Chương 150: Chương 149

Chương 149

---

"Ông luôn nói Tạ Du giết Phó Địch ca ca... Đây rốt cuộc là có ý gì?" 

Phó Tông thở dài thật sâu, ý vị thâm trường nói: "Trước đây ta không dám nói cho ngươi biết, là vì sợ ngươi sợ hãi không dám ở lại trong triều, bây giờ đã đến lúc nói ra." 

"Thời điểm ta đón ngươi về phủ, là lúc Phó Địch chết, trong cung phái người đưa Phó Vũ vào." 

"Người ta nói rằng cái chết của huynh trưởng Phó Địch ngươi là một tai nạn, nói hắn đã ném mình xuống hồ mà chết, nhưng với tư cách là một người cha, ta hiểu rõ hắn nhất, bất cứ việc gì hắn cũng nói cho ta đầu tiên, làm sao có thể từ bỏ cuộc sống của mình mà không nói một lời?" 

Phó Tông kích động, có chút nghẹn ngào, tạm dừng rồi tiếp tục: "Ta và mẹ ngươi lúc trước cũng chỉ đoán như vậy, mãi cho đến khi thu dọn di vật của Địch Nhi, bọn ta tìm thấy một bức thư — bức thư nói rằng huynh trưởng ngươi chính xác là bị Thái Tử Tạ Du bức chết." 

"Thư?" 

"Đúng, bức thư đó ta vẫn còn giữ." 

Mặc dù không có điểm họ chỉ tên, nhưng các nhân vật được nhắc đến trong đó đều có dấu vết để dựa theo. 

Nói rằng "vị điện hạ kia" bất hòa với Nhị hoàng tử Tạ Lẫm, hắn ta không làm gì được Nhị hoàng tử cho nên luôn nhắm tới thư đồng của đối phương, cả sau lưng lẫn trước mặt. 

Từng câu từng chữ rất khẩn khoản, không có nhiều hình phạt về thể xác, phần lớn là bị chèn ép về tâm lý. Khi nỗi uất ức đã tích tụ đến một mức độ nhất định, chỉ muốn như một khúc gỗ trôi sông*. 

(*) Buông bỏ, buông xuôi

Cho dù là chết đi, đối với Phó Địch mà nói cũng coi như là một loại giải thoát rồi.

"Còn có thể là ai? Địch Nhi chúng ta không phải là bị Thái Tử điện hạ ép chết sao? Khi đó Phó gia chỉ muốn thỉnh cầu hắn một lời giải thích thỏa đáng, nhưng hắn từ đầu đến cuối cũng không thèm để ý tới chúng ta, không đáp lại dù chỉ nửa câu."

Phó Tông nghiến răng nghiến lợi, chuyện cũ nhiều năm bị vạch trần, ông thống hận Tạ Du, không muốn hắn lên ngôi, "Khi hắn chưa đủ lông đủ cách đã tàn nhẫn vô tình, dám làm ra chuyện như vậy, nếu hắn thật sự trở thành Hoàng đế, bách tính còn có đường sống chăng?" 

Chuyện này cũng trở thành nguyên nhân quan trọng khiến Phó gia nguyện ý giúp đỡ Nhị hoàng tử Tạ Lẫm. 

"Có khả năng là nhầm lẫn?" Phó Ninh Dung thăm dò hỏi. 

Phó Tông: "Giấy trắng mực đen quá rõ ràng, làm sao có thể hiểu lầm được? Hơn nữa, Phó gia đã nhiều lần thỉnh cầu Thái Tử nói rõ chân tướng, nhưng hắn có bao giờ đề ý tới chúng ta?" 

Thời điểm huynh trưởng Phó Địch gieo mình xuống hồ cũng chính là lúc Khương Hoàng hậu qua đời, mẹ mình đã không còn trên cõi đời này nữa, lúc đó Tạ Du đâu còn tâm trí để quan tâm đến những chuyện khác? 

Phó Ninh Dung tin Tạ Du không phải là người như thế. 

"Trong thư có chữ ký của Địch ca hay chứng cứ gì khác không? Chữ viết có thể bắt chước được, ông có thể xác định chính xác nét chữ trong thư là của huynh ấy sao?" 

Thời gian đã trôi qua quá lâu, Phó Tông lúc đó đã bị đau buồn làm cho lóa mắt, nhất thời cũng không xác định được, nhưng ông tình nguyện cố chấp mang theo phân cảm xúc này tiếp tục thống hận Tạ Du.

