Chương 128: Chương 127: Nụ cười không thể kiểm soát nở ra giữa các khe hở ngón tay

Chương 127: Nụ cười không thể kiểm soát nở ra giữa các khe hở ngón tay

---

Phó Ninh Dung mua một ít bánh ngọt và chọn vài bộ y phục. 

Bà lão cũng mua cho nàng một bộ váy màu đỏ nước, có rất nhiều thứ mới lạ mà Phó Ninh Dung chưa từng thấy ở hoàng thành, nhìn cái gì cũng thấy thích thú, vì vậy thời gian đi chợ không tránh khỏi bị kéo dài thêm. 

Một lúc lâu sau, cuối cùng họ cũng về nhà. 

Tạ Du chán nản nằm trên giường đếm ngón tay, mắt hắn gần như sáng lên khi nhìn thấy Phó Ninh Dung trở về, hận không thể trực tiếp nhào lên người nàng: "Chịu về rồi đó hả?" 

Chịu về? 

Hắn nói cái gì thế không biết. 

Nhưng Phó Ninh Dung cũng không để ý, kể với hắn những gì nàng đã thấy dọc đường: "Chợ ở đây có nhiều thứ hay ho lắm, ta còn mua bánh ngọt cho chàng nữa nè." 

Đặt bánh ngọt xuống và trải bộ y phục mới mua ra. 

Phó Ninh Dung lấy bộ mà nàng đã chọn cho Tạ Du giúp hắn mặc vào, sau đó mình cũng vào phòng trong thay y phục. 

Hôm qua nàng một đường bôn ba, y phục đã sớm tán loạn, nhìn thoáng qua có thể biết thân phận thật của nàng. 

Không giống như Tạ Du, Phó Ninh Dung có tận hai bộ đồ mới. 

Một bộ trang phục của nam nhân và một bộ váy. 

Bà lão thấy nàng là một cô gái mà lại vận nam trang, mặc dù Phó Ninh Dung nhiều lần giải thích rằng mặc đồ nam sẽ thuận tiện hơn nhưng bà vẫn nhất quyết mua váy cho nàng. 

"Cứ mặc bộ váy này trước đi." 

Phó Ninh Dung đang thay đồ, Tạ Du dựa vào đầu giường ngắm nàng. 

Khi những vết đỏ trên eo và giữa hai chân nàng lộ ra trước mắt hắn, hắn chợt ngẩn ra, hình ảnh A Dung khêu gợi ngồi trên eo hắn mơ hồ hiện lên trong đầu, lổ tai bất giác đỏ lên. 

Hình ảnh vô cùng chân thực. 

Tạ Du vuốt nhẹ lên đó, dấu vết còn rất rõ ràng, hình như mới xuất hiện không lâu, hắn ghé mắt xem xét, thăm dò hỏi: "Nơi này làm sao vậy?" 

"Hả?" Phó Ninh Dung lặng lẽ tránh đi, gượng gạo đổi đề tài, "...Chàng có muốn ăn một miếng bánh ngọt không?" 

Trong hang động bí mật, tiếng da thịt va chạm và đủ loại cảnh đẹp, bộ ngực lắc lư, Phó Ninh Dung tự tách của mình ra rồi ngồi xuống từng chút một... 

Cuối cùng hắn cũng nhớ ra những hình ảnh này là có thật, hậu tri hậu giác mới phản ứng lại: "Không phải là do ta làm đấy chứ?" 

Phó Ninh Dung hơi khựng lại, khẽ gật đầu. 

"Trước lúc rơi xuống vách núi không phải chàng đã đỡ cho ta một kiếm đó sao? Trên kiếm có độc, lúc đó chàng mê sảng, toàn thân nóng như lửa đốt, vì cứu chàng ta chỉ có thể làm cách này..." 

Phần còn lại không cần nói cũng biết. 

Lỗ tai và mặt Tạ Du gần như đỏ bừng ngay lập tức, hắn ngã ngửa ra sau, để mình dựa vào thành giường, quai hàm nhếch lên, lấy bàn tay che cả khuôn mặt. 

Hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi của nàng, trái tim nàng đang từng chút một đến gần hắn. 

Một nụ cười không thể kiểm soát nở ra giữa các khe hở ngón tay, bởi rằng Phó Ninh Dung đã chủ động quan tâm đến hắn nhiều hơn. 

Vai hắn khẽ run lên. 

"Có chuyện gì vậy, Tạ Du?" A Dung của hắn đang hỏi hắn. 

Trong lòng hắn khẽ động, vui mừng nhưng cũng có chút tiếc nuối. 

Hắn mím môi, hầu kết lăn lộn, nhìn chăm chú vào đôi mắt Phó Ninh Dung, nhẹ nhàng nở một nụ cười: "Ta sao?" 

"Không có gì, ta chỉ là đang hối hận vì sao lúc đó mình không tỉnh táo." 

"Nàng hiếm khi chủ động một lần." Hắn nói. 

"Ta rất muốn nhìn nàng, sau đó cùng làm với nàng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...