Chương 145: Cho mối quan hệ của chúng ta trở thành một nơi thuộc về, một mái nhà cho chàng và ta
---
Đêm xuống, Phó Ninh Dung ngủ thiếp đi trong vòng tay của Tạ Du sau khi uống thuốc theo chỉ định của thái y, nhưng Tạ Du mãi không ngủ được.
Hắn thắp một ngọn đèn nhỏ.
Ánh đèn mờ ảo nhưng cũng đủ để nhìn rõ khuôn mặt của A Dung, hắn cứ như vậy ngồi đó, ánh mắt sáng rực nhìn nàng không chớp.
Ngón tay chọc vào trán nàng rồi lại chọc vào gò má, cuối cùng dừng lại bên môi, Tạ Du dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt theo hình dạng của nó.
Ánh mắt quá mức dịu dàng, loại ánh mắt hiếm thấy trong thời khắc yên tĩnh, là điều mà chưa ai từng thấy ở vị Thái Tử điện hạ này.
Dịch góc chăn lên người Phó Ninh Dung, hắn vô tình chạm vào bụng nàng. Nó vẫn bằng phẳng, Tạ Du không thể tin được một đứa bé thuộc về hai người họ đang nằm ở đây.
Hắn sắp được làm cha thật sao?
Giống như là hư ảo, ngay cả Tạ Du cũng không cách nào tưởng tượng ra được bộ dáng làm cha của mình.
Dòng dõi hoàng thất từ trước đến nay đối với tình thân luôn nhạt nhẽo, không có cái gọi là tình cảm gia tộc thuần khiết, phụ hoàng hắn là một người đầy toan tính và không bao giờ là người có trách nhiệm. Hắn không biết tiêu chuẩn của một người cha là gì, nhưng với tư cách là phu quân của A Dung, hắn sẵn sàng chủ động học cách trở thành một người cha tốt.
Đứa bé vẫn còn rất nhỏ.
Tạ Du sẽ không vô cớ để Phó Ninh Dung rơi vào nguy hiểm, bởi vậy các biện pháp an toàn luôn được thực hiện tốt, nghĩ kỹ lại, đứa bé này có lẽ là một sự cố ngoài ý muốn, hẳn là có lúc ở trong hang động ngày hắn rơi xuống vách đá.
Đây là đứa con đầu lòng của bọn họ, bởi rằng không dám chờ mong nên họ cũng không dám đối mặt với tương lai của đứa bé.
Tạ Du rất hy vọng rằng Phó Ninh Dung sẽ giữ đứa bé này lại, nhưng đây là cơ thể của nàng, hắn sẵn sàng tôn trọng tất cả quyết định của A Dung, nàng muốn sinh nó ra hay làm gì cũng được.
Chỉ là dưới tình cảnh này, với niềm khát khao đối với tương lai, hắn không thể không suy nghĩ nhiều hơn.
Tên của con là gì?
Là trai hay gái?
Về ngoại hình, con sẽ giống hắn, hay sẽ giống A Dung hơn?
Tốt nhất là có đôi mắt giống A Dung và cái mũi giống mình, Tạ Du thầm nghĩ. Về tính cách tốt nhất là nên giống A Dung, A Dung của hắn rất đáng yêu, nếu đứa bé có thể kế thừa điểm này, sau này sẽ được rất nhiều người yêu thích.
Suy nghĩ hơi xa rồi.
Hắn thậm chí còn nghĩ đến việc sau này làm cách nào để A Dung và Tạ Hạc Di hòa ly, và làm thế nào để đứa bé đến gần cữu phụ(cậu) trên danh nghĩa là mình trước mặt người ngoài cũng đã nghĩ ra.
Càng nghĩ về nó, hắn càng hào hứng với những điều chưa biết trong tương lai.
Cứ nghĩ như vậy, Tạ Du mãi cho đến nửa đêm mới miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hắn ra ngoài xem xét mấy vụ án, khi trở lại biệt phủ, Phó Ninh Dung vừa mới ngủ dậy. Tạ Du gọi người đưa nước, đưa lưng về phía A Dung để rửa sạch vết máu trên tay, sau đó ba bước gộp hai đến bên nàng.
"Thế nào rồi?" Tạ Du nhẹ giọng hỏi: "Còn buồn nôn không?"
"Khá hơn nhiều rồi, cũng không nôn nữa." Phó Ninh Dung gối đầu lên cổ chàng thanh niên, nằm trên vai hắn chậm rãi tỉnh lại.
