Chương 16: Chương 16

"Em không sao, chị mau đi đi."

Trần Trừng nói với chị gái.

Đợi chị gái đi ra ngoài rồi, Trần Trừng nằm xuống chơi điện thoại nhưng không tài nào tập trung nổi, thỉnh thoảng lại dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa lo lắng anh rể sẽ đến giày vò cô, vừa chờ mong anh sẽ đến.

Trong lòng Trần Trừng dường như có hai người tí hon, một người tí hon m/u//ốn Trần Trừng tránh xa anh rể ra, còn một người tí hon lại xúi giục Trần Trừng hãy gần gũi với anh rể hơn, hai người tí hon giằng co với nhau, suýt nữa làm lý trí của Trần Trừng suy sụp.

Thế nhưng, chẳng rõ có phải là anh rể cố ý hay không mà lúc chị gái cô ở nhà thì anh ra sức nghĩ đủ mọi cách để trêu ghẹo cô, còn giờ chị cô đã đi vắng rồi thì anh lại không chịu tới, ngôi nhà yên tĩnh như thể ở đây chỉ có một mình Trần Trừng vậy.

Trần Trừng vừa suy nghĩ lung tung vừa đợi anh, một lát sau, cô mơ màng ngủ thiếp đi trên giường.

Thế nhưng, chưa ngủ được bao lâu thì cô đã bị đánh thức.

Trong phòng khá tối, chỉ có một chiếc đèn ngủ bật sáng, Trần Trừng nằm trên giường, cơ thể rắn chắc của đàn ông đè lên trên người cô. Trần Trừng lập tức giật mình tỉnh táo lại, mở to mắt nhìn đối phương, hóa ra là anh rể.

Giản Mục Xuyên chỉ đè hờ lên người cô thôi, thấy cô tỉnh lại, anh cong môi hỏi: "Không phải anh đã dặn em chờ anh rồi sao? Sao lại ngủ quên."

Trần Trừng mềm nhũn người, đẩy anh ra, giọng khàn khàn: "Anh rể, anh đừng như vậy mà."

"Đừng như thế nào?"

Một bàn tay của anh rể sờ ngực của Trần Trừng qua lớp áo ngủ, sau đó nhẹ nhàng xoa nó, anh hỏi: "Như thế này à?"

Nói rồi, anh lần tay xuống dưới, vân vê cái lồn nhỏ của cô, hỏi tiếp: "Hay là đừng như thế này?"

Trần Trừng bị anh sờ nắn tới độ cả người như nhũn ra, cô mím môi, dứt khoát quay mặt đi, không nói gì nữa hết.

Anh rể thu bàn tay sờ nắn cô lại, giữ cằm cô, xoay mặt cô lại, ép cô phải nhìn anh rồi hỏi: "Hay là đừng như thế này?"

Nói rồi, anh đột ngột cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.

Trần Trừng lập tức mở to mắt.

Không ngờ anh rể lại hôn cô, đây là lần đầu tiên anh hôn cô suốt quãng thời gian đùa bỡn cô bao lâu nay.

Anh hôn rất ngang ngược, mạnh bạo, dễ dàng cạy mở miệng cô, đầu lưỡi liền tiến quân thần tốc, xâm nhập vào trong khoang miệng của cô, sau đó điên cuồng khuấy đảo trong đó.

Hai người trao đổi nước bọt với nhau, làm vang lên tiếng nước chóp c̝hép.

Anh vừa hôn Trần Trừng đầy cuồng nhiệt vừa tuột quần ngủ của cô xuống.

Chỉ mất vài giây, nửa người dưới của Trần Trừng đã trần truồng trong không khí.

"Đừng mà."

Trần Trừng hơi sợ nên chống cự lại, cô mơ hồ nhận ra, đêm nay anh rể rất kích động, có lẽ anh sẽ thịt cô thật, nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Quả nhiên, sau khi cởi quần của Trần Trừng xong, cây cột trụ chống lều cao ngất của anh rể lập tức thúc vào giữa háng của cô.

Anh rể vừa cưỡng hôn cô vừa tách chân cô ra, khàn giọng bảo: "Ngoan nào, cứ giao cơ thể em cho anh là được."

Anh nói xong, lập tức chống cây cột trụ vào cửa hang của cô rồi ra sức cọ xát.

"Ưm..."

hu/yệ//t nhỏ dâm đãng bị anh húc vào thít chặt lại.

Trần Trừng phát hiện ra, mặc dù anh rể không ép chặt cô nhưng cô lại không thể thoát ra được, cộng thêm chân trái đang bị thương nên cô cũng không thể giãy giụa quá mạnh, cuối cùng cô chỉ còn cách để mặc anh m/u//ốn làm gì thì làm.

"Sướng không em?"

