Chương 14: Chương 14

Trần Thấm đã dọn xong bàn ăn ở bên ngoài, bên trong hai người họ vẫn chưa ra ngoài, thấy vậy cô ấy lại cất giọng hối thúc.

"Đi ra thôi, anh bế em." Nói xong, Giản Mục Xuyên cũng không cho phép cô từ chối, anh cúi người xuống, một tay luồn qua đầu gối cô, tay còn lại vòng qua lưng cô, nhẹ nhàng bế cô lên.

Trần Trừng vô thức vòng tay ôm lấy cổ của người đàn ông. Sau khi được anh bế đi ra ngoài, cô mới nhận ra hành động của hai người họ quá thân mật, cô lập tức nói: "Anh bế em ngồi lên xe lăn là được rồi."

Giản Mục Xuyên liếc mắt nhìn cô một cái mà không nói gì hết, anh vẫn bế cô sải bước đi ra ngoài.

Trần Thấm đang bày bát đũa ra bàn, thấy Trần Trừng được Giản Mục Xuyên bế ra, cô ấy không khỏi ngạc nhiên hỏi: "Sao anh lại không cho Trần Trừng ngồi trên xe lăn."

Giản Mục Xuyên không cảm xúc nói: "Bế lên bế xuống, phiền."

Trần Thấm cười khẽ: "Làm phiền anh rồi, Trừng Trừng, cảm ơn anh rể chưa?"

Trần Trừng lén lút nhìn Giản Mục Xuyên, sau đó mới nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh rể."

Bàn ăn hình chữ nhật theo phong cách châu , mặt bàn rất rộng, Trần Thấm dọn hai bộ bát đũa ở một bên, sau đó lại bày một bộ bát đũa ở đối diện.

Giản Mục Xuyên cũng không hỏi cần ngồi thế nào mà trực tiếp đặt Trần Trừng xuống ngồi ở phía có hai bộ bát đũa, còn anh cũng tự động ngồi xuống bên cạnh.

Trần Thấm ngập ngừng m/u//ốn nói gì đó nhưng thấy hai người đã ngồi xuống rồi nên cũng không nói gì nữa, cô ấy đi đến chỗ đối diện ngồi xuống.

Trần Trừng đoán có lẽ chị gái m/u//ốn ngồi xuống bên cạnh mình, không ngờ rằng anh rể lại cướp chỗ, cảnh tượng này có vẻ hơi lúng túng.

Cô lén lút nhìn Giản Mục Xuyên ngồi bên cạnh, nhưng anh lại xem như không có chuyện gì, vẫn ngồi đó một cách thoải mái.

Liệu có phải anh rể đang cố t/ì/n/h không, Trần Trừng chửi thầm, đúng lúc này, trứng rung kẹp trong â//m h//ộ lại bắt đầu rung lên một cách điên cuồng.

Trần Trừng câm nín.

Cho dù bữa tối là bữa cơm lành mạnh mà chị gái cô đã tốn công đặt m/u//a ở nhà hàng nhưng Trần Trừng vẫn không thể tập trung ăn nỗi, nuốt không trôi cơm, bưng bát cơm lên khẩy tới khẩy lui.

Chị gái ngồi đối diện nhìn cô đầy ân cần, anh rể hạ lưu ngoài mặt thì giả vờ chững chạc ngồi bên cạnh cô, trong khi lỗ nhỏ của cô vẫn còn đang ngậm một trái trứng rung không ngừng khuấy động trong bên chim nhỏ. Trong t/ì/n/h cảnh như thế, có quỷ mới có thể ăn cơm như bình thường được.

Chị gái thấy cô ăn ít bèn cầm đũa gắp thức ăn cho cô, lo lắng hỏi: "không vừa miệng em à? Có phải do vết thương vẫn còn đau không?"

Trần Trừng đang bị trái trứng rung trong hang nhỏ dày vò m/u//ốn chết đi sống lại, khoái cảm từng bước xâm nhập vào thân thể và lý trí của cô, nước dâm chảy ròng ròng, cô ngồi dạng chân trên ghế, lúc này cô có cảm giác thậm chí còn ngửi thấy cả mùi nước dâm của mình.

Cô mấp máy môi, nói với chị gái: "Không phải tại vết thương đâu ạ, chẳng qua nằm cả ngày không vận động gì cả nên em không đói thôi."

Chị gái thở phào, nói: "Cho dù không đói thì cũng vẫn phải ăn, phải ăn đầy đủ dinh dưỡng thì vết thương mới mau lành được."

Hiện tại, Trần Trừng thực sự không hề m/u//ốn ăn cơm, cô chỉ m/u//ốn nhanh chóng chạy về phòng, lôi trứng rung đang quấy phá bên trong hang nhỏ ra, vứt vào thùng rác thôi!

Thế nhưng, chị gái quan tâm cô như vậy, cô chỉ còn nước ngoan ngoãn ngồi ăn tiếp.

Anh rể ngồi im lặng ăn cơm, thỉnh thoảng chị gái cô hỏi anh đôi câu, anh đều trả lời rất ngắn gọn rồi lại tập trung ăn cơm tiếp.

Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà Trần Trừng cảm thấy dài như cả thế kỷ, cô bị trái trứng rung nho nhỏ ấy kích thích lên đ/ỉn/h tận hai lần nhưng không dám có phản ứng quá dữ dội, đành phải cắn chặt răng, kẹp chặt chân, cố gắng chịu đựng, cơ thể yêu kiều run lên, eo sắp tan ra thành nước.

Vất vả lắm mới nhịn được tới khi ăn cơm xong, tay cô run run bỏ bát xuống bàn rồi chớp đôi mắt lanh lợi xinh đẹp, nói với chị gái: "Chị à, chị dìu em về phòng được không? Em m/u//ốn nằm nghỉ một chút."

Cô m/u//ốn nhanh chóng về giường để dễ móc trái trứng rung kia ra hơn.

Thế nhưng, chị gái cô nghe vừa nghe cô nói vậy lại phản đối: "Không được, mới ăn no xong không được nằm, em ngồi chờ một lát cho tiêu cơm đã, để chị đi làm một đĩa hoa quả cho em."

Chị gái nói xong nhanh chân đứng dậy, đi vào bếp.

Thấy chị gái đã đi khỏi phòng ăn, Trần Trừng vội vàng quay qua nháy mắt với anh rể, nói nhỏ: "Anh mau tắt đi."

Anh rể đặt đũa xuống, rút một tờ khăn ướt lau miệng, biết thừa rồi mà vẫn cố ý hỏi: "Tắt gì?"

Trần Trừng lại càng nói nhỏ hơn, chỉ dám thì thầm bằng hơi thở: "Trứng rung chứ gì, anh mau tắt trứng rung đi!"

"Ờ...Nếu....anh không m/u//ốn tắt thì sao?" Anh rể hỏi một câu bằng giọng điệu hết sức bình thản như m/u//ốn làm cô tức chết.

Trần Trừng sắp sửa bật khóc đến nơi, cô lẩm bẩm nói: "Sắp tê cả người rồi, bên dưới cứ chảy nước hoài à, ướt hết quần của em rồi đó!"

Nếu lát nữa chị gái thấy quần cô ướt, cô thực sự không biết phải giải thích thế nào cho phải.

Chẳng lẽ lại nói là mình tè ra quần sao?

Nếu vậy, chắc chị gái sẽ nghĩ cô bị bệnh mất!

"Chảy nhiều nước lắm à?" Anh rể nghiêm túc hỏi một câu vô cùng mất nết.

"Hmm....ừ" Trần Trừng lập tức gật đầu.

Lúc này, chị gái cô nói vọng ra từ trong phòng bếp: "Trừng Trừng, em có thích ăn xoài không?"

Trần Trừng nói to: "Có ạ."

"Vậy chị gọt cho em vài trái xoài nha."

Trần Trừng thấy chị gái không nói gì nữa bèn quay đầu lại nhìn anh rể, vừa nhìn một cái, cô lập tức giật nảy mình.

Anh rể vốn ngồi bên cạnh cô bỗng nhiên lại ngồi xổm xuống trước mặt cô, sau đó tách cặp đùi của cô ra, hỏi: "Đâu, ướt thế nào rồi? Để anh kiểm tra thử xem."

Nháy mắt, da đầu Trần Trừng tê rần, anh dọa cô sợ chết khiếp!

Không ngờ anh rể lại dám trắng trợn như vậy, chị gái cô vẫn còn đang ở trong phòng bếp ngay kế bên gọt hoa quả, có thể sẽ đi ra đây bất cứ lúc nào, vậy mà anh rể lại ngồi xổm xuống trước lồn của cô, tách chân cô ra để xem lỗ nhỏ chảy nước.

"Đừ....đừng như vậy mà." Cô vừa hốt hoảng vừa giận, cố gắng xô anh rể ra.

Thế nhưng, động tác của anh rể nhanh hơn Trần Trừng.

Trước khi cô kịp đưa tay đẩy anh ra, anh đã nhanh chóng tuột chiếc quần thun của cô xuống, lỗ nhỏ núp sau lớp l/ô/n/g tơ cuối cùng cũng được tiếp xúc với không khí.

Anh rể tách cặp đùi của cô dạng rộng thêm chút nữa, nhờ cơ thể dẻo dai nên cô có thể dễ dàng dạng chân một góc rất rộng.

"Chậc, chậc....đúng là ướt nhẹp rồi này" Anh rể nói.

"Anh đừng nhìn nữa, chị gái đi ra bây giờ."

Trần Trừng sốt ruột, vội vàng cố gắng kéo quần của mình lên nhưng một giây sau, gương mặt đẹp trai của anh rể đã kề sát vào giữa háng cô, sau đó anh lè lưỡi, hai tay tách cái lồn nhỏ dâm đãng của cô ra rồi lè lưỡi....liếm nhẹ.

Lần này, không chỉ da đầu cô tê rần mà cả người cô gần như m/u//ốn nổ tung!

Anh rể đang liếm lồn của cô!!!!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...