Chương 150
---
Phó Ninh Dung một lần nữa đến gặp Tạ Lẫm với điều kiện phải đảm bảo an toàn, muốn dò xét xem hắn sẽ nói gì.
Khi nàng đặt câu hỏi cho hắn, nàng nhìn hắn chằm chằm, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi khuôn mặt hắn.
Trước đây, Phó Ninh Dung sẽ không tin Nhị hoàng tử Tạ Lẫm sẽ là người làm ra loại chuyện như vậy, nhưng bây giờ thì khác rồi, Tạ Lẫm biết thân phận của nàng nhưng không trực tiếp chọc thủng, lại lợi dụng hướng gió dư luận để vô hình gây áp lực lên nàng, cố gắng đẩy nàng vào ngõ cụt.
Một người như vậy, có âm mưu và toan tính của riêng mình, không thể nào là người có tâm tư đơn thuần được.
Chỉ sợ hắn đã biết thân thế của nàng từ rất sớm.
Đoán chừng Tạ Lẫm cũng có tội trong chuyện của Lưu Hoàng quý phi, nhưng không biết hắn nhúng tay vào bao nhiêu, liệu hắn có thể giữ lấy điểm mấu chốt của mình mà không vi phạm lương tâm hay không.
Phó Ninh Dung đã cảnh báo Phó Tông không được tham gia vào những tranh chấp đảng phái này, nhưng Phó Tông vẫn không bỏ cuộc, cử một số thị nữ vào Đông cung để đầu độc Tạ Du.
Phương pháp vụng về.
Mỗi lần hắn ám hại đều vô ích.
Dù thế nào đi chăng nữa, Phó Tông cũng được coi là nửa nhạc phụ của Tạ Du.
Tạ Du cũng hứa với Phó Ninh Dung rằng miễn là Phó gia không cố ý khơi mào hoặc không phạm bất kỳ tội tày trời nào, hắn sẽ không gây rắc rối cho Phó gia.
Vì sự đảm bảo này, cho dù Phó Tông có làm chuyện như vậy, Tạ Du cũng chỉ tùy tiện kiếm một cái cớ đưa ông ta vào tù.
Gần đây rất không yên ổn.
Các sứ giả từ Tây Vực sắp đến triều đình, nhưng bệnh của Hoàng đế lại càng ngày càng trầm trọng.
Vốn tưởng rằng chỉ cần đợi họ đến, sau đó chiếu theo như sắp xếp ban đầu mà tiếp đãi, không nghĩ tới năm nay một vị Vương tử nào đó của dòng dõi hoàng thất phía Tây cũng tới cùng.
Vương tử đến triều kiến tên là Lạc Đáp, là Vương tử thứ bảy của hoàng tộc Tây Vực.
Nếu Hạc Di phải đi hòa thân thì có lẽ sẽ là với vị Vương tử này.
Người này không nắm thực quyền gì trong tay nhưng lại khá tham vọng.
Trong yến tiệc chiêu đãi sứ giả ngoại bang, gã nói bằng giọng Trung Nguyên sứt sẹo, không ngừng hỏi thăm tình hình trong triều: "Nghe nói binh lính bên này ai cũng dũng cảm thiện chiến, không biết bản Vương tử có vinh hạnh đến thăm doanh trại của ngươi hay không?"
Tạ Du lạnh lùng nhướng mày: "Quân doanh là nơi quan trọng, kẻ nhàn rỗi miễn vào."
Lạc Đáp lại nói bóng gió: "Vừa rồi dọc đường ta thấy các ngươi canh phòng rất cẩn thận, trong cung điện bên kia bản Vương tử chưa từng thấy nhiều thứ mới lạ như vậy, đây là lần đầu tiên."
"Bản Vương tử rất có hứng thú, có thể dẫn ta đi xem kỹ lực lượng phòng ngự của những cơ quan này được không?"
"...Ngươi nói xem?"
Cái này sao có thể để người khác tùy ý xem?
Tạ Du tùy ý nghịch chén rượu trong tay, vẻ chán ghét trong mắt sắp không che giấu được, "Lạc Đáp Vương tử vẫn luôn quan tâm ta như vậy, không cảm thấy mình đi quá giới hạn sao?"
Thật ngu ngốc, thô tục và tự phụ.
Tạ Du vô số lần cảm thấy may mắn vì đã chuẩn bị trước cho Hạc Di, hòa thân đến một nơi man rợ như vậy, chẳng khác nào hủy hoại cuộc đời muội muội mình.
Nếu cần, xem ra trận này không phải là không thể đánh.
Lạc Đáp không chú ý đến ý châm chọc trong lời nói của Tạ Du, chỉ nghĩ rằng vị Thái Tử điện hạ này vốn có cái nết không dễ nói chuyện, sau đó liên tục ném chủ đề vào Hạc Di, cố gắng kết bạn với nàng ấy: "Công chúa Hạc Di thật xinh đẹp động lòng người, Lạc Đáp mặc dù tiếc nuối không nên duyên vợ chồng với nàng, nhưng ta có thể vinh dự được uống một ly với công chúa không?"
