Chương 144: Chương 143

Chương 143

---

Nhưng sự tình cũng không bởi vậy mà kết thúc. 

Chuyện đã như vậy rồi nhưng Phùng Cung Tân vẫn muốn tìm đường cho con trai mình: "Ta sẽ thừa nhận tất cả những gì mình làm, nhưng Sung Nhi chỉ làm ra chuyện này vì chấp niệm nhất thời, cầu xin Thái Tử điện hạ hãy bỏ qua cho hắn." 

"Bỏ qua cho hắn? Làm sao có thể?" Nói chuyện thật nực cười, mệt cho lão làm quan nhiều năm như vậy mà ngay cả quy tắc cơ bản nhất cũng muốn vì người thân mà phá bỏ?

"Ngươi là cha của hắn, chuyện hắn lén lút làm không thể nào ngươi không biết, có đúng không? Chưa nói đến ngươi cũng có nhúng tay vào nững chuyện đó, chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ trừng trị ngươi rồi." 

Chém mười cái đầu cũng không đủ. 

Tội ác của Lưu Sung nghiêm trọng hơn nhiều so với Phùng Cung Tân. 

Mỗi câu mỗi chữ như là bản án tử hình dành cho lão Phùng, làm cho lão ý thức được lời nói của lão thái quá đến mức nào: "Ngươi phải suy nghĩ thật kỹ, sau lưng ngươi không chỉ có một mình Lưu Sung, mà còn có rất nhiều người của Phùng gia." 

Mối quan hệ đã được làm sáng tỏ, Lưu Sung đang bị áp chế một bên cũng sắp hóa điên*, nghiến răng cố gắng kéo Phùng Cung Tân ra: "Các ngươi thả ông ấy ra. Tất cả là lỗi của ta, là ta một mình lên kế hoạch, không liên quan gì đến ông ấy hay bất kỳ ai khác." 

(*)Nguyên văn là "bày ra tư thế muốn đập vỡ cái bình": thành ngữ chỉ thái độ bất cần, hành động tùy tiện, nát rồi thì cho bấy.

"Ông ấy cũng không biết ta đang làm gì." 

Người cha hiền từ và đứa con trai hiếu thảo. hoalantichmich

Thật là một cảnh ấm áp. 

Đổ hết thảy tội lỗi lên đầu mình, Lưu Sung nói: "Ta sẽ thú nhận những chuyện ta đã làm." 

"Ta chỉ là không cam lòng mà thôi. Tại sao các ngươi sinh ra đã có tất cả, còn bọn ta vì mấy lạng bạc mà phải lao đầu vào chỗ chết?" 

Tạ Du coi thường những người đã làm sai mà không chịu hối cải, toàn thân bao trùm vẻ hung ác, đôi mắt phượng tràn đầy sương lạnh, "Ngươi cho rằng bản Thái Tử là người như thế nào? Ngươi nói cái gì ta cũng sẽ tin, đưa Phó đại nhân tới đây chỉ để làm hề với các ngươi?" 

Phó Ninh Dung cũng phụ họa theo lời của Tạ Du, mỗi câu mỗi chữ đều có lý: "Bây giờ ngươi đã thấy rõ hay chưa, ngươi cho rằng tất cả chúng sinh trên thiên hạ này đều sẽ vì tiền của mà liều mạng giống như ngươi?" 

"Ngươi có bao giờ nghĩ tới những hậu quả khi nhúng tay vào chuyện quân sự? Ngươi có biết sẽ có bao nhiêu người dân trôi dạt khắp nơi, tan cửa nát nhà vì những ham muốn ích kỷ của ngươi hay không?" 

Lưu Sung vừa rồi còn hung hăng, bây giờ đề cập đến chuyện này thì lại câm miệng, cũng không dám nghĩ đến sẽ có bao nhiêu người mất mạng vì hành động của mình, giống như chỉ cần không đề cập đến thì tổn hại mà ông ta gây ra cho dân chúng sẽ được xóa bỏ. 

Nhưng dù Lưu Sung có trốn tránh như thế nào, màn che vẫn được gỡ xuống từng tấm một, Phó Ninh Dung và Tạ Du luôn có cách khiến ông ta phải lên tiếng. 

"Cho dù ngươi không muốn thừa nhận, bọn ta cũng đã điều tra được." Quá khứ luôn có dấu vết, không thể hoàn toàn xóa sạch, thuộc hạ của Tạ Du dẫn những người trước đây đã từng làm việc với Lưu Sung tại Lưu gia về, ai cũng có thể chứng minh thân phận trước kia của ông ta. 

