Chương 148: Chương 147: Không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình cúi đầu trước tình yêu

Chương 147: Vị Thái Tử kiêu hãnh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình cúi đầu trước tình yêu

---

Bên phía Lưu Hoàng quý phi vẫn đang được theo dõi sát sao, không chút buông lỏng. 

Mấy ngày nay bà ta không có động tĩnh gì, đợi cho đầu ngọn gió dịu lại, Tạ Du dẫn theo một đám thuộc hạ cố ý bày mưu dương đông kích tây, Lưu Hoàng quý phi mới lộ ra một chút dấu vết.

Ở hoàng thành nhiều năm như vậy, biết Lưu Hoàng quý phi cũng có chút thế lực của riêng mình, nhưng ở nơi không ai nhìn thấy, không ngờ bà ta đã thâm nhập sâu một cách không lường được. 

Nếu như không phải canh phòng nghiêm ngặt nhiều ngày, hắn cũng không biết ngay cả vệ binh của hoàng thành cũng có chân tay của bà ta. 

Tưởng tượng sẽ có bao nhiêu quan chức tham nhũng mai danh ẩn tích. 

Triều đình nên phải chấn chỉnh lại. 

Trong quá trình kiểm tra định kỳ, khi hàng hóa sắp được vận chuyển ra khỏi kinh thành, Tạ Du đã khẩn cấp thay thế tất cả các lính canh bằng người của mình, nêu gương và tiến hành các cuộc điều tra nghiêm ngặt cho đến thời điểm này. Sau ba ngày ba đêm nhìn chằm chằm, phía hắn đã chặn bắt thành công lô vũ khí và quan bạc bị đánh cắp còn lại tại Gia Nam.

Kiểm kê tang vật, thẩm tra đối chiếu sổ sách. 

Lô hàng tóm được này tương thích với phần bị thiếu trước đó. 

Quá nhiều oan khuất bị chôn giấu dưới sự thật. 

Không ai biết chuyện này bắt đầu từ khi nào và đã diễn ra bao lâu, nếu không có sai lầm lớn như vậy được kiểm chứng, thì thật khó để sự thật nhiều năm trước được đưa ra ánh sáng. 

Thời gian lặng lẽ trôi qua, bụng của Phó Ninh Dung lớn dần lên từng ngày. 

Nổi loạn khắp nơi, với tư cách là Thái Tử, hắn có trách nhiệm phải làm mọi cách để dập tắt cuộc khủng hoảng. 

Tạ Du đi sớm về muộn, ban ngày huấn luyện binh lính, buổi tối đi tuần tra những nơi quan trọng, số lượng thích khách đến ám sát hắn tăng mạnh, tình thế nguy cấp khiến hắn ý thức được dường như có một trận chiến rất lớn sắp xảy ra. 

Khoảng thời gian yên tĩnh duy nhất là khoảng thời gian hắn trở về phủ và ở bên Phó Ninh Dung. 

Tạ Du mệt mỏi một ngày, Phó Ninh Dung cũng bận rộn với Hình Bộ, sau khi tắm xong, hai người nằm trên cùng một chiếc giường, ôm chặt lấy nhau, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của đối phương, cảm thấy yên lòng hơn bao giờ hết. 

Truyện được đăng tải duy nhất tại wattpad hoalantichmich!

Hai người tựa vào nhau không chừa một kẽ hở. 

Thái Tử trẻ tuổi ôm lấy người mình yêu, vòng tay ôm lấy bụng nàng, nơi một sinh mệnh mới đang hình thành, đứa con của nàng và hắn. 

Đợi đến mùa xuân năm sau, bọn họ sẽ được gặp con. 

Trước đây hắn chưa bao giờ khát vọng một cuộc sống an yên, nhưng bây giờ hắn rất mong chờ. 

"Nàng có sợ không?" Tưởng tượng cuộc sống một gia đình ba người sau khi mọi chuyện kết thúc, Tạ Du nói: "Ta từng cảm thấy một mình cũng tốt, ta không tin mình sẽ nhận được bất kỳ sự cứu rỗi nào, cũng chắc chắn rằng mình không cần ai yêu thương." 

Thời gian như bóng câu qua khe cửa, mọi thứ thay đổi nhanh chóng

Vị Thái Tử kiêu hãnh không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình cúi đầu trước tình yêu. 

"Ta đã từng nghĩ mình không sợ bất cứ điều gì." 

"Bây giờ thì khác, ta sợ mình không thể chăm sóc tốt cho nàng và con." 

Yêu làm cho người cao ngạo cúi đầu. 

Đã không còn như trước, chàng thanh niên ngắm nhìn người vợ trong ngực mình, đưa ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt nàng. 

Hắn có điểm yếu của riêng mình. 

Cũng chính vì vậy mà hắn muốn lên ngôi, muốn cho nàng những thứ tốt nhất trên đời. 

Bắt đầu thử chạm trán hết thảy, để hướng tới tương lai không thể đoán trước và có nhiều dũng khí hơn để đối mặt với điều chưa biết. 

Ôm vợ vào lòng, hắn nhìn nàng lẳng lặng tựa vào vòng tay mình. 

Thật lâu sau, hắn lại nói: "Chúng ta đặt tên cho con, một chữ "Ninh" thôi, được không?" 

"Được." 

Niềm vui đong đầy, hạnh phúc dài lâu*. (Đa hỉ nhạc, trường an ninh)

(*)Ninh có nghĩa là an ninh, yên bình, hạnh phúc,.. Cũng là họ thật của nữ chính. Câu trên thường là câu chúc trang trọng trong các dịp lễ

Hy vọng mọi thứ diễn ra tốt đẹp. 

Trong đó có tình thương, là tất cả những lời chúc tốt đẹp mà họ có thể dành cho con mình. 

Tuy rằng hiện tại chỉ là thời gian bình yên ngắn ngủi, nhưng ai cũng biết, sau bình yên luôn có bão tố, có quá nhiều nhân tố vô hình không thể xác định đã rơi vào chốn khuất tất không người dòm ngó. 

Lưu Hoàng quý phi và Tạ Lẫm là mẹ con ruột. 

Vốn tưởng rằng Tạ Lẫm cũng sẽ bồn chồn như Lưu thị, không ngờ mật thám theo dõi nhiều ngày báo Tạ Lẫm không có gì khác thường, nhưng Lưu thị lại lộ ra khuyết điểm, lén lút chuyển thư, liên lạc với người bên ngoài. 

Thư đã bị chặn. 

Nội dung cụ thể đã được xử lý đặc biệt, nét chữ không thể nhận ra, nhưng sau vài lần xét hỏi, có thể biết đây là bức thư gửi cho sứ thần Tây Vực sắp triều kiến. 

Cấu kết với ngoại triều, ý đồ mưu phản. 

Không cần phải nói cũng biết đây là chuyện đại nghịch bất đạo như thế nào. 

Vốn định trực tiếp bắt bà ta, nhưng căn cơ của Lưu Hoàng quý ở kinh thành rất sâu, có thể diệt trừ luôn một lần cũng tốt, nhưng nếu không nắm chắc sẽ dẫn đến bứt dây động rừng, mất nhiều hơn được. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...