Chương 140: Chương 139(H): Căn phòng sáng rực, ngọn nến đỏ cháy cho đến bình minh

Chương 139(H): Căn phòng sáng rực, ngọn nến đỏ cháy cho đến bình minh

---

Lỗ thịt gắt gao mút chặt, thịt mềm ôm lấy thịt cứng, mới thọc vào vài lần mà đã chảy nước huống chi là đâm dữ dội như vậy. 

Tạ Du nâng nửa người trên của mình để chạm vào ngực của Phó Ninh Dung, đầu lưỡi đảo quanh hạt anh đào, liếm nàng như cách mà nàng vừa mới liếm hắn, đồng thời eo và bụng vẫn dùng sức, không hề kiềm chế một chút nào, hết lần này đến lần khác đánh vào phần thịt mềm bên trong. 

Nàng bị đâm đến không nói thành lời, quờ quạng nắm tóc Tạ Du, đưa mình đến gần hắn hơn. 

Nàng run vì quá sướng, hét lên vì không chịu nổi. 

Cưỡi trên người Tạ Du, mông bị hắn đánh, so với cưỡi ngựa thật còn gập ghềnh hơn. 

Nằm thẳng thì dương vật cũng bị đẩy thẳng lên, đó là một độ sâu xưa nay vẫn chưa khám phá được: "Nàng thẳng eo một chút nào, tiến vào đó sẽ thoải mái hơn." 

Hắn đã nói như vậy.

Nàng cũng nghe lời Tạ Du, ngả đầu nằm xuống. 

Những làn sóng màu đỏ quay cuồng, tấm chăn hỉ dưới thân đã bị chất lỏng của hai người làm vấy bẩn hoàn toàn. 

Tiếng "bạch bạch" vang lên không dứt. 

Tình cảm dịu dàng và mơ hồ đi đôi với nhau, vừa làm vừa hôn. 

Tưởng chừng vẫn như thường lệ nhưng lại có vẻ khác đi rất nhiều. 

Giống là lần nào cũng kịch liệt như nhau, khác ở chỗ đây là đêm tân hôn của hai người. 

Nội thất được trang trí rất bắt mắt. 

Cả hai vô cùng hưng phấn, khát khao muốn bù đắp lại những gì còn thiếu trong quá khứ, dùng hết những tư thế chưa từng thử qua. 

Là những giọt nước mắt rơi vì được sung sướng quá mức. 

Trong mắt nàng là ánh sáng dịu dàng, vì hắn mà tỏa sáng. 

Thấy nàng thoải mái, Tạ Du còn thỏa mãn hơn cả nàng, vì vậy hắn càng ra sức cưng chiều nàng, giã mạnh vào hoa tâm, dịch hoa rỉ ra nơi giao hợp của hai người khiến nó ướt rối tinh rối mù. 

Tất cả đều là minh chứng tốt nhất khi họ đã yêu nhau say đắm. 

Khi hắn rút ra chuẩn bị đâm vào lần nữa, hắn thấy hai múi hoa nàng co rúm lại. 

Nơi đó đỏ bừng vì bị trứng đập, trên mặt cũng phủ một tầng đỏ ửng vì làm tình quá sướng, tông màu rực rỡ này càng kích thích hắn. 

Tạ Du không thể chịu đựng được nữa. 

Gân xanh trên bộ phận sinh dục thắt lại, hắn thay đổi tư thế đi vào từ phía sau, Phó Ninh Dung chổng mông cao lên, dương vật to lớn nằm giữa hai chân nàng, thẳng tắp đâm vào, khe thịt được mở rộng. 

Gậy thịt hoàn toàn chìm trong vũng nước ấm. 

Nơi nào làm nàng run nhiều nhất, Tạ Du sẽ dồn hết sức lực vào đó. 

Tình cảm nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được xác nhận, hắn hoàn toàn thuộc về nàng, có danh phận này, từ nay về sau Tạ Du không còn phải lo lắng nữa. 

Hắn là của Phó Ninh Dung, còn Phó Ninh Dung vẫn là chính mình. 

Nàng muốn tự do tự tại, vẫn có thể thể hiện tham vọng của mình trong triều, hắn sẽ không chôn chân nàng trong viện nhỏ, nàng cũng không cần lo lắng bị ràng buộc bởi bất kỳ trách nhiệm gì. 

Đây là người vợ hắn yêu nhất, nàng là duy nhất trên đời. 

Trên giường, trên bàn, cạnh cửa, cạnh gương đồng... Khắp nơi đều là nơi họ đã từng làm tình. 

Triền miên đến chết. 

Cuối cùng nàng cũng hoàn toàn thích ứng với hắn, khi hắn xâm nhập, nàng phun nước, hắn cầm hai chân nàng đặt lên vai mình, thúc mạnh đồng thời cũng chăm sóc đế hoa nho nhỏ. 

Cả hai đều cảm thấy mình sắp mất kiểm soát. 

Một lần lại một lần, toàn bộ tinh hoa cô đặc đều dồn vào khoang tử cung. 

Bụng dưới hơi phồng lên, nàng như đang mang thai một đứa trẻ. 

Phó Ninh Dung bám lên vai Tạ Du, mái tóc lộn xộn trước trán, nàng mất đi sức lực và buộc phải treo trên người chàng thanh niên, bắp chân bị dập đến nhảy nhót. 

Đêm càng ngày càng sáng, nhưng mọi chuyện không bao giờ dừng lại ở đó. 

Nước được gọi hết lượt này đến lượt khác, mà hai bóng người trong phòng vẫn cứ mãi quấn lấy nhau.

Căn phòng sáng rực, ngọn nến đỏ cháy cho đến bình minh. 

—— 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...