Chương 129: Chương 128: Tại sao A Dung của hắn lại tốt như vậy chứ?

Chương 128: Tại sao A Dung của hắn lại tốt như vậy chứ?

---

Không thể tưởng tượng được nàng đã chèo chống như thế nào mà có thể đưa hắn đến tận đây. 

Đáng tiếc vì hắn không thể đồng hành cùng nàng, khi nàng cần hắn nhất, hắn lại để nàng một mình đối mặt với nỗi sợ hãi. 

Ngược lại còn trở thành gánh nặng cho nàng. 

"Xin lỗi bé cưng." (Raw: 对不起啊乖乖)

"Cảm ơn vì đã cứu ta một lần nữa." 

"Không có gì." Phó Ninh Dung vươn tay xoa xoa đầu hắn, Tạ Du chủ động cọ vào lòng bàn tay nàng. 

Tại sao A Dung của hắn lại tốt như vậy chứ? 

Hắn thật sự rất muốn lấy thân báo đáp, ở bên nàng đến hết cuộc đời. 

Định xà nẹo nhau thêm chút nữa nhưng bà lão ở bên ngoài gõ cửa, hiền lành nói với bọn họ: "Thời tiết hôm nay rất tốt, hai đứa có muốn ra ngoài phơi nắng không?" 

Nơi bà đang ở chính là biên giới của Nam Xuyên, một trấn nhỏ tên là "Phong Lăng Độ". 

Mặt trời ở đây rất tốt, phong cảnh thậm chí còn đẹp hơn, bà lão đang ngồi trên chiếc xích đu bên ngoài căn nhà. Phó Ninh Dung mặc xong y phục, dẫn theo Tạ Du đã nằm lâu trên giường ra ngoài hóng gió. 

Nhìn thấy Phó Ninh Dung và Tạ Du, bà lão mỉm cười với họ, hiền hậu nhìn Phó Ninh Dung đã thay một bộ váy mới, lôi kéo tay nàng và khen ngợi: "Cháu gái, bộ váy này rất hợp với cháu." 

"Cảm ơn bà." 

Nàng ngồi xuống với bà lão. 

Ánh mắt bà xa xăm, không biết đang nhìn chân trời xanh thẳm hay ánh nắng trước mắt. 

"Cháu gái, chuyện này có thể hơi đột ngột, nhưng ta luôn cảm nhận được một cảm giác rất quen thuộc từ cháu." Như bị mắc kẹt trong ký ức, suy tư hồi lâu, bà vẫn mở miệng kể lại chuyện ngày xưa cho nàng nghe. 

"Trước đây ta không sống ở đây, chồng ta mất sớm, bên người chỉ có một đứa con trai sống nương tựa vào nhau." 

"Mấy năm trước con trai ta cũng không còn nữa, nó bị một tên ác bá địa phương có quyền thế đánh chết. Lúc đó quá khó khăn, biết rõ ai là người gây tội nhưng quan phủ không ai sẵn sàng kết tội hắn, cuối cùng chỉ có Ninh đại nhân là nguyện ý giúp bà già đáng thương này." 

"Tưởng rằng người tốt có thể cả đời an yên, nhưng đời đâu ai biết trước được điều gì, đáng tiếc cho Ninh đại nhân, một vị quan tài giỏi hiếm có lại bị người khác sát hại, chết không rõ nguyên nhân." 

"Tan cửa nát nhà, ngay cả đứa con gái bé bỏng của họ cũng mất tích." 

"Cô bé đó thông minh lanh lợi, năm đó chỉ mới chín tuổi." Bà lão nắm tay Phó Ninh Dung càng lúc càng chặt, thở dài liên hồi, "Nếu cô bé đó còn sống, chắc cũng trạc tuổi cháu." 

Phó Ninh Dung vỗ nhẹ vào lưng bà, an ủi bà đừng quá đau buồn. 

Nhưng đối với bà mà nói, đây dường như là khúc mắc đã đè nén trong lòng từ lâu, cần có chỗ giải tỏa: "Sau khi Ninh đại nhân bị giết hại, ta thường xuyên đến vùng phụ cận nghe ngóng. Có người nói rằng Ninh đại nhân đắc tội với người khác, cũng có người nói ngài ấy bị người ta sát hại để chiếm vị trí. Bọn họ cái gì cũng nói, còn nói mọi chuyện là do vị Phùng đại nhân ở hoàng thành kia giở trò, mục đích là để Ninh đại nhân gánh tội thay đứa con hoang của ông ta." 

"Bà ơi, chuyện đã qua rồi." Phó Ninh Dung an ủi bà, đồng thời cũng an ủi chính mình. 

"Aiz, tại sao người tốt không được đền đáp? Tại sao lại hại chết một vị quan tốt như Ninh đại nhân?" 

Bà lão tiếp tục thở than, nhắc đến những chuyện đau lòng này, cuối cùng không cầm được nước mắt nên vào nhà tìm khăn ướt lau mặt. 

Thấy bóng lưng tập tễnh của bà, Phó Ninh Dung cũng cảm thấy vô cùng khó chịu, muốn tiết lộ thân phận của mình cho bà, nhưng lại sợ gây nên những phiền phức không cần thiết nên đành thôi. 

Ngày xưa ấy như cánh chim bay tự do, một khi đã bay đi thì không bao giờ trở lại.

Phó Ninh Dung dựa vào người Tạ Du, giọng nói có chút cô đơn, nàng nhỏ giọng nói với hắn: "Ninh đại nhân mà bà ấy nói chính là cha ruột của ta." 

"Hóa ra trên thế giới này vẫn còn có người nhớ đến ta." 

"Đúng vậy, luôn có người nhớ đến nàng, bao gồm cả ta." Tạ Du đáp: "Đừng sợ, đừng lo lắng, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng như cách nàng luôn ở bên cạnh ta." 

Hắn nói cũng đúng. 

Đúng là Tạ Du đã ở bên cạnh nàng suốt những năm qua, đối phương đã trở thành một phần không thể thiếu của nàng. 

Nỗi khao khát nơi đáy lòng càng ngày càng khẩn thiết. 

Phó Ninh Dung biết rõ mình đã hoàn toàn chìm đắm. 

Dù thế nào đi nữa, nàng không thể sống mà không có Tạ Du. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...