Chương 52: Chương 51: Ngón tay đảo quanh miệng huyệt, dịch hoa bị đánh thành bọt mịn

Chương 51: Ngón tay đảo quanh miệng huyệt, dịch hoa bị đánh thành bọt mịn (h nhẹ)

---

Có lẽ Phó Ninh Dung sẽ không bao giờ biết được những tâm tư ác liệt của Tạ Du: Nếu nàng nói nàng có thể đưa vào, Tạ Du sẵn sàng để nàng tự làm điều đó.

Muốn nhìn thấy nàng tự mình mở ra âm hộ nhỏ, lộ ra nhụy hoa hồng hào, đỏ mặt co rút thân thể đưa ngón tay vào bên trong.

Hắn có thể tưởng tượng nàng phải ngại ngùng đến nhường nào khi phải tự làm điều trước mặt hắn.

Nói không chừng còn che miệng run lẩy bẩy, ngón tay bị huyệt nhỏ mút chặt đến nỗi không thể rút ra được, khóc lóc bỏ mặc mọi thứ, rên rỉ xin hắn giúp đỡ.

Tạ Du tất nhiên rất vui lòng.

Chỉ là điều hắn tò mò hơn chính là làm thế nào mà đôi bàn tay nhỏ bé kia có thể luồn vào hành lang chật hẹp mà ngay cả gậy lớn cũng không thể cắm lọt, chạm vào nơi mà ngay cả hắn cũng không thể với tới.

Ôm tâm lý này, Tạ Du mở rộng hai chân nàng ra hơn, rút ​​ngón tay mình ra khỏi huyệt nhỏ: "Vậy ta rút ra, nàng tự làm đi."

Quá trình rút ra cũng không mấy suôn sẻ.

Một mặt, da thịt bên trong hút quá chặt, liều mạng kéo hắn vào trong, mặt khác, hành lang mềm mại khiến Tạ Du rất không muốn rời đi.

Mãi cho đến khi nước xuân hòa cùng với tinh dịch tồn đọng cùng nhau chảy ra, hắn lưu luyến trong huyệt nhỏ hồi lâu, cẩn thận rút ngón tay rời khỏi đường hầm.

Ngón tay ấm áp đột ngột rời đi, Phó Ninh Dung có hơi không thích ứng

Nhưng lời cũng nói ra rồi, còn bắt gặp ánh mắt ra hiệu của Tạ Du, nàng chỉ có thể cắn răng chịu trận.

Ngón tay đào một ít thuốc mỡ mà Tạ Du mang đến, thuốc mỡ mát lạnh từ từ tan chảy trên đầu ngón tay.

Nơi đó nhỏ như vậy, ngón tay có thể đi vào không?

Ngay khi ý nghĩ này xuất hiện, tai Phó Ninh Dung đỏ bừng, đôi mắt bị hơi nóng làm mờ đi, trong lòng có chút không biết phải làm sao.

Nàng cảm nhận sâu sắc rằng mình không thể làm được.

Nhưng sự thật lại bày ra trước mắt nàng, không phải là nàng chưa từng nuốt ngón tay, thậm chí là hai ngón, ba ngón...

Ngay cả dương vật thô tô còn có thể chứa đựng...

Còn chưa kịp đi vào, Tạ Du đã bắt đầu thúc giục nàng: "Nhanh lên, thuốc mỡ tan hết cả rồi."

Những lời của hắn không ngừng làm xáo trộn suy nghĩ của Phó Ninh Dung.

Ngón tay đảo quanh miệng huyệt, dịch hoa bị đánh thành bọt mịn, dọc theo cái miệng nhỏ nhắn chảy ra một vũng, Phó Ninh Dung mãi không chịu đi vào.

Cảnh tượng này khiến Tạ Du cảm thấy mới lạ chưa từng có.hoalantichmich

Hắn và Phó Ninh Dung ở chung với nhau không phải một năm hai năm, mà là gần mười năm.

Hai người đã cùng nhau trải qua rất nhiều điều, nàng cũng đã cùng hắn bước qua biết bao nhiêu đau khổ. Có thể hắn sẽ cảm thấy hơi tội lỗi vì sự mất kiểm soát của mình, nhưng hắn không chút nào hối hận khi hòa làm một với Phó Ninh Dung.

Nếu hắn không biết thân phận của nàng, làm sao hắn có thể nhìn thấy nàng trong dáng vẻ này?

Vẻ ngoài lạnh lùng thường ngày tạo thành một sự tương phản rõ rệt với bây giờ.

Bàn tay viết công văn và xử án thường ngày giờ đây đang tự đút vào bên dưới của chính mình.

Trong mớ hỗn độn, Phó Ninh Dung dồn toàn bộ lực chú ý lên người mình, hoàn toàn không nhìn thấy bất kỳ sự mê luyến và điên cuồng mãnh liệt nào trong mắt nam nhân.

Bế tắc một hồi.

Nàng thở dài một hơi, vùi mình vào vòng tay của Tạ Du không dám nhìn hắn, một bộ thấy chết không sờn: "Vậy...Vậy ngươi làm đi!"

Tạ Du cúi đầu, tầm mắt đảo qua cần cổ trắng nõn tinh tế cùng vòng eo mềm mại đang bị hắn nắm chặt.

Rõ ràng rất tình nguyện phục vụ nàng, lại còn bày ra cái điệu bộ chỉ bảo nàng như ông cụ non: "A Dung, sao nàng lại như vậy? Ta đã dạy nàng rồi, khi muốn xin sự giúp đỡ của người khác thì phải nói sao?"

Sự điên cuồng trong đáy mắt phát triển mãnh liệt, giống như những đóa hoa cứng cáp không ngừng vươn lên, như những cành lá ngoe nguẩy khắp tường.

"Hôn ta đi."

Tay Tạ Du xoa nhẹ lên cổ Phó Ninh Dung, cảm nhận mạch đập đang nhảy lên từng cái một, như thể muốn hòa vào làm một với nàng, đồng thời cũng có thể cảm nhận được mọi cảm xúc dù tốt hay xấu của đối phương.

Thân mật khắng khít giống như những con bướm đuôi én*, đó nên là cách mà hai người gắn bó với nhau...

(*)Mình không hiểu ngụ ý so sánh của tác giả là gì, ai biết chỉ mình với nha

Hắn lặp lại một lần nữa : "Hôn một cái rồi ta sẽ giúp nàng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...