Chương 130: Chương 129: Dưới bầu trời đêm, nàng tỏ tình với hắn

Chương 129: Dưới bầu trời đêm, nàng tỏ tình với hắn

---

Những gì bà lão và Tạ Du nói với nàng hồi sáng vẫn quanh quẩn trong tâm trí, đêm đã khuya rồi, nàng vẫn không thể ngủ được. Thoát khỏi vòng tay của Tạ Du muốn đi tìm nước uống, nhưng khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp đôi mắt chòng chọc của hắn. 

Giọng nói Tạ Du khàn khàn, nửa tỉnh nửa mê nghe có chút gợi cảm, hắn theo bản năng nắm lấy tay nàng, cọ cọ cổ nàng và hỏi: "Sao còn chưa ngủ?" 

"Không ngủ được." 

Bầu trời đêm Nam Xuyên đựng trong ô cửa sổ nhỏ. 

Không biết bây giờ là mấy giờ, nhớ tới những lời đã hứa với Tạ Du trước đó, Phó Ninh Dung đột nhiên hứng khởi: "Tạ Du, ra ngoài chơi không, ta dẫn chàng đi ngắm cảnh đêm của Nam Xuyên." 

"Được." Tạ Du vui vẻ đồng ý. 

Không quá lạnh cũng không quá nóng. 

Gió đêm thổi vào người rất thoải mái. 

Bầu trời đêm rộng lớn kéo dài đến chân trời xa xăm, sao sáng lấp lánh, giật mình nhớ lại, tựa như đang lạc mình trong một khung cảnh tươi đẹp. 

Như nàng đã nói, bầu trời đêm ở Nam Xuyên thật sự rất đẹp. 

Tâm trạng cũng được xoa dịu. 

Những tranh giành cấu xé, những chuyện vặt vãnh thường ngày đều bị bỏ lại phía sau, giờ này phút này, họ chẳng khác gì một đôi trai gái bình thường nhất trên thế gian. 

Ánh trăng êm dịu, những ngôi sao nhỏ rơi xuống hòa tan bóng hai người vào nhau. 

Rất thích hợp để bộc lộ hết tâm tình, Phó Ninh Dung chủ động nói: "Tạ Du, thật ra ta đã sớm nghĩ tới việc rời khỏi hoàng thành và trở về Nam Xuyên." 

Nàng biết vì mình thay đổi thân phận, làm con tốt của Phó gia nên mới có tư cách vào hoàng thành. 

Tình thế nguy hiểm, mỗi bước đi đều thận trọng, không biết ngày nào đó thân phận của mình sẽ bị bại lộ, gặp họa sát thân, cho nên nàng không muốn cũng không dám thiết lập quan hệ thân thiết với bất kỳ ai. 

Đó là lí do nàng luôn cảm thấy mình lạc lõng giữa hoàng thành. 

Cảm thấy quê hương Nam Xuyên mới là nơi nàng nên thuộc về. 

Truyện được up tại wattpad hoalantichmich.

"Bao gồm cả lần ta không biết tự lượng sức mình bỏ thuốc chàng, lúc đầu ta cho rằng sẽ có ngày mình trở về Nam Xuyên nên không muốn dính líu tới chàng quá nhiều." 

"Ta không phải loại người dễ dàng bộc lộ bản thân với người khác, ta không hiểu được nhiều chuyện tình cảm, thậm chí còn hơi ngốc. Người khác có thể nhanh chóng đoán ra, nhưng ta lại mất rất nhiều thời gian để hiểu." 

Ví dụ như giữa nàng và Tạ Du. 

Nàng nghĩ đó là tình bạn, nhưng thật ra không phải. 

Ở bên nhau quá lâu đã làm mờ đi ranh giới, thậm chí làm mờ cả bản năng yêu thương. 

"Bây giờ thì sao?" Tạ Du nhìn nàng khẽ mỉm cười, đầu ngón tay khều khều tay nàng, ánh mắt nhìn nàng vô cùng dịu dàng, mang theo một tia tình ý, giống như đang dụ dỗ nàng nói ra: "A Dung, bây giờ nàng đã hiểu ra chưa?" 

Đôi mắt hắn còn sâu hơn cả bầu trời đêm bao la. 

Lúc này, nàng có thể trực tiếp chọn hắn mà không chút do dự: "Bây giờ không phải A Dung đã nói với chàng rồi sao?" 

"Chàng xem, ta nguyện ý nói ra lời này với chàng, cũng có nghĩa là ta đã hoàn toàn tín nhiệm chàng, nguyện ý trao hết lòng này cho chàng." 

"Có lẽ trước đây ta hiểu lầm chàng, luôn cảm thấy giữa chúng ta chỉ có tình bạn chứ không phải bất cứ thứ tình cảm gì khác." 

"Nhưng thật ra, ta giống như đang tự lừa dối chính mình." 

Nàng nghĩ mình không còn gì để mất, nhưng khi họ rơi xuống vực sâu, nhìn Tạ Du yếu ớt nằm trong vòng tay mình, cuối cùng nàng cũng biết mình sợ hãi điều gì. 

Tình yêu của Tạ Du dành cho nàng luôn cởi mở và thẳng thắn, nhưng nàng lại cự nự và nhiều lần chọn cách trốn tránh. 

Nàng không biết cách nói chuyện ngọt ngào, thậm chí không biết cách đáp lại tình yêu chân thành và nồng nhiệt của hắn, đây là lần đầu tiên nàng nhận ra mình yêu một người, chỉ có thể theo bản năng nhón chân hôn lên môi Tạ Du. 

Thì thầm khe khẽ, giọng nói của nàng như hòa cùng tiếng gió. 

Dưới bầu trời đêm, nàng trao cho hắn lời tỏ tình chân thành nhất, tình yêu của nàng chính xác truyền đến tai hắn. 

Nàng nói: "Tạ Du, ta yêu chàng." 

—— 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...