Chương 71: Luôn nhắc nhở nàng những chuyện thân mật đã xảy ra
---
Bữa cơm này Phó Ninh Dung ăn cũng không yên ổn, nàng lơ đãng lắng nghe những cuộc trò chuyện trên bàn ăn. Tùy tiện ăn vài miếng, nhưng tất cả các giác quan đều tập trung ở nơi nhạy cảm nhất dưới thân.
Cái miệng nhỏ chưa khép lại hoàn toàn đang ùng ục bên trong.
Phần nông đã được làm sạch trong khi tắm, phần tinh dịch bắn sâu đang dần tan thành dịch trong suốt, giữa hai chân nhớp nháp, nàng phải kẹp chặt hai chân để đảm bảo thứ rót vào trong kia không bị chảy ra ngoài.
Nàng đang tập trung, bỗng nghe thấy Phó Dao nói: "Ca, cháu gái của Phùng thượng thư tổ chức yến hội, nàng ấy mời rất nhiều người tham dự."
"Lần đầu tiên muội tham gia loại tiệc lớn này nên có hơi căng thẳng, ca ca đi cùng muội có được không?"
Phó Ninh Dung nghiêng người, vài sợi tóc xõa xuống đầu vai Phó Dao: "Ta xem đã, nếu ngày đó đến phiên nghỉ thì ta sẽ đi cùng muội, nếu không..."
Phó Ninh Dung còn chưa nói hết lời, Phó Tông đã hỏi trước: "Nhị điện hạ có đi không?" hltm
"Phải rồi, nghe nói ngay cả công chúa Hạc Di bị cấm túc lần trước cũng được phép tới đó."
Những người được mời dự tiệc hầu hết là nam nữ độc thân.
Nói là yến hội nghe có vẻ hay ho, nhưng trên thực tế đó chỉ là nơi để những người trưởng thành chưa có hôn phối gặp gỡ nhau.
"Vậy Thái Tử điện hạ có tới không?" Phó Tông lại hỏi.
"Thưa Đại bá, Thái Tử điện hạ sẽ không tới những nơi như thế này ạ."
Ngoại trừ tiệc rượu sinh nhật của ca ca nàng, Thái Tử điện hạ chưa bao giờ tham dự bất kỳ yến tiệc nào khác.
"Vậy thì tốt." Phó Tông nghe xong gật đầu, nói với Phó Ninh Dung: "Dung ca nhi, con hãy đi cùng muội muội đến bữa tiệc này, thân là huynh trưởng, nhà ta và Nhị thúc đều là người một nhà, giúp được gì thì hãy giúp."
Phó Tông giống như vô tình ho khan hai tiếng, sau đó nói tiếp: "Hơn nữa...Chẳng phải Nhị điện hạ cũng đi sao?"
"Đi theo Nhị hoàng tử, kết giao thêm vài người về phe của chúng ta, thể hiện thành ý của Phó gia, điều này đối với Phó gia chúng ta mà nói không có bất kỳ tổn hại nào."
Phó Ninh Dung đã nghe những lời tương tự rất nhiều lần từ khi còn nhỏ.
Thật ra có một số việc nàng không thích làm, tỷ như cùng Phó Dao đi dự yến hội, nàng cảm nhận được sự thuần khiết riêng biệt của lứa tuổi bọn họ.
Còn nữa...
Nàng biết rằng với tư cách là thiếu gia nhà họ Phó, nàng nên hoàn thành trách nhiệm của mình, nhưng dù vậy, đôi khi nàng không thể không nghĩ như thế này: Nếu huynh trưởng Phó Địch còn sống, liệu huynh ấy có bị bắt làm đủ loại công việc như nàng không?
Ngay cả việc lựa chọn kết bạn với ai cũng phải tính toán.
Nàng không muốn mọi thứ trở nên thực dụng như vậy.
