Chương 13: Chương 13

Giản Mục Xuyên vừa làm một chuyện vô cùng đê tiện với vẻ mặt bình thản vô cùng, như thể anh không phải là người vừa nhét trứng rung vào lồn của em vợ mà là vừa hoàn thành một ca phẫu thuật rất đơn giản.

Trần Thấm đi vào, nhìn thấy hai người có động tác gì ở bên giường, khó hiểu thì hỏi: "Sao vậy?"

Giản Mục Xuyên không trả lời, anh cúi người xuống đặt hai tay lên lưng Trần Trừng lần nữa rồi bắt đầu nghiêm túc xoa bóp cho cô.

Trần Trừng bị trứng rung làm cho lưng mềm nhũn, lại được tay của Giản Mục Xuyên nhẹ nhàng xoa bóp, nhanh chóng rơi vào trong sắc dục tê dại, nhưng chị gái của cô lại đứng ở bên giường nhìn hai người họ, dù cơ thể cô có thoải mái đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể thể hiện ra ngoài được.

Sự dâm loạn lén lút này làm cho trái tim Trần Trừng đập thình thịch, adrenaline tăng vọt và khoái cảm cũng tăng gấp đôi.

Đây là bí mật dâm đãng của cô và anh rể, nhưng lại công khai lộ rõ trước mặt chị gái mình, dù thế nào thì chị gái của cô cũng không thể nào ngờ được việc cô em gái ngoan ngoãn trước mặt và người chồng đẹp trai đang lén lút vụng trộm với nhau.

Khi nghĩ đến điều này, â//m h//ộ của Trần Trừng lại co rút, thịt trong âm đạo bị trứng rung làm cho ngứa ngáy, không ngừng tiết ra dâm thủy.

Trần Trừng vừa hưởng thụ sự kích thích vì yêu đương vụng trộm này vừa không khỏi tự trách bản thân.

Cách đây không lâu cô vừa quyết định vạch rõ ranh giới với anh rể của mình, lúc này mới trôi qua chưa lâu cô lại mê mệt trong khoái cảm dâm đãng mà anh rể tạo ra.

Nhìn thấy sắc mặt ửng đỏ trông có vẻ rất khó chịu của Trần Trừng, Trần Thấm hơi lo lắng hỏi Giản Mục Xuyên: "Có phải anh mạnh tay quá không, nhìn Trừng Trừng có vẻ rất không ổn lắm."

Trần Trừng xấu hổ lắc đầu, vội vàng nói: "Em không sao."

Giản Mục Xuyên rũ mi mắt nhìn dáng vẻ xấu hổ của cô, anh cong khóe môi nói: "Vậy để tôi nhẹ tay lại."

Bị Trần Thấm nhìn chăm chú trong khoảng cách gần, Trần Trừng cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa, cô dứt khoát úp mặt mình vào trong gối, khoái cảm tê dại trong â//m h//ộ lan tràn từ phần giữa hai chân, giống như thủy triều ấm áp, nhấn chìm cả người cô, vừa n/ứ/n/g vừa sướng còn kích thích như vậy...

Nếu không úp mặt vào gối, Trần Trừng thật sự sợ mình sẽ không thể kiềm chế được mà phô bày vẻ dâm đãng lẳng lơ.

"Trừng Trừng, nhích mặt em ra, coi chừng ngạt bây giờ." Chị gái cau mày nhắc nhở cô.

Lúc này chuông cửa truyền đến tiếng vang lanh lảnh, Trần Thấm kêu lên một tiếng, rồi quay người đi ra ngoài, cô ấy vừa đi vừa nói: "Có lẽ là người ta ship bữa tối đến đây, Mục Xuyên, anh xoa bóp nhanh lên, xong còn xuống ăn cơm."

Giản Mục Xuyên cũng không thèm ngẩng đầu lên, động tác xoa bóp không ngừng lại, chỉ đáp một tiếng gọn lỏn: "Biết rồi."

Trần Trừng lặng lẽ úp mặt vào gối, đến khi ngoài cửa loáng thoáng truyền đến tiếng chị gái cô mở cửa lớn ra, cô mới gian nan nói với Giản Mục Xuyên: "Anh mau lấy trứng rung ra đi."

"Sao thế, em không sướng à?" Giản Mục Xuyên kéo quần của Trần Trừng xuống bằng một tay, hai bờ m/ô/n/g trắng nõn liền lộ ra, tay của anh lần nữa thò vào giữa hai chân cô và sờ âm đạo của cô, nói: "Rung như vậy không làm em sướng, hửm?"

Đây không phải là vấn đề sướng hay không, Trần Trừng nói: "Em không m/u//ốn chơi cái này với anh, anh rể."

Giản Mục Xuyên vẫn nhìn cô với vẻ mặt bình tĩnh, anh hỏi: "Chơi vậy không vui à?"

Vành mắt của Trần Trừng đỏ ửng, nhìn anh nói: "Anh rể, rõ ràng anh biết ý của em là gì, hai ngày trước anh còn có thái độ như thế kia thì, chẳng phải là cũng m/u//ốn kết thúc sai lầm này sao?"

