Chương 154
---
Nếu như có thể sớm nghe được chuyện này từ Lưu Hoàng quý phi, kịp thời ngăn cản bà trước khi bà cướp quan ngân và vũ khí, thì có lẽ vị Hoàng quý phi này vẫn còn cơ hội.
Chỉ là sự tình đã xảy ra rồi, những gì bà làm và tổn hại mà bà gây ra cho triều đình cũng đủ để chém bà thành trăm mảnh.
"Vậy chuyện của Phó Địch thì sao?" Tạ Du híp mắt, thật muốn có người áp giải cha vợ rẻ mạt Phó Tông đến đây nghe đầu đuôi sự việc.
Nói nhiều rồi bây giờ thêm một chút cũng không sao, Lưu Hoàng quý phi nói: "Chuyện của Phó Địch là ngoài ý muốn, ta không trách người khác, chỉ trách hắn chạy loạn trong cung, vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa ta và Khương Thù."
Mặc dù Hoàng hậu Khương tự sát, nhưng dù sao bà ấy cũng là mẫu nghi thiên hạ.
Người duy nhất tiến cung Hoàng hậu ngày đó chỉ có Lưu Hoàng quý phi, bà còn muốn báo thù cho phu quân, sao có thể dẫn lửa thêu thân, mặc kệ Khương Thù có phải vì bà mà chết hay không, bà cũng phải diệt sạch mọi khả năng bị người khác nghi ngờ.
Để Tạ Lẫm dựa theo nét chữ của Phó Địch ngụy tạo một phong thư, để lại dấu hiệu giả tạo rằng Phó Địch là do Thái Tử điện hạ ép chết, dù sao Phó Địch cũng đã chết rồi, không có cách nào kiểm chứng những thứ này.
Mặc dù có chút áy náy với Phó gia và Tạ Du, bà chỉ có thể làm điều này để bảo vệ chính mình.
Trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Đây là nhân quả luân hồi, giống như trong câu chuyện xưa này, ai cũng vừa đáng thương vừa đáng trách.
"Sau khi Khương Thù qua đời, cẩu Hoàng đế mỗi ngày còn giả vờ si tình, cũng không biết bày ra bộ dáng đạo đức giả ghê tởm đó cho ai xem?"
"Là vì lương tâm không yên nên muốn tự lừa gạt chính mình?"
"Cũng may, cẩu Hoàng đế không còn sống lâu nữa, độc dược truyền cho hắn nhiều năm như vậy cuối cùng cũng phát huy tác dụng." Lưu Hoàng quý phi lúc này mới nở nụ cười, "Ta không nghĩ hắn có thể sống sót qua hai ngày này..."
"Tiếc rằng ta đang ở trong ngục, không thể tận mắt chứng kiến ngày hắn chết đi." Dù thế nào đi chăng nữa, cũng có thể coi như bà đã tự tay báo thù cho phu quân, một đời làm vợ và làm mẹ, ngoại trừ không yên lòng Tạ Lẫm đang ở bên ngoài, còn lại đại khái cũng khá viên mãn
Hoàng quý phi Lưu thị khẽ nhắm mắt lại, đang chuẩn bị cắn độc trong miệng an tâm chết đi, nhưng vào lúc này, đột nhiên bên ngoài truyền đến loạt thanh âm, một đám thuộc hạ đi vào, tất cả đều quỳ xuống trước mặt bọn họ: "Xin điện hạ nén bị thương... Hoàng đế đã băng hà."
Nhân quả luân hồi, không thể trước sau vẹn toàn.
Hoàng đế lê lết thân thể bệnh tật, lúc suy yếu nhất nghe nói trong cung có náo loạn, về sau mới biết Lưu Hoàng quý phi không có một chút tình cảm nào với mình, lòng yêu mến bao nhiêu năm coi như công dã tràng, ở bên cạnh ông chẳng qua là vì muốn đưa ông vào chỗ chết mà thôi.
Vào giây phút cuối cùng trước khi tắt thở, không có người thân nào ở bên cạnh ông.
Không có ai ở bên cạnh, càng không có ai yêu, ông ta cả đời làm chuyện ác, khi về già lại phải chịu kết cục thê thảm.
"Đáng đời, quá đáng đời..."
Có thể thấy được đến tột cùng có bao nhiêu hận ý, nghe được tin tốt này, Lưu Hoàng quý phi thậm chí rơi nước mắt, hung hăng nhổ xuống đất một ngụm, cười ha hả nói: "Đáng đời tên cẩu Hoàng đế!"
Tạ Du vốn muốn xử lý thi thể của phụ hoàng trước, nhưng không ngờ Tạ Lẫm lại quay trở lại vào thời điểm này, trực tiếp xông vào lao ngục bất kể mọi ngăn trở.
Biết mẫu phi khởi thế mưu phản, Tạ Lẫm vội vã trở về trong đêm, nhưng vẫn là quá muộn một bước.
Khi đó, Lưu Hoàng quý phi đã cắn vỡ độc dược trong miệng, không thể xoay chuyển được nữa.
Nhìn thấy Tạ Lẫm, bà còn tưởng mình xuất hiện ảo giác, sửng sốt một lúc mới nhận ra Tạ Lẫm đã thực sự trở lại.
Vừa muốn nói với hắn mấy câu, lại vừa muốn đẩy hắn rời đi nơi này: "Lẫm Nhi, sao con lại trở về? Không phải ta đã cho người dẫn con đến nơi khác, tạm thời không cần trở về rồi sao?"
"Thái Tử điện hạ, mọi chuyện không liên quan đến Lẫm Nhi..."