Đêm qua nàng nằm mơ, trong mơ có Tạ Du, nàng và một đứa bé, nàng đi đâu đứa bé cũng đi theo đến đó, ngoan ngoãn gọi mẹ bằng giọng nói non nớt.
Đứa bé nhỏ xíu, cả người trông thật mềm mại, ngón tay nho nhỏ nắm lấy ngón út của nàng khiến nàng cảm thấy ấm áp muôn phần, không chỉ có nàng, Tạ Du trong mộng cũng đang cười vui vẻ.
Thật ra trước đây nàng chưa sẵn sàng, nhưng đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác được làm mẹ thực thụ.
Nàng đột nhiên cảm thấy, cứ như vậy mà sinh đứa bé cũng không phải là không thể.
Tạ Du không nói gì, chỉ ôm nàng vào lòng, đặt tay lên lưng nàng vỗ về, một lúc sau giúp nàng tắm rửa mặc đồ, còn sai người bưng cháo đút cho nàng.
Trên bàn gỗ là thuốc an thai vừa được đun sôi.
Nhưng nó chỉ được đặt ở đó.
Tạ Du không dám chủ động đề cập, ngược lại Phó Ninh Dung là người đầu tiên lên tiếng: "Chàng đưa nhầm thuốc cho ta sao?"
Nàng biết đó là thuốc an thai.
Rất nhiều lần trước đây, Phó Ninh Dung dường như không quá mong đợi sự xuất hiện của đứa bé, Tạ Du đương nhiên cũng sẽ rất sợ nàng không tiếp nhận đứa con này.
"Nàng muốn giữ đứa bé lại không?" Giọng Tạ Du có chút mờ mịt.
"Chàng có muốn ta giữ không?" Phó Ninh Dung húp một ngụm cháo do chàng thanh niên đút, ném lại câu hỏi y như vậy.
Muốn
Rất muốn.
Mẫu hậu rời đi quá sớm, phụ hoàng lại ích kỷ, Hạc Di là người duy nhất được coi là người nhà của hắn, hiện tại lại có thêm một người giúp hắn và A Dung gắn kết hơn, Tạ Du làm sao có thể không muốn được chứ? Nhưng mười tháng mang thai là một quá trình rất vất vả, tương lai vẫn còn nhiều điều chưa chắc chắn, Tạ Du không thể ích kỷ như vậy.
"Nàng không cần giữ nó lại vì ta, hãy làm theo quyết định của bản thân."
"Đừng ép mình."
"Nếu nàng muốn thì ta cũng muốn."
Không cần miễn cưỡng, thấu hiểu cho nhau mới là tốt nhất.
Cái chết của Hoàng hậu Khương khiến gia đình Tạ Du trở nên kém trọn vẹn.
Phó Ninh Dung trước đây cũng có một gia đình hạnh phúc, nhưng đó là chuyện của nhiều năm trước.
Tại sao nàng không mong chờ một mái ấm của riêng mình?
Khung cảnh ấm áp trong mộng như lại hiện ra trước mắt, Phó Ninh Dung sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh, nàng liền thở phào nhẹ nhõm.
Mờ mờ phát hiện Tạ Du tựa như rất chờ mong sự xuất hiện của đứa bé này, chỉ chỉ thuốc an thai trên bàn, nàng suy nghĩ một lát, cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng đưa ra quyết định trọng yếu.
Nàng kề sát bên tai hắn, chậm rãi nói: "Tạ Du, mang bát thuốc kia tới đây cho ta đi."
"Ta uống thuốc."
"Ta muốn giữ đứa bé này lại."
Nàng nói muốn giữ con lại.
Vốn tưởng rằng mình nghe lầm, sau khi xác nhận đi xác nhận lại đáp án, Tạ Du gần như mừng điên, ôm chặt Phó Ninh Dung vào lòng, giọng ướt át: "Nhưng mà, sẽ rất khổ cho nàng."
"Ta không muốn nàng phải chịu đựng gian khổ vì ta."
"Tạ Du, ta không sợ."
Đáp lại hắn chính là lời hứa trịnh trọng của Phó Ninh Dung. Nàng nói một cách chắc chắn, cả người như được bao bọc bởi bầu không khí trong mơ, có Tạ Du ở đây, nàng không sợ mình không thể đảm đương chức mẹ, ngược lại còn rất có lòng tin.
Nàng cũng nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm: "Ta cũng rất muốn cho mối quan hệ của chúng ta trở thành một nơi thuộc về, một mái nhà cho chàng và ta."
Bạn thấy sao?