Giản Mục Xuyên lặng lẽ nhìn Trần Trừng vài giây, nói: "Anh đổi ý rồi."

Nói xong, anh thò tay vào giữa hai chân của cô, nhẹ nhàng đâm vào trong cái lồn non nớt của cô.

Sau khi mò mẫm đến cái trứng rung vẫn đang rung trong chim cô, ngón tay anh nhẹ nhàng chọc vào, trứng rung nhanh chóng đâm vào sâu hơn.

Trần Trừng không thể kiềm chế được, rê//n /r.ỉ một cách dâm đãng: "Ư...ư...."

"Ư... ư... ư...a... đừng mà..."

Trần Trừng không thể nhịn được buột miệng rê//n /r.ỉ, giọng nói vừa mềm mại vừa thuần khiết vừa lẳng lơ. Cô lắc m/ô/n/g, duỗi tay sờ chỗ đó của mình, định lấy trứng rung bên trong ra, nhưng cổ tay lại bị anh rể tóm lấy.

Giản Mục Xuyên ấn tay của cô lên giường, bàn tay khác của mình sờ lên chỗ đó dâm của cô, nhẹ nhàng xoa nắn, những ngón tay day day lồn dâm n/ư/ớ/c n/h/ờ/n tràn ra lênh láng.

Trứng rung rung ù ù trong â//m h//ộ, tay của Giản Mục Xuyên xoa đi xoa lại nơi miệng bím, hột le nhạy cảm bị nhào nặn vừa nóng vừa trướng.

Trần Trừng vừa tức giận vừa cảm thấy sướng m/u//ốn chết, trong miệng thường phát ra vài tiếng rê//n /r.ỉ như mèo kêu: "Không được, đừng chơi lồn em nữa, ư, ư... sướng quá..."

Giản Mục Xuyên nhìn dáng vẻ lẳng lơ của cô em vợ, yết hầu khẽ nhích, anh lấy một chiếc remote nhỏ xinh từ trong túi áo ra và ấn nút bên trên, cơ thể của Trần Trừng càng không nhịn được mà co giật dữ dội.

"A~, ư... ư...đừng... Nhanh quá, anh rể ơi... nhanh quá..."

Trần Trừng không nhịn được mà nhỏ giọng thở hổn hển, cơ thể nhỏ nhắn mềm nhũn, uốn éo như một con rắn, cặp m/ô/n/g trắng nõn vểnh cao nhanh chóng đung đưa một cách dâm đãng.

Trần Trừng cảm thấy bản thân sắp bị cái trứng rung nhỏ bé đó làm cho phát điên mất thôi, sự chấn động mạnh mẽ quá mức đó khiến thịt mềm trong â//m h//ộ của cô nhanh chóng co rút lại, bị ép lên cao trào.

Sau khi cao trào trôi qua, thịt â//m h//ộ càng nhạy cảm co rút lại, ôm chặt lấy trứng rung, mà cái trứng rung đó vẫn đang hoạt động mạnh mẽ, hai thứ hòa quyện vào nhau, làm cho cảm xúc của Trần Trừng bị ép đến mức sắp phát điên rồi.

"Anh rể ơi..." Trần Trừng nức nở gọi anh.

Lúc này Giản Mục Xuyên mới ấn vào remote, chỉnh lực rung của trứng nhỏ hơn một chút, sau đó cúi người xuống ghé vào bên tai cô: "n/ứ/n/g à? Sau này còn từ chối anh nữa không, hửm?"

Trần Trừng vẫn đang há miệng thở hổn hển, cả người sướng đến mức tê dại, ngón chân như co quắp lại.

Lúc này, giọng nói của Trần Thấm vang lên từ bên ngoài: "Giản Mục Xuyên, anh giúp Trừng Trừng xoa bóp xong chưa, xong rồi thì ra ngoài ăn cơm."

Trần Trừng ngẩn ngơ, lập tức nhìn Giản Mục Xuyên, nhỏ giọng nói: "Anh rể à, lấy ra giúp em nhanh lên."

Tuy nhiên, Giản Mục Xuyên như thể không nghe thấy lời cô nói, anh thong thả ung dung giúp cô chỉnh lại quần áo, sau đó đỡ cô ngồi dậy, nói: "Đừng lấy ra, cứ để vậy ra ngoài đi."

Trần Trừng ngẩn người, vậy mà Giản Mục Xuyên lại bảo cô kẹp trứng rung đi ra ngoài ăn cơm!

Cô rối rít lắc đầu, nói: "Không được, không được đâu, nếu bị chị em nhận ra thì phải làm sao?"

Giản Mục Xuyên nhướn mày, hỏi lại cô: "Em sẽ để chị gái mình nhận ra à?"

Trần Trừng vẫn lắc đầu, rõ ràng cô m/u//ốn kết thúc mối quan hệ này với anh rể, nhưng hiện tại lại bị anh rể lôi kéo càng lún sâu hơn, không cách nào dừng lại được.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...