Chương 141: Bây giờ hắn là người đã có gia đình
---
Tạ Hạc Di chỉ mang danh con dâu nhà họ Phó, nàng không cần phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào.
Điều này vốn là một điều tốt, nhưng Tạ Du qua cầu rút ván quá nhanh, phủ công chúa và phủ mới được làm thông nhau, vào ngày thứ ba sau hôn lễ, Hạc Di bị đuổi trở lại phủ công chúa.
Hạc Di hờn giận, tí nữa thì mắng vốn thẳng mặt Tạ Du.
Tạ Du coi đó là điều hiển nhiên, phân tích cho nàng nghe từng bước tình huống tiếp theo, cho nàng chỗ dựa về tâm lý, đồng thời khuyên giải: "Đây không phải là một mũi tên trúng hai đích sao?"
"Yên tâm đi, trước kia muội như thế nào thì tương lai vẫn là như vậy."
"Đợi mọi chuyện đâu vào đấy, ta sẽ nhanh chóng cho hai người hòa ly."
Tạ Du đã làm những gì mà một huynh trưởng nên làm, quan tâm đến từng chi tiết, hắn còn đề cập đến một điều mà không ai có thể tưởng tượng được: "Muội yên tâm, ta và tẩu tẩu của muội không phải người ngoài, nếu cần gì cứ nói với ta và A Dung là được, đừng lo lắng gì cả."
"Cho dù muội muốn nuôi một vài nam sủng trong phủ ta cũng sẽ giúp muội sắp xếp."
Tạ Hạc Di ghét bỏ, đối mặt với sự quan tâm đột ngột của huynh trưởng, nàng nhất thời không biết nên cư xử như thế nào.
Vô số suy nghĩ hiện lên, muôn ngàn lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ gói gọn trong một câu: "Nam nhân có vợ mấy người thật ghê gớm."
Đối với phản ứng của Tạ Hạc Di, Tạ Du không thèm quan tâm.
Bây giờ hắn là người đã có gia đình, không thể đánh đồng với mấy người vô gia vô thất được.
Canh nấu trong bếp đã sôi.
Tạ Du vội vàng mang nó đến cho Phó Ninh Dung, người vẫn đang ngủ trong viện, lặng lẽ chờ đợi bên cạnh nàng, để nàng vừa mở mắt là có thể nhìn thấy hắn bên cạnh.
Phó Ninh Dung gần đây rất thèm ngủ, cứ thiêm thiếp cả ngày. Thân thể dường như có hơi nặng nề, mơ hồ cảm giác được có gì đó không đúng, nhưng cẩn thận suy nghĩ cũng không biết tại sao.
Nàng mơ màng tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền thấy Tạ Du ở bên giường chờ mình từ lúc nào.
Thấy nàng tỉnh lại, ánh mắt chàng thanh niên sáng lên, sau đó nhanh nhẹn tiến đến hầu hạ nàng rửa mặt, hôn nàng một cái, đưa cho nàng bát canh còn nóng hổi: "Nào, phòng bếp vừa mới nấu xong, uống nhanh kẻo nguội."
Tạ Du chăm Phó Ninh Dung rất kỹ, ngày ngày ở lại trong phủ Phò mã của muội muội, rất ít khi trở về Đông cung của mình.
Liên tiếp mấy ngày, mỗi lần Phó Ninh Dung tỉnh lại đều nhìn thấy hắn, ban đầu nàng có hơi ngượng nhưng đến mấy ngày sau cũng dần quen, nàng suýt chút nữa quên mất Tạ Du còn phải làm việc, thân là Thái Tử điện hạ, hắn gánh trên vai rất nhiều trách nhiệm.
Trong những dịp vui mọi người thường có tinh thần tốt, Tạ Du cũng rất vui vẻ và thoải mái.
Chỉ là nếu cuộc sống cứ tiếp tục bình lặng như vậy, không chỉ Phó Ninh Dung mà ngay cả hắn cũng gần như quên mất thân phận và trách nhiệm của mình.
May mắn thay, thuộc hạ bên kia đã đến mật báo, nói rằng cuộc điều tra gần đây đã có vài manh mối.
Các nhân chứng xác định vị Phùng đại nhân ngày xưa chính là Phùng Cung Tân hiện tại, nói rằng khi còn đương chức, lão ta đã lợi dụng chức vụ của mình để tham ô, nhận hối lộ, đổi trắng thay đen, sổ sách quan trọng nhất cũng được người của Tạ Du mang về trong quá trình điều tra.
Chứng cứ vô cùng rõ ràng.
Phùng Cung Tân bị bỏ tù.
Trong nhà giam, Phó Ninh Dung và Tạ Du cùng nhau đi vào, cầm cuốn sổ quăng đến trước mặt Phùng đại nhân đang bị xiềng xích trói buộc: "Ngươi cũng giỏi giấu giếm, nếu không phải có căn cứ thôi thúc ta đi điều tra, ta thật sự sẽ bị vẻ ngoài của ngươi lừa gạt."
"Ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi và Lưu Sung kia có quan hệ như thế nào?" Tạ Du và Phó Ninh Dung đã biết quá rõ, nhưng vẫn muốn nghe được đáp án xác thực từ miệng lão.
Trên mặt lão Phùng đầy nếp nhăn.
Phùng Cung Tân giống như đã già đi mười tuổi chỉ sau một đêm, lưng như cành cây cong queo, toàn thân gục xuống, mặc cho ai truy hỏi cũng không nói gì.
Bạn thấy sao?