Chương 152
---
"Cái chết của Tạ tướng quân là do phụ hoàng ta gây ra?"
Tạ Du cũng không biết chuyện này, nếu không nghe Lưu Hoàng quý phi nói, chỉ sợ cả đời chẳng hay biết gì.
"Nếu không thì?"
"Ngươi nghĩ phụ hoàng ngươi là người như thế nào?"
Lưu Hoàng quý phi từng chữ khóc ra máu, bà biết mình phải gánh chịu cái giá nào, tóm lại không tránh được cái chết, bà cũng lợi dụng điều này để nói ra bí mật mà mình kìm nén bao nhiêu năm, để mình không phải hối hận: "Chính tai ta nghe được phụ hoàng ngươi nói, hắn và cả Khương gia cùng nhau sát hại phu quân ta, khiến ngài ấy chết trên chiến trường."
"Nếu không phải ta giấu kỹ, giả bộ cái gì cũng không biết, chỉ sợ hắn cũng không tha mạng ta và Lẫm Nhi."
"Ta có thể sống một cuộc sống yên bình, có thể sinh ra Lẫm Nhi dưới sự bảo vệ của phu quân, cùng nhau chung sống cả đời. Nếu không phải phụ hoàng ngươi vì quyền lực và giang sơn mà hại chết phu quân ta, ta cớ gì lại mất đi người mình yêu, bị ép vào hậu cung làm thê thiếp, chỉ còn lại một gia đình tan nát như bây giờ?"
"Nói mà không có bằng chứng thì ai cũng nói được, bà chứng minh tính xác thực của chuyện này như thế nào?"
"A ha ha." Lưu Hoàng quý phi ngửa mặt lên trời cười to, "Ai lại muốn chỉ để mình có một cuộc sống tốt đẹp mà làm chuyện đại nghịch bất đạo như vậy?" (ý là LHQP làm phản không phải muốn đổi đời mà là muốn trả thù)
"Đã đến bước đường cùng, ta cũng không cần lừa gạt ngươi làm gì."
"Nếu như Thái Tử điện hạ không tin, ngươi có thể đến Khương gia hỏi ngoại tổ phụ của ngươi, điện hạ hiện đã trưởng thành, chuyện này có thật hay không, nhìn xem phản ứng của ngoại tổ phụ ngươi là rõ."
Đáp án đã quá rõ ràng.
Tạ Du biết thừa phụ hoàng của mình, ông ta ích kỷ và tư lợi, sẵn sàng làm mọi thứ vì bản thân mình, quả thật có thể vì quyền lực mà làm những việc đó.
Tạ Du trầm mặc hồi lâu mới mở miệng nói: "Ngươi đã biết một mình lưu lạc là không dễ dàng, vậy tại sao lại cấu kết với Tây Vực để gây nên hỗn loạn, làm hại bao nhiêu dân chúng vô tội?"
Hành động của bà có khác gì vị Hoàng đế bị quyền lực làm cho mù mắt kia đâu?
"Ngươi đừng vội đổ món nợ máu này lên đầu ta." Lưu Hoàng quý phi không áy náy, "Khi phu quân ta còn sống, ngài ấy chinh chiến tứ phương bảo vệ đất nước, cứu vớt biết bao nhiêu người, dân chúng chẳng lẽ còn không rõ ràng hay sao?"
"Tất cả đều là vì tên cẩu Hoàng đế kia!"
"Nếu hắn không hại phu quân ta, ép ta vào hậu cung của hắn, ta sẽ không làm chuyện như vậy để báo thù cho phu quân và tương lai của con mình."
"Ta không thể hào phóng và tốt bụng như mẫu hậu của ngươi, tất cả những gì ta có thể làm là chiến đấu hết mình cho con mình."
"Mẫu hậu ta?" Nói tới đây, Tạ Du dừng lại nhìn Lưu Hoàng quý phi, muốn từ trong miệng bà nghe ra chút gì về quá khứ của mẹ mình, "Chuyện này có quan hệ gì với mẫu hậu ta?"
Tạ Du khi đó vẫn chưa được sinh ra, bởi vậy hắn không biết về những sự kiện trong quá khứ giữa mẫu hậu và Hoàng đế, hắn thậm chí không biết rằng Khương Hoàng hậu trước đó đã từng mất một đứa trẻ chưa thành hình, và từng muốn hòa ly với Hoàng đế.
"Ngươi muốn biết mẫu hậu ngươi chết như thế nào?" Chuyện cũ hiện lên trong đầu, Lưu Hoàng quý phi nhớ lại những chuyện năm xưa, nói với Tạ Du: "Cái chết của mẫu hậu ngươi quả thực có liên quan đến ta, ta có lỗi, nhưng cũng đừng trách ta."
không phải tự nhiên mà bà chịu ngồi lên vị trí Hoàng quý phi này.
Trước khi ép cung làm phản, bà đương nhiên nghĩ đến kết cục của mình, hiện tại trong miệng bà có một viên độc nhỏ, chỉ cần cắn một cái, liền có thể chết không đau.
Nhưng nếu bà chết dễ dàng như vậy, bà sẽ không được tận mắt nhìn cẩu Hoàng chết dần chết mòn trước mặt mình.
Vốn dĩ bà định mang những bí mật này vào trong lăng mộ, nhưng khi nhìn nét mặt hao hao nhau của Tạ Du và Khương Hoàng hậu, bà đột nhiên cảm thấy, có lẽ nhất định phải để cho con của Khương Thù biết những chuyện này.
Bạn thấy sao?