Chương 82: Chương 81: \"Ta cần phải kiểm tra. Nàng tự cởi hay để ta làm?\"

Chương 81: "Ta cần phải kiểm tra. Nàng tự cởi hay để ta làm?" 

---

Y phục mặc chưa nóng đã bị Tạ Du cưỡng chế cởi ra.

"Roạt" một tiếng, y phục trơn màu vừa thay trên người nháy mắt hóa thành vải vụn.

Mãnh vụn khó coi bị ném ra ngoài.

Ánh mắt Tạ Du thâm thúy, giống như vực sâu không đáy, tràn đầy tức giận cùng phẫn nộ, các loại cảm xúc xen lẫn nhau, giống như ngọn lửa hừng hực: "Cầm đi đốt đi, ta không muốn nhìn."

Một bầu không khí kỳ lạ giữa không gian mờ mịt.

Xe ngựa chòng chành, ánh sáng lu mờ làm tăng thêm mạch nước ngầm đang chực trào giữa hai người.

Tạ Du vò mái tóc nửa ướt của nàng, bụng ngón tay cọ cọ má nàng.

Ánh mắt quấn quýt si mê, nguy hiểm mà nóng bỏng. Nhìn thấy đôi mắt nai tơ hoảng sợ cùng đôi gò má ửng hồng như sắc xuân, Tạ Du lúc này mới khẽ mở miệng, khóe mắt đỏ lên một cách quỷ dị, trong máu dâng lên một loại dục vọng khác thường.

A Dung à.

Không phải ta đã nhắc đi nhắc lại với nàng rồi sao, không được quá gần gũi Tạ Lẫm, nếu không ta không biết mình sẽ làm ra chuyện gì mất kiểm soát đâu.

Không phải sao?

Hình ảnh hai người họ ôm nhau quá mức chói mắt.

Trong lòng như có một cái gai đâm sâu vào, rất muốn bày tỏ nhưng lại không thể nào nguôi ngoai.

Hắn đã lột bỏ tất cả những chướng ngại đó.

Tất cả những gì đập vào mắt hắn là lớp áo trong ướt sũng mà Phó Ninh Dung đang mặc.

Đầu ngón tay có chút mát lạnh lướt qua lồng ngực bị quấn chặt, Tạ Du mắt cũng không nâng cởi bỏ lớp vải quấn quanh ngực nàng, thanh âm lạnh như băng.

"Đã ướt sũng rồi còn quấn, không lạnh sao?"

Bàn tay rất có trình tự.

Dù sao hắn cũng không còn là nam nhân chưa trải chuyện đời.

Hắn nhịn không được giở trò, dùng sức búng hai điểm nhỏ qua lớp áo ngực, kéo mạnh hai núm vú dựng thẳng lên.

Hắn cầm hai quả bóng mạnh mẽ nhào nặn, bàn tay to vân vê khiến nàng run rẩy.

Tê tê dại dại.

Trộn lẫn với một chút đau nhức.

Tiếc cho những ngày qua hắn quyết tâm không sử dụng vũ lực.

Miệng bị mảnh vải lấp kín, Phó Ninh Dung không thể nói chuyện, chỉ có thể thút thít trốn tránh.

Sự tức giận phảng phất cuồn cuộn ngập trời.

Tạ Du tê liệt đến mức coi bất kỳ sự trốn tránh nào của Phó Nhinh Dung đều là sự phản kháng.

Nàng hết lần này đến lần khác lẩn tránh hắn.

Sự nguy hiểm đang từng bước một xâm nhập, giãy giụa quá mức sẽ phản tác dụng.

Còn lui chưa được hai bước, cái tát của nam nhân đã giáng xuống ngực nàng, "Trốn cái gì?"

"Ta chiều nàng quá đúng không?"

Lưng áp vào thành xe ngựa, Tạ Du nâng cằm nàng lên, bắt nàng nhìn thẳng vào mắt mình.

Sương mù bao phủ.

Một đôi mắt đẫm lệ xinh đẹp, khi khóc sẽ không mất đi nửa phần sức hút mà ngược lại càng thêm mê người, chứa đựng một vẻ đẹp riêng biệt.

Nhưng có thể hắn không phải là người duy nhất nàng tỏ ra đáng thương.

Hắn không dám tưởng tượng thêm nữa.

Dù hiện tại hay sau này, phải chăng sẽ có người khác nhìn thấy dáng vẻ này của nàng?

Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến hắn hít thở không thông.

"Nàng thấy ta trơ mắt nhìn nàng và hắn ôm nhau, trong lòng rất sảng khoái có phải không?"

Cái cảm giác ghen tị này khiến hắn sắp phát điên, ép hắn tới mức gần như ngạt thở.

Hắn nên làm gì với nàng đây?

Phải trông chừng nàng như thế nào để nàng không chạy mất? Chẳng lẽ hắn quay đi ngoảnh lại liền thấy nàng nằm trên giường Tạ Lẫm?

Vây hãm không có cách nào giải thoát, ngay cả khi giải quyết những vụ án khó khăn nhất, hắn cũng chưa bao giờ gặp phải tình huống bất lực như vậy.

Làm thế nào để khiến nàng ở lại bên hắn một cách tự nguyện?

Nếu hắn moi tim moi ruột của mình trao cho nàng, liệu nàng có bằng lòng không?

Thân trên trần trụi, anh đào hồng nhuận đứng thẳng.

Ngón tay động đậy, bàn tay to kia lần theo bộ ngực đến eo của nàng ấn xuống, sau đó xoay chuyển đầu ngón tay, thuận tay xé bỏ quần trong của nàng.

Tạ Du trông thật đáng sợ.

Biết rằng chống cự lúc này chỉ làm hắn tăng thêm lửa giận, Phó Ninh Dung vẫn gắt gao nắm chặt tầng trở ngại cuối cùng.

"Buông ra."

Hai mắt Tạ Du đỏ tươi, trước mắt nhất thời tối sầm lại, hắn thoáng nhìn thấy giữa quần trong có màu nước, tay đang nắm eo nàng càng thêm dùng sức.

Là ai để lại?

Nàng bởi vì ai mà động tình?

Không gì có thể được dung thứ.

Bất kỳ một chút ghen tuông nào cũng có thể dễ dàng lấn át hắn.

"Ta cần phải kiểm tra." Tạ Du không thương tiếc kéo cánh tay đang cố che của Phó Ninh Dung.

Hắn cần xác nhận ngay bây giờ.

"Nàng tự cởi hay để ta làm?"

Lúc này Tạ Du cái gì cũng không nghe, ngay từ đầu hắn thậm chí không cho nàng cơ hội giải thích.

Vừa nói xong chưa kịp để Phó Ninh Dung lựa chọn, hắn đã kéo tụt quần trong của nàng xuống.

Tạ Du cầm hai chân nàng nhấc lên, ép nàng banh rộng hai chân, ngón tay mát lạnh của hắn dọc theo bắp đùi đi lên, đầu ngón tay trực tiếp đắm chìm trong mật dịch cuồn cuộn, khiến nàng kịch liệt run rẩy.

Hành lang xoắn bện, siết chặt lấy hắn.

Móc vào nơi đang chảy nước, ánh mắt Tạ Du đen kịt, liếc Phó Ninh Dung một cái, âm thầm thở dài: "Ướt rồi."

Hơn nữa còn chảy rất nhiều. 

Tạ Du nhìn nàng không chớp mắt: "Là ai làm cho nàng ướt như vậy?"

Nước xuân không ngừng dâng trào.

Là ta.

Hay là một ai khác?

Bàn tay dính đầy nước mật nhéo cằm nàng.

Những ngón tay chọc ngoáy vào chỗ sâu nhất, móc ngoáy, như thế chẻ tre xâm nhập vào hành lang đã lâu không mở.

Hắn có thể làm ngơ chuyện này không? Nếu không, hắn có thể làm gì khác? Dù thế nào đi chăng nữa, hắn sẽ không bao giờ buông tay Phó Ninh Dung.

Quên đi.

Trước đó dù có xảy ra chuyện gì hắn đều có thể giả vờ như không quan tâm.

Ít nhất hiện tại, hắn muốn khiến nàng vì hắn mà cảm nhận mọi cảm xúc.

——

A Dung: Chàng nhiều câu hỏi như vậy, tại sao còn lấy vải che miệng ta, không cho ta nói một lời, cũng không cho ta giải thích?

Tạ Du: Nàng trước giờ luôn biết cách chọc giận ta.

Tạ Du chọt chọt hai đầu ngón tay vào nhau: Ta sợ nàng nói ra những lời ta không thích nghe Ծ‸ Ծ

A Dung: ...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...