"Đúng vậy, Dung ca nhi." Nhị thẩm bình thường ít quan tâm đến việc đại sự cũng nói chêm vài câu, "Chuyện của muội muội là chuyện nhỏ, chuyện của gia tộc mới là quan trọng nhất."
"Chỉ là...A Dao trước giờ luôn không thích loại yến tiệc này." Dừng một chút, Nhị thẩm thấp giọng bổ sung, "Một ngày hai ngày có thể tha, một tháng hai tháng có thể trốn, nhưng không thể như vậy cả đời được."
"Chuyến đi yến tiệc lần này nhờ cháu xem xét giúp A Dao. Ai nói gì con bé cũng không chịu nghe, nhưng cháu thì khác, trước giờ nó luôn nghe lời cháu, hãy thuyết phục nó giúp Nhị thẩm."
Phó Ninh Dung cụp mắt xuống, nàng thực sự không muốn tự ý quyết định những chuyện này.
Đáng tiếc cho tới bây giờ chưa từng có người cho nàng cơ hội từ chối, lời đến bên môi nàng đành nén lại, trước ánh mắt của cả nhà, nàng khẽ gật đầu, chỉ đáp một tiếng: "Được."
Tạ Du không muốn nàng tiếp xúc quá gần với Tạ Lẫm, nhưng chỉ dẫn của gia đình khiến nàng không tránh khỏi phải có một số giao thiệp bên lề với hắn.
Mới tránh né hắn vài ngày mà đã khiến hắn đuổi tới cửa Hình Bộ, vác nàng lên xe ngựa đè ra đ*t, nếu như bắt gặp nàng đứng cùng Tạ Lẫm thì sẽ như thế nào đây?
Nàng không có bao nhiêu tự tin để bày ra thủ đoạn nào dưới mí mắt Tạ Du. Nhưng sự việc đã đến nước này, nàng chỉ có thể tận lực giấu giếm hai bên.
Cái gì cần nói cũng đã nói.
Cơm nước xong xuôi, Phó Ninh Dung muốn đứng dậy rời đi, trở lại viện tắm rửa thay quần áo một lần nữa, nhưng lại bị Phó Tông ngăn lại.
"Dung ca nhi, chờ một chút."
Nam tử đến tuổi hai mươi cần một người thân cận để chọn tên tự cho mình.
Tên tự lẽ ra phải được trao cho nàng trong lễ trưởng thành, nhưng trong bữa tiệc Phó Ninh Dung vì có việc gấp phải rời phủ vài ngày, sau đó vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để nhắc tới lần nữa.
"Cái tên ban đầu ta muốn đặt cho con là Tử Danh." Ngụ ý là con cưng của trời, danh tiếng vang xa, là niềm hy vọng mà Phó Tông và Phó gia ký thác lên người nàng.
Phó Ninh Dung gật đầu.
Vốn tưởng rằng tên tự của mình đã định, không ngờ lại có biến, Phó Tông nói tiếp: "Nhưng trong triều có chiếu chỉ, nói là Thánh Thượng ban danh tự cho con."
"Gọi là Tư Chi*."
(*)Tư (思) nghĩa là tưởng niệm, hoài niệm. Chi (之) nghĩa là hướng về.
"Nói là hy vọng con luôn hoài niệm và khắc ghi những gì mình đã làm."
Phó Ninh Dung vốn đang cúi đầu, nghe những lời này lập tức ngẩng phắt đầu lên, trong lòng đột nhiên chùng xuống. Nàng nghe được tiếng "ong ong" vang lên trong đầu, tay chân bắt đầu lạnh run.
Bởi vì nàng biết, là Tạ Du đã đặt cho nàng cái tên này.
Luôn muốn nhắc nhở nàng những chuyện thân mật đã xảy ra giữa hai người bọn họ.
Là nàng bỏ thuốc hắn.
Hai người đã làm lễ nên vợ nên chồng.
Hắn muốn nàng phải luôn ghi nhớ điều đó.
Phải vĩnh viễn nhớ về hắn.
Bạn thấy sao?