Chương 155: Phiên ngoại 1 - Thai kì (1)
---
Gần đây các đại thần đều cảm thấy tân Hoàng đế có điều gì đó không thích hợp thì phải.
Nghe cung nhân lén nói vị này ngày nào cũng chạy đến thái y viện, thỉnh thoảng còn thấy hắn đọc sách y học, hầu hết đều là những biện pháp phòng ngừa cần thiết khi mang thai.
Cái này đặt lên người người khác thì cũng được đi, nhưng đặt lên người Tạ Du thì thấy sai khủng khiếp.
Rõ ràng hậu cung của hắn không một bóng người!
Còn nhớ không biết bao nhiêu đại thần cầu xin hắn thành gia lập hậu, lấp đầy hậu cung, nhưng đều không lay chuyển được ý nguyện không lập hậu, không tuyển tú của hắn. Đã quyết tâm như vậy rồi, bây giờ học những thứ này mỗi ngày để làm gì?
Chúng đại thần nghi hoặc không thôi, vò đầu bứt tai vẫn không nghĩ ra nguyên nhân.
Lại nói, bọn họ còn xúi giục Phó Ninh Dung, vị Phò mã rất thân thiết với tân Hoàng đế đến dò hỏi xem sao.
Nhưng mà... Vị đế vương trẻ tuổi này luôn khiến người khác đoán không ra. Không biết Phó đại nhân đã làm sai điều gì đắc tội với hắn, bị điều đi nơi khác làm quan, nghe nói tạm thời không quay lại được nữa.
Song, cũng nghe đồn rằng Công chúa Hạc Di hình như đang "mang thai".
Suy đi tính lại, bọn họ cũng không tìm ra được đáp án thỏa đáng, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, mọi người chỉ có thể cho rằng phản ứng này của tân Hoàng đế Tạ Du là do hắn đuổi phu quân của muội muội ruột đến nơi khác làm quan, Hoàng đế áy náy trong lòng nên đã nghiên cứu sách dưỡng thai, chuẩn bị đích thân chăm sóc công chúa.
Nhưng đây cũng chỉ là phỏng đoán.
Không ai biết Phò mã hiện đang ở đâu.
Có lẽ không ai có thể ngờ rằng vào lúc này, vị Phó đại nhân đáng lẽ đang làm quan ở nơi khác kia lại đang gối đầu lên cánh tay của Hoàng đế trẻ tuổi, hô hấp kéo dài, nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Hai người nằm ôm nhau, tóc của Phó Ninh Dung đan xen với tóc của Tạ Du.
Nàng đã ngủ, nhưng Tạ Du thì chưa, tay hắn quấn lấy tóc nàng nhẹ nhàng đặt lên người, đôi mắt phượng nhìn nàng không chớp, nhìn xuống phần bụng lớn lên từng ngày của nàng, cảm giác sắp được làm cha càng ngày càng chân thực.
Sau khi Tạ Du lên ngôi, bụng Phó Ninh Dung dần lộ rõ, nàng được đưa vào trong cung hắn.
Giống như kim ốc tàng kiều vậy.
Tạ Du ngày ngày ở bên nàng, chăm sóc cuộc sống sinh hoạt của nàng từng li từng tí.
Đám cung nhân đều biết người nào đang sống ẩn bên trong, nhưng không ai dám nói nửa chữ.
Thỉnh thoảng nghe được người ta nói rằng tân Hoàng đế của bọn họ không gần nữ sắc, nói tương lai có thể không có người nối dõi, nhưng họ nào biết có một sự thật được giấu kín? Chỉ có những cung nhân làm việc trong cung của Hoàng đế mới biết, nếu thật sự không gần nữ sắc, vậy đứa bé trong bụng Phó đại nhân từ đâu mà ra?
Đứa bé còn trong bụng mẹ lấy tên duy nhất một chữ "Ninh".
Bé con Tạ Ninh này cũng rất biết cách khiến cha mẹ bớt lo.
Ngoại trừ lần nhìn thấy máu trong ngục và phát hiện mình mang thai, hầu hết thời gian còn lại của thai kỳ không khiến nàng quá khó chịu.
Phụ nữa có thai thường thích ngủ.
Khi Phó Ninh Dung ngủ thiếp đi, Tạ Du ngồi bên cạnh phê duyệt tấu chương.
Hắn xử lý xong xuôi công việc của cả ngày, vừa kịp lúc phu nhân của hắn thức dậy.
Hoàng hôn nặng trĩu, bốn bề tĩnh mịch.
Lúc Phó Ninh Dung tỉnh lại lần nữa, trời đã gần tối.
Khoảng thời gian chập tối này không thích hợp để nhớ lại, không hiểu sao sẽ khiến cho người ta có cảm giác mất mát bị bỏ rơi, hơn nữa Phó Ninh Dung còn đang mang thai, loại cảm xúc mang tên cô đơn này ập đến mạnh mẽ.
Đáy lòng nàng trống rỗng, giống như quay về những ngày cha mẹ rời xa, bơ vơ không nơi nương tựa, tìm chẳng thấy giá trị gì trong cuộc sống này, tựa như sẽ không còn ai nhớ đến nàng nữa.
Cũng may ngay sau đó, một bàn tay ấm áp đã kéo nàng ra khỏi ký ức này.
Tay của nàng được tay Tạ Du bao bọc.
Giống như một chú chim non tìm được tổ ấm, có Tạ Du bên cạnh, Phó Ninh Dung mới có thể thoát ra khỏi cảm xúc đó. Chỉ là màn đêm bao trùm, sự quyến luyến của nàng đối với Tạ Du đạt tới cực điểm, bất kể như thế nào nàng cũng không muốn tách khỏi hắn, hắn đi một bước, nàng sẽ bước theo sau một bước.
Tạ Du cảm giác được A Dung đang cần hắn.
Điều này khiến hắn vô cùng thỏa mãn.
Nhận thấy cách tay nàng từng chút một di chuyển đến sau lưng, sau đó quấn quanh eo hắn.
Lúc đầu hắn còn phân tâm, nhưng cảm xúc của hắn cũng dần khuếch đại dưới sự ỷ lại của A Dung.
Nàng ôm lấy hắn, ôm rất chặt.
Sự nhạy cảm khi mang thai khiến nàng khao khát mọi thứ về hắn, đến một cái ôm đơn giản cũng không thỏa mãn, ánh mắt nàng nhìn hắn cũng dần thay đổi.
"Tạ Du."
"Ừm?"
"Tạ Du."
"Ta đây." Hắn nói.
Tạ Du có thể hiểu tâm trạng của nàng bây giờ, cho nên nàng nói câu nào hắn đều kiên nhẫn đáp lại câu đó.
Phó Ninh Dung dường như không hài lòng với hiện tại, nàng ôm mặt hắn và gọi tên hắn lần nữa, đôi mắt đầy quyến rũ, nàng chủ động cắn vào môi hắn.
Hầu kết Tạ Du lăn lộn, hơi thở của nàng phả vào bên tai khiến hắn rùng mình.
Lửa nóng dâng lên, hai người dựa sát vào nhau.
Không chỉ ánh mắt, nụ hôn mà cả nhịp tim của cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Cả hai đều biết điều này có nghĩa là gì và hậu quả sẽ ra sao nếu cứ để nó tiếp tục, nhưng không ai muốn dừng lại cả.
***
Bạn thấy sao?