Chương 126: Năm này qua năm khác, tình cảm giữa họ cứ thế lớn dần lên
---
Ở bên Tạ Du cũng tốt.
Nàng đã ở cùng một chỗ với hắn quá lâu, đã hòa nhập với cuộc sống của hắn, hai người chưa bao giờ thực sự xa cách nhau, nàng không biết sẽ như thế nào khi nói lời chia tay với hắn.
Thật ra, nàng gần như không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình khi không có Tạ Du.
Nàng không biết từ lúc nào bản thân nhận ra mình yêu hắn.
Có thể là lúc hắn liều mình chắn trước mặt nàng, cũng có thể là lúc hắn ôm nàng và thề sẽ bảo vệ nàng.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, tình cảm giữa họ cứ thế lớn dần lên.
Phó Ninh Dung nghĩ, thăng chức để mang lại nhiều lợi ích cho dân chúng cũng tốt, ở trong triều đề cử nữ tử làm quan cũng hay.
Trong tương lai, nàng sẽ tiếp tục ở lại triều đình để cống hiến, bằng hết khả năng của mình để chứng minh rằng không chỉ nam tử có thể làm quan mà cả nữ tử cũng có thể trổ tài.
Trước đây, nàng luôn muốn quay lại Nam Xuyên và tìm một nơi yên tĩnh để sống phần đời còn lại.
Nhưng bây giờ nàng đã suy tính nhiều hơn.
Có thể ở bên cạnh Tạ Du, bản thân ngày càng trưởng thành đồng thời nhìn hắn từng bước trở thành một bậc Đế vương đủ tư cách thật ra cũng không tồi.
Chôn trong vòng tay của Tạ Du, từ khi họ rơi xuống vách núi và gặp ám vệ, sau đó từ hang động đến Nam Xuyên, Phó Ninh Dung giải thích cặn kẽ tình hình hiện tại cho hắn: "Chàng không cần phải lo lắng, mọi chuyện đã được xử lý xong xuôi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là chàng phải chăm sóc bản thân thật tốt, sau đó chờ người của chúng ta tới."
"Được." Tạ Du cúi đầu hôn nàng, không chút keo kiệt khen ngợi những gì nàng đã làm.
"Vậy bây giờ chúng ta đang ở Nam Xuyên sao?" Tạ Du lại hỏi.
"Ừm, là quê hương của ta." Phó Ninh Dung gật đầu.
"Hôm qua chúng ta đi qua một khu rừng, lúc đầu ta không biết mình đang ở Nam Xuyên, mãi đến khi gõ cửa ngôi nhà này, ta mới nhận ra vị lão bà này là người mà ta từng quen." Nàng giải thích nhân quả cho Tạ Du, "Năm xưa bà có một đứa con trai, kẻ giết con trai bà là một gia đình có thế lực ở địa phương, khi đó không ai muốn nhúng tay vào vũng nước đục này. Cuối cùng, chỉ có cha ta chịu tiếp nhận vụ án và trả lại công bằng cho con trai bà ấy."
"Kể từ đó gia đình hai bên trở nên rất thân thiết."
"Những chuyện xảy ra tiếp theo chàng cũng biết rồi đó, ta cũng đã lâu không trở lại nơi này."
"Sau này ta làm quan, cũng phần nào được kế thừa từ cha. Trừ gian diệt ác, bảo vệ công lý cũng là điều ta luôn hướng tới và nỗ lực vì nó."
Mặc dù con đường này khó khăn hơn nhiều so với nàng tưởng tượng.
Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa, nàng sửa sang lại y phục, lau sạch nước mắt, Phó Ninh Dung vội vàng ngồi dậy từ trong lòng Tạ Du, nói về phía cửa: " Bà ơi, bà vào đi ạ."
Bà lão bưng cháo nóng hổi đi tới, thấy thanh niên trên gường đã tỉnh, không khỏi mừng rỡ thay Phó Ninh Dung: "Cháu gái, ca ca cháu tỉnh rồi?"
Phó Ninh Dung gật đầu và đỡ bà ngồi xuống ghế.
Tạ Du cũng chào hỏi bà, khi hắn cười, trong đôi mắt phượng ấy còn có vài phần trêu chọc, không chỉ đơn giản là hỏi mà giống như đang trêu Phó Ninh Dung hơn: "Bà, nàng ấy nói cháu là ca ca của nàng ấy ạ?"
Lời này vừa nói ra, Phó Ninh Dung mặt không đổi sắc nhéo một cái lên eo Tạ Du.
"Ui...Đau!"
Bà lão cũng cười, đặt bát cháo nóng hổi xuống bàn bên cạnh.
Hai người này khiến bà có cảm giác rằng họ giống một cặp vợ chồng trẻ mới cưới hơn, nhưng nếu Phó Ninh Dung đã nói như vậy, bà cũng phải hiểu đến cùng.
Kể từ khi gia đình Ninh đại nhân gặp tai họa, bà đã chuyển đến nơi hẻo lánh yên tĩnh này để sống một mình, đã lâu bà không tiếp xúc với người khác, bà cũng rất vui khi có người bầu bạn.
Y phục trên người họ rất sang trọng, vừa nhìn liền biết là con nhà giàu.
Sợ hai người ăn mặc không thoải mái, sau khi ăn xong, bà lão chủ động đề nghị dẫn hai người đi chợ.
Vốn dĩ Tạ Du cũng muốn đi, nhưng Phó Ninh Dung sợ miệng vết thương bị nứt nên ra lệnh cho hắn ở nhà nằm trên giường nghỉ ngơi.
"Nàng không cho ta đi thật luôn?" Tạ Du đỡ giường nhìn nàng oán hờn, trong mắt đều là sự không cam lòng.
"Ngoan ngoãn ở nhà chờ đi, ta và bà sẽ về nhanh thôi."
Trước giờ hắn rất bướng bỉnh, vì vậy Phó Ninh Dung chỉ còn cách hôn hắn, vỗ nhẹ vào lưng hắn dỗ dành, cuối cùng hắn mới bằng lòng yên tâm đợi nàng ở nhà.
Bạn thấy sao?