Kế hoạch của bà tạm thời bị Tạ Lẫm xuất hiện làm xáo trộn, may mắn thay bà đã chuẩn bị sẵn một lối thoát cho con mình, Lưu Hoàng quý phi thật sự chưa bao giờ để hắn nhúng tay vào mấy chuyện phản nghịch này.
Khi một người sắp chết, lời nói của họ cũng trở nên tử tế.
Ngay cả khi hai người không phải là huynh đệ ruột thịt, Tạ Du và Tạ Lẫm tính ra cũng là đường huynh đệ.
Lúc hấp hối, Lưu Hoàng quý phi lật lá bài tình cảm cuối cùng.
"Ta lựa chọn uống thuốc độc tự sát."
"Ta biết mình làm nhiều chuyện ác, chết rồi cũng hết, nhưng đây là chuyện của người lớn bọn ta, ta không muốn ân oán của thế hệ trước liên lụy đến các ngươi."
"Ta sống hơn nửa đời người coi như cũng đủ rồi, bây giờ ta muốn đi gặp Khương Thù và phu quân của ta." Lưu Hoàng quý phi ho ra một ngụm máu, cảm thấy sinh mệnh của mình đang dần dần biến mất, "Làm mẹ và làm vợ ta đã một đời sắm vai, cuối cùng cũng có thể quay về làm chính mình."
"Mẫu phi!!!" Tay chân người mẹ luôn che chở cho hắn dần dần trở nên lạnh lẽo, Tạ Lẫm yếu ớt ôm lấy thân thể Lưu Hoàng quý phi.
Tạ Du nhìn hắn.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn thấy Tạ Lẫm chật vật như vậy.
Bà ấy nói không liên quan gì đến Tạ Lẫm, nhưng làm sao có thể một chút cũng không có? Có lẽ chỉ là hắn không can thiệp quá nhiều mà thôi, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không bị xử phạt.
Tạ Du không giống phụ hoàng, hắn không làm được chuyện đuổi cùng giết tận một người khi người đó không đáng bị như vậy.
Có thể giữ mạng Tạ Lẫm lại, nhưng không thể sống cuộc sống như trước nữa.
...
Cuối cùng, Tạ Lẫm bị giáng xuống làm nô tịch, bị trừng phạt và kết án tù chung thân.
Tiên Đế qua đời, Tân Hoàng lên ngôi.
Quá bận rộn để thu dọn cục diện hỗn loạn, vị Hoàng đế trẻ Tạ Du vẫn gác lại mọi thứ để đi đón vợ con.
Dưới ánh mặt trời mọc, cơ thể A Dung của hắn như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng rực rỡ, mọi thứ tươi đẹp.
Bao gồm cả hắn.
Bi kịch chốn thâm cung sẽ không lặp lại, Tạ Du sẽ không bao giờ để người phụ nữ mình yêu thất vọng như cách phụ hoàng mình đã làm.
Hắn sẽ không trói buộc nàng, chứ đừng nói đến việc hạn chế mọi tự do của nàng dưới danh nghĩa tình yêu.
Hắn không cần nàng vì hắn mà thay đổi cái gì cả.
Ở trước mặt hắn, nàng chỉ cần là chính mình.
Cho dù hắn lên ngôi Hoàng đế, trong hậu cung cũng sẽ không có người, không có cái gì gọi là Hoàng hậu trên danh nghĩa, cũng không có sủng thiếp, hắn chỉ có nàng.
Tình yêu chồng chất hòa quyện giữa những khoảng lặng, đã cố gắng kìm nén nhưng nó vẫn đâm rễ và phát triển không ngừng, cuối cùng đơm hoa kết trái.
Không ai biết Tạ Du đã từng bước khiến Phó Ninh Dung yêu mình ra sao.
Cũng không ai biết, hắn đã từng điên rồ đến mức đánh cược mạng sống của mình để đổi lấy tâm ý của A Dung.
Có một điều mà có lẽ cả đời hắn không bao giờ cho Phó Ninh Dung biết:
Trong cuộc đi săn lần đó, là hắn cố tình để lộ bản thân cho người khác.
Hắn đang đánh cược liệu Phó Ninh Dung có quan tâm đến hắn hay không.
Nếu nàng không quan tâm, thì hắn sẽ có vạn cách để khiến nàng quan tâm.
Nhưng nếu nàng có để ý hắn dù chỉ là một chút, thì cả đời này nàng cũng đừng nghĩ đến việc rời xa hắn.
Chỉ có thể yêu hắn.
Đón ánh sáng mặt trời, Tạ Du từng bước đến bên Phó Ninh Dung, thấy nàng quay đầu và mỉm cười với hắn, giống như lần đầu tiên gặp nhau hôm đó.
Quanh ảnh chiếu vào hai người họ, vị Hoàng đế trẻ tuổi cũng mỉm cười.
Hắn nói.
"A Dung, ta đến đưa nàng về nhà."
【HOÀN CHÍNH VĂN】
********
End rồi, đã đến lúc chia tay A Dung và Thái Tử, ngoại truyện sẽ gặp bánh bao nha. Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình trong thời gian qua, cảm ơn đã kiên nhẫn đợi mình.
(Có thể) chúng mình sẽ gặp nhau ở phần 2 của bộ này - câu chuyện của Hạc Di và Tạ Lẫm. (Chỉnh hình đường huynh muội)
Đây là bộ truyện dài nhất mình edit, trong quá trình đọc nếu thấy sai sót gì mong mọi người hoan hỉ bỏ qua.
Hẹn gặp lại!
Và 5 chương ngoại truyện sẽ được đăng trong nhóm kín nhé ạ.
(6/8/23)
Bạn thấy sao?