Anh rể hỏi cô, giọng nói lạnh nhạt trở nên trầm khàn vừa gợi cảm vừa cám dỗ lòng người, anh cọ dươn//g vật vào lỗ nhỏ của cô, nước dâm chảy ra, nhanh chóng làm ướt quần anh.

Thân thể Trần Trừng rất dễ chịu vô cùng.

Lúc ở bệnh viện, cô thường xuyên bị anh rể trêu chọc tới mức ngọn lửa dục vọng thiêu đốt cơ thể, chỉ hận dươn//g vật của anh không lập tức cắm vào trong cơ thể cô, chơi cô, nhưng cô lại không dám nghĩ tới chuyện đó, bản thân chuyện yêu đương vụng trộm với anh rể đã là điều sai trái, cô không nên mong chờ chuyện này.

Thế nhưng, anh rể không chịu buông tha cho cô.

Anh không đợi Trần Trừng trả lời, môi lưỡi nóng bỏng ướt át đã lướt từ cằm cô xuống bên dưới, liếm cổ cô rồi đến mút xương quai xanh, không biết khuy áo ngủ đã bị cởi ra từ lúc nào, cặp v.u" trắng nõn, đầy đặn lộ ra hoàn toàn trong không khí, núm v.u" màu hồng nhạt bị kích thích săn lại,

dựng thẳng.

Trần Trừng không dám nhìn xem anh rể đang làm gì, cô ngượng ngùng ngoảnh mặt đi chỗ khác nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật, lắc m/ô/n/g ưỡn lưng, dâng cơ thể mình tới tận miệng anh rể.

Câu cự tuyệt đã ra khỏi miệng lại biến thành tiếng thở dốc dâm loàn: "Anh rể, ư ư...aaa"

Anh rể liếm mút bầu ngực mềm của cô một lúc, làm ướt trọn cả bầu ngực xong mới há miệng ngậm lấy núm v.u", bú mút như một đứa trẻ.

"Hm...ưm... sướng quá..." Trần Trừng không biết mình đang nói gì nữa rồi, chỉ biết rê//n /r.ỉ theo bản năng.

Cô không ngờ rằng, một người lạnh nhạt như anh rể lại rành nhiều chiêu trò trên giường như vậy, bất kể anh làm gì cũng đều có thể làm ngọn lửa ham m/u//ốn trong người cô càng ngày càng cháy to hơn.

Người đàn ông này quá điêu luyện, Trần Trừng biết mình hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.

Áo và quần ngủ của Trần Trừng nhanh chóng bị anh rể lột sạch, tiện tay vứt xuống dưới sàn nhà, Trần Trừng cứ thế nằm trần truồng trên giường, mặc cho anh rể thưởng thức cơ thể của mình.

Môi lưỡi của đàn ông nhích dần xuống dưới, liếm bụng của Trần Trừng xong lại chuyển xuống dưới háng của cô, không cần anh phải làm gì, Trần Trừng đã tự giác dạng háng rộng ra, lộ ra lỗ dâm lúc này đã nhầy nhụa nước, người cô rất dẻo dai nên nằm ngửa người, banh háng cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Anh rể thấy cô thèm khát như vậy, không khỏi cười mắng yêu: "Lẳng lơ quá đấy"

Lúc này, Trần Trừng không còn biết ngại là gì nữa, cô chỉ m/u//ốn anh rể nhanh chóng giã cô, đưa cô lên tới đ/ỉn/h.

Cô lắc m/ô/n/g, ỏng ẹo gọi anh rể.

Dáng vẻ dâm đãng ấy kích thích dươn//g vật của Giản Mục Xuyên cương lên, anh cúi người xuống, liếm láp lỗ lồn đang mở rộng, nước dâm mằn mặn lập tức ngập tràn trong miệng anh.

Cô em vợ của anh thật sự quá lẳng lơ, trong lòng anh thầm nghĩ.

Đầu lưỡi anh liếm láp, khảy mạnh vào hột le của cô, sau đó dịch xuống dưới một đoạn, đút thẳng vào trong khe nhỏ dâm đãng, sau đó bắt chước động tác làm t/ì/n/h, nhanh chóng đâm vào rút ra.

Trần Trừng ngóc đầu dậy nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông đang vùi hẳn vào háng mình, cô sướng đến mức suýt thì trợn trắng mắt, đưa tay vò tóc anh rể, nhanh chóng lắc m/ô/n/g phối hợp với động tác liếm láp của anh.

"A~ ư ư ưm... Hmmm...ứ...ứ....Sướng quá, anh rể liếm lồn dâm làm em sướng quá ưm...ư...ư...n/ứ/n/g quá...."

Tiếng rê//n /r.ỉ lẳng lơ, dâm đãng vang lên hết tiếng này tới tiếng khác, ngập tràn trong căn phòng.

Trên giường, Trần Trừng nằm như một chú cá mắc cạn, lúc này, dây thần kinh toàn thân đều tập trung vào lỗ bên dưới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...