Chương 137: Run thành cái dạng này thì khỏi phải nói cũng biết chắc sướng lắm.
---
Tạ Du dùng hỉ phục màu đỏ lau đi những vẫn đục, sau đó ôm nàng vào lòng.
Tựa lưng vào thành giường, hắn nâng cằm nàng lên quan sát chiếc lưỡi nhỏ đang trốn phía sau hàm răng.
Những ngón tay còn dính nước tách môi nàng ra, vói vào chơi đùa với chiếc lưỡi nhỏ, đến khi hô hấp nàng dồn dập, khuôn mặt ửng hồng, hắn liền bịt kín miệng nàng lại bằng một nụ hôn nghiêm túc.
Sau nụ hôn, cả người nàng mềm nhũn, chỉ có thể nằm trên vai Tạ Du thở dốc.
Nàng ngồi trên người Tạ Du, cẩn thận nhìn hắn, vừa rồi trong lúc ý loạn tình mê cằm của hắn bị cào một cái, trên trái cổ còn có vài dấu hôn đỏ, xuống chút nữa là ngực, eo và bụng của hắn...
Từ từ.
Sao chỗ đó của hắn lại hồng thế nhỉ, cái màu ấy còn hồng hơn cả bộ phận sinh dục của hắn.
Tạ Du thấy nàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ngực mình, liền hôn lên vành tai nàng, phả hơi thở ấm áp vào bên tai, cầm lấy tay nàng chậm rãi sờ lên nó, không chút nghĩ ngợi hỏi: "Muốn sờ không?"
Ánh mắt hắn nhìn nàng rất trần trụi và thẳng thắn, hắn không bao giờ ngần ngại chia sẻ bất kỳ bộ phận cơ thể nào của mình với Phó Ninh Dung.
Dưới ánh mắt vô cùng mong đợi của Tạ Du, Phó Ninh Dung chạm vào nó.
Cưng cứng, không ấn xuống được.
Nhưng cảm xúc không tệ.
Đầu ngón tay nàng ấn vào đầu ngực hồng hào của hắn, ngay lập tức đổi lấy tiếng rên rỉ xen lẫn sự nhẫn nhịn của Tạ Du, nàng càng ấn hắn càng khó thở.
Nghe được những tiếng rên rỉ bị kìm nén đó của hắn, Phó Ninh Dung cũng cảm thấy hơi khô nóng.
Nàng muốn Tạ Du bớt bớt cái miệng nhưng lại ngại nói thẳng ra, giọng nàng yếu ớt, chỉ nói: "Chàng đừng có thở như vậy nữa được không?"
"Như vậy là như nào?"
"Như nào hả?" Hắn cười.
Hai tay ôm mặt Phó Ninh Dung, đè thấp đầu nàng xuống, để nàng đối diện với nơi nàng vừa ấn, trong lời nói tăng thêm vài phần dụ dỗ, hỏi: "Muốn hôn ở đây không? Sẽ thoải mái hơn nữa đó."
Đầu lưỡi nóng ẩm lướt qua hai điểm trên cùng.
Tạ Du không ngờ nàng sẽ trực tiếp ngậm nó vào như vậy.
Đầu ngực ấm nóng, ngay khi đầu lưỡi vừa chạm vào, nửa người trên của hắn lập tức thẳng tắp, trong mắt tràn ngập sương mù, dường như ngay cả chính hắn cũng không ngờ tới nó lại kích thích đến vậy.
Người hắn run lên.
Run thành cái dạng này thì khỏi phải nói cũng biết chắc sướng lắm.
Biết rõ đây là phản ứng nằm trong tầm kiểm soát của mình, nhưng Phó Ninh Dung không hiểu sao lại cảm thấy thỏa mãn, khiến nàng càng muốn khám phá thêm.
Đây là lần đầu tiên nàng sẵn sàng đối mặt với dục vọng.
Hàm răng cọ nhẹ lên đầu nhũ hoa nhô ra, đầu lưỡi đảo lộn liên tục, mút nhẹ rồi từ từ nhâm nhi, hàm răng gặm nhấm để lại một chuỗi dấu vết mơ hồ trên đó.
Bàn tay cũng ấn vào cơ bụng và vuốt ve.
Từng chút một trượt xuống dưới, cuối cùng lại chìm vào trong vực sâu, đầu ngón tay chạm vào mắt ngựa đang phun ra dịch nhầy.
Sự chủ động của nàng khiến Tạ Du cảm thấy phấn khích hơn.
Hắn nằm dưới thân nàng để nàng chơi đùa, vừa vui vẻ vừa nghĩ, đây là có ý gì?
Ngay cả khi A Dung của hắn muốn phá hủy hắn, hắn cũng sẵn lòng.
Nhưng chỉ chạm như thế này không đủ để làm hắn gục ngã.
Tạ Du nâng Phó Ninh Dung lên, tách nàng ra định để nàng nuốt của mình vào, nhưng vào lúc này hắn lùi lại một bước, xuống giường, tìm một cây nến đỏ đang thắp sáng.
Ngọn lửa uyển chuyển, dầu nến chậm rãi chảy xuống.
Lơ đãng nhỏ giọt vào bụng dưới của Tạ Du, rất nhanh cô đọng lại thành một khối nhỏ.
Là nến nhiệt độ thấp nên không làm bỏng da.
Phó Ninh Dung nhẹ nhàng né tránh, đưa tay xuống bụng dưới giúp hắn cạo mẩu sáp nến ra, nhưng nàng vừa chạm vào hắn, một cây nến có ngọn lửa đã bị nhét vào tay nàng.
Tạ Du kêu nàng hãy cầm chắc.
"Làm được không?" Hắn nói "Hãy cầm lấy cái này, vẩy vào người ta."
——
Bạn thấy sao?