Với tư cách là Phò mã, Phó Ninh Dung bước lên trước để cản cho Tạ Hạc Di.
Lạc Đáp lắm miệng lại nhìn chằm chằm Phó Ninh Dung: "Đây là Phò mã của công chúa Hạc Di sao? Thoạt nhìn không ra làm sao, quá gầy yếu, tay trói gà không chặt, so với nam nhân Tây Vực chúng ta còn kém hơn nhiều."
Tạ Du từ trước đến nay luôn nghĩ A Dung của hắn là tốt nhất trên thế giới, hắn kìm nén lắm mới không xé rách mặt tên kia vì quan hệ ngoại giao giữa hai triều.
Tạ Du khẽ hừ lạnh một tiếng, nghe thấy Lạc Đáp nói như vậy, hắn hận không thể trói gã lại ném ra ngoài, hắn nhếch mép cười nói: "Phong cách của mỗi triều đại là khác nhau, nếu như người ở Tây Vực thích ngang ngược thì ta cũng không còn gì để nói."
"..." Trước mặt Hạc Di là Vương tử Lạc Đáp.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh phải kết thân với gã ta, đôi mắt của nàng gần như trợn ngược lên trời.
Có lẽ đó là bản tính của gã, hoặc có thể gã cố ý giả vờ khiếm nhã để mọi người thả lỏng cảnh giác.
Hầu hết những người ngồi ở đây không quan tâm gì đến Vương tử Lạc Đáp.
Nhưng Lưu Hoàng quý phi thì ngược lại, vui vẻ bắt chuyện với Vương tử, hỏi rất nhiều, người khác không biết cụ thể họ nói gì, dù sao thì đến khi yến tiệc kết thúc cũng không tách ra.
Nửa đêm.
Mọi thứ đều yên tĩnh.
Lợi dụng lúc mất cảnh giác, Tạ Du và thuộc hạ của mình đã lẻn vào đội thị vệ của Tây Vực.
Lần đầu tiên chưa được kiểm tra rõ ràng, nhưng lần này hắn đi sâu vào bên trong, những thứ phát hiện được khiến người ta kinh hoàng.
Nghe nói nó là một vật quý giá được mang đến từ Tây Vực.
Ai cũng không nghĩ ra, nó rốt cuộc là cái gì? Và thật bất ngờ, nơi đó cất giấu binh khí độc nhất của Tây Vực.
Đại khái là chuẩn bị để phát động.
Có thể đưa binh khí ngoại bang vào hoàng thành, hiển nhiên, trong cung có mật thám của Lưu Hoàng quý phi.
Mặc kệ Vương tử Tây Vực ngu thật hay giả ngu, có thể nội ứng ngoại hợp mang binh khí tới đây, tóm lại không thể là người đơn giản.
Tạ Du kiểm tra kỹ lưỡng suốt một đêm, mãi đến rạng sáng mới quay lại phủ của Phó Ninh Dung để thu xếp, đưa nàng và Hạc Di đến một nơi an toàn: "Ta phải đưa nàng rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt."
Tạ Du trước đây tuyệt đối không phải là người lo được lo mất như vậy, cũng không bao giờ sợ chết.
Nhưng bây giờ không biết tương lai sẽ phải đối mặt với tình huống như thế nào, có Phó Ninh Dung ở đây, Tạ Du không thể tập trung làm việc khác.
"Vài thứ không nên có đã xuất hiện trong hoàng thành." Hắn nói, "Sẽ có một trận chiến nổi lên, chỉ sợ triều đình sẽ thay đổi."
Đại chiến sắp xảy ra, luôn có những ý nghĩ tồi tệ không thể giải thích được ập đến trong đầu.
Ví dụ như: Hắn bị đánh bại, hoặc người lên đế vị không phải hắn.
Đương nhiên, không loại trừ kết quả xấu nhất chính là hắn sẽ chết.
Hắn đương nhiên sẽ cố gắng hết sức hy sinh tất cả tài sản và tính mạng của mình để đảm bảo an toàn cho Phó Ninh Dung, nhưng nếu hắn thật sự không thể trở về, A Dung và đứa bé sẽ phải đối mặt với tình huống nào đây?
Hắn không dám nghĩ thêm nữa.
Đời còn dài, Tạ Du không thể ích kỷ để A Dung vây khốn trong cái chết của mình, lãng phí thời gian và cả đời không thoát ra được.
Hắn hy vọng nàng có thể sống một cuộc sống bình an và hạnh phúc.
Nhưng khi hắn nghĩ đến sẽ có một người khác thay hắn ở bên cạnh nàng, cùng nàng đi hết cuộc đời này, hắn lại rất không cam lòng.
Nhiều năm như vậy, hắn cố gắng hết sức để khiến Phó Ninh Dung yêu hắn, hắn thật sự không muốn phải xa nàng thêm một lần nào nữa. Hắn cũng tin chắc rằng trên đời này không ai có thể yêu nàng hơn hắn.
Bạn thấy sao?