Người có thể chứng minh thân phận của Lưu Sung đã bị tống vào ngục, người nọ giải thích tường tận Lưu Sung được đưa vào Lưu phủ như thế nào và những chuyện xảy ra sau đó ra sao. Người nọ càng nói, mặt Lưu Sung càng trở nên trắng bệch.

Ông ta cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, hòng không để đối phương nhìn ra manh mối gì, nhưng không nhận ra bộ y phục rách rưới của mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. 

"Lúc trước Lưu Hoàng quý phi chưa xuất giá, ngươi làm việc bên cạnh bà ta. Bây giờ lại xông pha mạo hiểm như vậy cũng là vì vị Hoàng quý phi kia đúng không?" 

Biết được quá khứ của Lưu Hoàng quý phi, là người mà bà ta có thể tin tưởng, nếu như vậy, bà ta có thể mượn tay ông ta làm rất nhiều chuyện. 

Tham ô quan bạc, trộm cắp vũ khí. 

Tạ Du và Phó Ninh Dung bốn mắt nhìn nhau, đồng thời sáng tỏ. Nếu đúng là như vậy, thì mưu đồ làm phản của bọn họ đã quá rõ ràng. 

Cây roi dài đáng sợ sắp quất vào người Phùng Cung Tân. 

Cầm dụng cụ tra tấn trong tay, Tạ Du liếc nhìn Lưu Sung, biết ông ta đã sớm quăng tính mạng của mình sau đầu, vì vậy hắn đã đổ hết tội lỗi lên người người mà ông ta trân trọng nhất: "Người đứng sau lưng ngươi hẳn là Lưu Hoàng quý phi và Nhị hoàng tử." 

"Nếu như ngươi nguyện ý làm nhân chứng vạch trần Lưu Hoàng quý phi, có lẽ cha ngươi sẽ có cơ hội sống." 

Lưu Sung thật lâu không mở miệng. 

Cảm giác ngột ngạt như ngâm mình trong nước, trái tim như bị siết chặt. Bị Thái Tử điện hạ nắm thóp, ông ta hiểu Tạ Du muốn ông ta lựa chọn giữa hai người quan trọng nhất đời mình. 

Một bên là Lưu gia tiểu thư, người đã cho ông một cuộc sống mới. 

Một bên là cha ruột, người đã vì ông mà làm rất rất nhiều điều. 

Dù sao chăng nữa ông cũng không thể phản bội cả hai bên. 

Là ông quá bốc đồng. Không nên quá liều lĩnh và háo thắng, vốn là cầu cứu Nhị điện hạ, muốn lợi dụng chuyện thân phận của Phó Ninh Dung bị nghi ngờ khiến bên kia trở tay không kịp, không ngờ lại sơ sẩy một bước. Vốn đã chuẩn bị kế hoạch hoàn hảo, đợi thời cơ mở đường cho bản thân, nào đâu lại nhận được kết cục này, bị vị Thái Tử trẻ tuổi này bắt được nhược điểm và tóm gọn. 

Cha ông đã sớm khuyên ông thu tay, nhưng lòng căm thù Hoàng đế đã khiến ông mù quáng, vội vàng muốn đẩy Tạ Lẫm lên vị trí cao hơn. Cho đến bây giờ, ông chỉ ước mình có thể làm nhiều hơn nữa cho tiểu thư, tích trữ thêm tiền bạc và vũ khí, chuẩn bị nhiều hơn cho kế hoạch sắp tới. 

Ngẫm lại mới thấy tạo hóa thật trêu người. 

Nếu không phải đương kim Hoàng đế liên minh với Khương gia, hại chết Tạ Tướng quân trên chiến trường để tranh đoạt ngai vàng, nào đến lượt Tạ Du làm Thái Tử? 

Ngôi vị Hoàng đế đương thời không sạch sẽ, thì vị trí Thái Tử này của Tạ Du cũng là danh không chính ngôn không thuận. 

Ông đã cố gắng cầm cự trong những ngày bị nghiêm hình tra tấn, bây giờ ông không muốn làm cái gì gọi là nhân chứng này kia, không muốn để lại bất kỳ manh mối nào cho con trai của kẻ thù. 

Biết mình không thể qua khỏi, ông không cầu mong gì khác, chỉ mong tiểu thư và cha mình bình an vô sự.

Sống chết chẳng là gì trước mắt, người Lưu Sung đầy máu, nhìn cha, tia lưu luyến cuối cùng trong mắt tan biến theo ánh chiều tà. 

Lúc này không ai biết Lưu Sung đang nghĩ gì. 

Cũng không ai có thể ngờ tới, trong nháy mắt tiếp theo, ông ta dốc toàn lực cắn vào người tên lính canh đang khống chế mình, sau đó thoát ra với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, giống như một con ngựa hoang chạy loạn, lao về phía lưỡi kiếm sắc bén trong tay cai ngục.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...