong mơ chồng chéo lên nhau khiến hô hấp của nàng ngưng trệ, sau đó tim đập càng lúc càng nhanh, cảm xúc kích động trào dâng. 

Tạ Du cuối cùng đã tỉnh lại. 

Tất cả sức lực trong cơ thể lúc này như bị rút sach, có loại cảm giác sống sót sau tai nạn, Phó Ninh Dung thở phào hẹ nhõm, lại nghiêng người lên để tránh vết thương của hắn, vòng tay qua cổ và vùi vào ngực hắn, dù thế nào đi nữa cũng không muốn buông tay. 

Nỗi nhớ nhung tích tụ bấy lâu cuối cùng vỡ òa ngay lúc này. 

Nàng cố gắng hết sức để không khóc nhưng hốc mắt và chóp mũi vẫn chua xót, nghe tiếng tim đập của Tạ Du, nàng không thể kìm lòng được, nước mắt ấm nóng chảy ra thấm ướt vạt áo hắn. 

Cảm nhận được Phó Ninh Dung đang run rẩy, Tạ Du từ từ siết chặt vòng tay đang ôm lấy nàng, không quan tâm có ảnh hưởng đến vết thương hay không, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng. 

Giọng của hắn có hơi ngọng nghịu, đuôi mắt cụp xuống nhưng giọng nói lại cao lên, hắn xoa xoa mái tóc mềm mại của nàng, nói đùa: "Sao thế? Thấy ta không sao nàng rất vui à?" 

Nàng biết hắn đang cố gắng xoa dịu cảm xúc của nàng, vậy nên nàng cũng không phản bác hắn. 

"Ừm." Giọng nói bị bóp nghẹt, mang theo một chút nức nở yếu ớt, tủi thân không chịu được. 

"Vậy nàng có sợ không?" Tạ Du lại hỏi nàng.

Chắc chắn là có rồi, nhưng sợ Tạ Du lo lắng, nàng lắc đầu đưa ra một câu trả lời hoàn toàn ngược lại. 

"Không sợ?" 

"Giỏi vậy sao?" 

Thái Tử điện hạ trên vạn người chưa bao giờ khen người khác, vậy nên cái cách chàng ta khen người mình yêu cũng vụng về thế đấy. 

Cái gì đáng được trân trọng thì hãy trân trọng(*).

(*)Thành ngữ gốc: Hoa khai kham chiết trực tu chiết, mạc đãi vô hoa không chiết chi. Dịch nghĩa: Hoa xinh phải bẻ liền tay, chớ để lâu ngày lại bẻ cành khô. Ý nghĩa: như trên.

Những lời nông cạn như vậy cũng có thể dễ dàng khiến lòng người buông lỏng. 

Phó Ninh Dung thừa nhận rằng nàng có hơi sợ hãi. 

Cuộc sống không phải giây phút nào cũng bình yên. Nhiều chuyện ngoài ý muốn ập đến rất nhanh, không cho người ta cơ hội để phản ứng. 

Trước đây, nàng thường nghĩ về cuộc sống của mình sau khi rời khỏi triều đình và tách khỏi Phó gia, nàng luôn nghĩ rằng việc giúp cha ruột lấy lại công đạo, trao những mối quan hệ đã tiếp nhận được cho Phó Vũ là điều quan trọng nhất, nhưng bây giờ nàng không nghĩ như vậy nữa. 

Không thể mãi mãi chỉ nhìn về một hướng. 

Có những thứ mất đi mới biết quý trọng, nàng đã dốc hết sức để giúp cha ruột của mình thoát khỏi oan khúc, đó là bởi vì nàng bị quá khứ ám ảnh từng ấy năm, hối hận vì mình không có năng lực lấy lại sự trong sạch cho cha, nàng giam cầm chính mình trong một chiếc lồng mang tên "tự trách".

Tình yêu là nỗi sợ mất mát, sợ vuột mất những gì mình đang có. 

Điều này đúng với cha mẹ nàng, và tất cả những gì nàng trân trọng cũng không ngoại lệ. 

Trước đây giữa hai người không có trắc trở gì, nàng theo lý thường cho rằng giữa mình và Tạ Du là tình bạn. 

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã xảy ra trước mắt, nhìn thấy Tạ Du bất tỉnh với những vết thương khắp người vì cứu nàng, Phó Ninh Dung như bị khoét đi một nửa trái tim. 

Nỗi sợ mất đi người thân lại một lần nữa xâm chiếm trái tim nàng, cảm giác gần như tuyệt vọng khiến nàng sụp đổ. 

Sau khi nghĩ lại, một tác động vô cùng lớn đánh sâu vào. 

Gió rít kèm theo tiếng thì thầm, bên vách núi cao, hắn nói nàng "đừng sợ". Khoảnh khắc đó, nàng mới nhận ra Tạ Du đối với nàng quan trọng đến nhường nào. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...