Không muốn đối diện với điều nằm ngoài dự đoán, Phó Tông vẫn kiên định với quan điểm của mình: "Ta không hề giấu giếm mà nói với ngươi tất cả mọi chuyện. Cái gì cần nói cũng đã nói hết, vậy mà ngươi vẫn lựa chọn tin tưởng người ngoài?" 

Tạ Du và nàng sao có thể được coi là người ngoài? 

Phó Ninh Dung chỉ liếc Phó Tông một cái rồi nói tiếp: "Chắc chắn có sự hiểu lầm trong chuyện này, xin ông đừng hành động thiếu suy nghĩ, và đừng làm loại chuyện ám sát Thái Tử này nữa, ta nguyện giúp ông điều tra rõ chân tướng, cho ông cũng như huynh trưởng đã mất một lời giải thích chính đáng."

"Aizz! Ngươi thật đúng là dầu muối không ăn." Phó Tông vô cùng bất lực, nhưng ông không thể bắt Phó Ninh Dung làm theo mệnh lệnh của mình, vì vậy ông chỉ có thể dừng lại ở đây và bị cưỡng chế đuổi ra khỏi phủ, "Thôi, tùy ngươi vậy." 

Phó Ninh Dung làm việc rất có hiệu suất, không lâu sau khi Phó Tông rời đi, nàng đã ra lệnh triệu tập các quan chức từng thân cận với Phó Địch để thẩm vấn. 

Khác với những gì trong thư nói, mặc dù ký ức những năm đó mơ hồ, nhưng sự thật luôn ở trước mắt, mọi người đều nói rằng bất kể là công khai hay bí mật, chưa bao giờ thấy Tạ Du làm ra chuyện gì bắt nạt Phó Địch. 

Buổi tối khi Tạ Du trở lại, Phó Ninh Dung kể cho Tạ Du mọi chuyện xảy ra trong ngày, đồng thời cũng hỏi hắn. 

Tạ Du sau khi nghe chuyện đã bật cười thành tiếng, cảm thấy thật vớ vẩn: "Đừng nói đến năm đó quan hệ giữa ta và Tạ Lẫm vẫn chưa tan vỡ, cho dù ta và hắn có bất hòa đi nữa thì cái đạo lý không đổ lỗi cho người vô tội ta vẫn biết." 

"Vậy là tốt rồi, A Dung đương nhiên tin tưởng chàng." Nghe hắn nói như vậy, Phó Ninh Dung cũng yên lòng. 

"Thật ra chuyện năm đó của Phó Địch, ta cũng đã điều tra qua." 

"Chỉ là, chuyện này thật sự rất kỳ quái. Một nửa cung nhân bị đưa đến xét hỏi, những người có nhiệm vụ trực ban ngày hôm đó lại không ai có mặt tại hiện trường." Tạ Du nhớ lại những gì Phó Ninh Dung nói với hắn: "Nàng vừa mới nói, Phó Địch có để lại thư bằng chứng ở chỗ Phó Tông?" 

"Đúng vậy." Phó Ninh Dung gật đầu, bình tĩnh phân tích: "Cho nên ta cũng đang tự hỏi, chuyện năm đó phải có ẩn tình gì khác, chẳng lẽ bởi vì huynh trưởng Phó Địch thấy phải chuyện không nên thấy, nên mới bị đối phương cố ý bị miệng." 

"Hay là có người bắt chước nét chữ của huynh trưởng để viết bức thư đó, hòng đổ mọi nguyên nhân của vấn đề lên người chàng?" 

"Người bắt chước chữ viết của Phó Địch?" Tạ Du đột nhiên nghĩ: "Ta chỉ có thể nghĩ đến một người." 

Trước đây, khi hắn và Tạ Lẫm theo lão Thái phó để học thư pháp, tranh thủ thời gian rảnh, thầy đã dạy họ cách làm chủ nét bút sao cho thật duyên dáng, cách bắt chước nét chữ của người khác sao cho giống nhất. Tạ Du cảm thấy hành động đó không phải là một hành động thích hợp, nhưng Tạ Lẫm lại rất hứng thú và đã nghiên cứu rất nhiều về nó. 

Bình thường khi bắt chước chữ viết của người khác, mức độ giống nhau có thể đạt tới bảy tám phần, nếu hai người quen thân nhau thì mức độ giống sẽ còn cao hơn. 

Mà Phó Địch trước đây là thư đồng của Tạ Lẫm. 

Phó Ninh Dung và Tạ Du chạm mắt nhau, đột nhiên hiểu ra điều gì đó. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...