Chương 133: Chương 132: Tin tức Phó Ninh Dung và Tạ Hạc Di kết hôn

Chương 132: Tin tức Phó Ninh Dung và Tạ Hạc Di kết hôn lan truyền khắp hoàng thành

---

Đúng là có hơi mệt. 

Trước đây nàng hầu như không muốn ở bên cạnh hắn, lúc nào cũng ồn ào đòi về Phó gia, bây giờ nàng đang ngủ trên giường của hắn, đắp chăn của hắn, không hề nhắc đến việc phải trở về: "Vậy lát nữa ta sẽ cùng chàng đi thẩm vấn Lưu Sung, sau đó trở về Hình Bộ báo cáo việc này cho Thượng thư đại nhân." 

Dù biết thân là con tốt thí của Phó gia, khi cần thiết nàng sẽ bị vứt bỏ là chuyện bình thường, nhưng bốn bề đang rối loạn, cảm giác một thân một mình chống chọi với khốn cảnh khiến nàng không tránh khỏi có chút lo lắng. 

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Phó Ninh Dung, Tạ Du gấp rút đi giải quyết những công việc chồng chất đã lâu. 

Đầu tiên là đến phủ công chúa thông báo cho Tạ Hạc Di biết hôn sự của nàng ấy và Phó Ninh Dung.

Sau đó đến nhà tù nơi Lưu Sung bị giam giữ. 

Thấy ông ta nhất quyết không chịu mở miệng, Tạ Du nói thẳng, "Mưu hại mệnh quan triều đình, tấn công đương kim Thái Tử, trộm binh khí, tham ô tiền công...Nhân chứng vật chứng có đủ, bất kể là loại tội gì đều đáng bị tru di cửu tộc." 

Đã phạm nhiều tội tày đình như vậy, Lưu Sung không ngại thêm một tội nữa, nhổ nước bọt về hướng Tạ Du: "Nếu đã như vậy, ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi."

Lưu Sung bị ép quỳ xuống.

Tạ Du từ trên cao nhìn xuống. 

Xương tay bị Thái Tử giẫm lên kêu "răng rắc", đau đến chết đi sống lại nhưng nhất quyết không để lộ bất cứ biểu hiện gì. hoalantichmich

"Giết ngươi?" Tạ Du cười lạnh một tiếng, "Trực tiếp giết chết thì quá hời cho ngươi rồi." 

"Bản Thái Tử không tin ngươi chỉ làm vì bản thân mình." 

"Nói đi, ai là người đứng sau giật dây ngươi, nói cách khác là ngươi đang làm việc cho ai?" 

Lật đổ một Lưu Sung thì có ích lợi gì? 

Không có Lưu Sung thì sẽ luôn có một người khác, điều hắn cần là tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau. 

Tạ Du lại nói: "Thủ đoạn của ta chắc ngươi đã từng nghe qua rồi. Chết là hết, còn Phùng Thượng thư đang chạy vạy khắp nơi, cố gắng vật lộn để cứu mạng ngươi thì sao?" 

"Cho dù hiện tại ngươi không chịu nhận tội, đợi đến lúc ta điều tra ra, đồng bọn của ngươi sớm muộn gì cũng phải chết." Bàn tay với khớp xương rõ ràng vỗ vỗ lên khuôn mặt dính đầy máu, sau đó lấy khăn lau sạch sẽ các ngón tay, giọng nói chậm rãi giống như lăng trì. 

"Đến lúc đó, không chỉ có Phùng Cung Tân, mà ngay cả những người mà ngươi vẫn luôn kìm nén không muốn thổ lộ, cũng sẽ từng người một đi theo ngươi." 

"Bằng cách này, ngươi sẽ không cô đơn trên con đường xuống địa ngục." 

Vừa rồi có đau đớn như thế nào ông ta cũng chưa từng rên lên một tiếng. Nhưng khi nghe những lời này của Tạ Du, toàn thân ông ta sụp xuống, biểu cảm trên mặt gần như đông cứng lại. 

Tạ Du giỏi nhất là phá vỡ tâm lý phòng bị của người khác: "Nếu là người khác bức cung, ngươi còn có thể đỡ chịu đau nếu kịp thời mở miệng, nhưng đổi lại là bản Thái Tử, sợ là không thể chống đỡ nổi." 

"Ta sẽ cho ngươi thời gian suy nghĩ, ta tin ngươi là người thông minh, sớm ngày nhận tội, miễn cho lãng phí thời gian lại tự làm khổ mình." 

"Tiếp tục." Tạ Du ra lệnh cho những người còn lại, sau đó phất tay áo rời đi. 

Không đáng để hao tổn nhiều thời gian và tinh lực lên người ông ta. 

Sau khi sai người thu hồi hơn phân nửa tang vật từ vòng vây, tiếp theo ra lệnh cho thuộc hạ lần theo manh mối hiện có để thu hồi nửa còn lại, sau đó ngựa không dừng vó chạy nhanh về Đông cung.

Hắn trở lại cung điện để cầu thánh chỉ ban hôn cho Phó Ninh Dung và Tạ Hạc Di. 

Bây giờ danh tính của Phó Ninh Dung đang bị nghi ngờ. 

Tạ Du là thân sinh huynh trưởng của công chúa Hạc Di, là Thái Tử đương triều, hiểu biết rất rõ về Phó Tư Chi của Phó gia, hắn xin Bệ hạ ban cuộc hôn nhân này, nó phù hợp về tình cảm lẫn lý trí, căn bản không có lý do gì để bị từ chối.

Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu lấy được sắc lệnh ban hôn. 

Chỉ trong nửa ngày, tin tức Phó Ninh Dung và Tạ Hạc Di kết hôn đã lan truyền khắp hoàng thành. 

Ngoài ra, Tạ Du còn phái người tung tin đồn, nói rằng Phó Ninh Dung còn trẻ đã thành danh, tài năng hơn người, những người khác nổi lòng ghen tị nên mới truyền lời ác, những nghi ngờ trước đó về danh tính của Phó Ninh Dung ngay lập tức bị đảo ngược. 

Mặc dù vẫn có một số cựu thần không muốn tin, nhưng bất kể họ phản bác như thế nào cũng vô dụng. 

Bây giờ thân phận của Phó Ninh Dung đã là Phò mã. 

"Trước đây các ngươi rất để ý những lời đồn đãi kia." Tạ Du cười khinh miệt, quái gở nói: "Bây giờ hướng gió đổi chiều, tại sao lại không quan tâm nữa?" 

"Hay là... Các ngươi chỉ nghe những gì mình muốn nghe?" Hắn dùng ánh mắt sắc bén liếc qua, khiến người khác không khỏi rùng mình. 

"Hơn nữa, danh tính của Phò mã đương triều là việc mà các ngươi có thể xen mồm sao?" 

"Người Phó Ninh Dung lấy chính là muội ruột của bản Thái Tử. Nếu danh tính của hắn thật sự đáng ngờ, các ngươi nghĩ ta sẽ trơ mắt nhìn muội muội mình nhảy vào hố lửa?" 

Hắn nói những lời này mà mặt không đỏ tim không đập. 

Không ai dám nói nửa câu không thích hợp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...