Giản Mục Xuyên vừa liếm cô bé của em vợ vừa thò tay vào trong đũng quần, không ngừng xoa bóp dươn//g vật cứng như sắt của mình, cuối cùng anh thực sự không chịu nổi, quỳ chân, thẳng người dậy, cởi quần ra, móc thằng nhỏ của mình ra.
dươn//g vật thô to lớn bằng cổ tay của trẻ nhỏ ngẩng cao đầu đầy huênh hoang, đắc ý, quanh thân gậy ngoằn ngoèo gân xanh, trông vừa hung dữ vừa xấu xí.
Thế nhưng, món đồ này càng hung dữ lại càng khiến phụ nữ yêu nó đến điên đến dại.
Trần Trừng nhớ tới đêm sinh nhật, cô từng nhiều lần cố gắng nhét thằng nhỏ hàng khủng này vào trong chiếc hang nhỏ của cô nhưng nó thực sự quá to, không tài nào nhét vào nổi, cô hơi căng thẳng, giọng nức nở: "Anh rể, nó to quá, không đút vừa đâu."
Anh rể cầm cây dươn//g vật thô to đó, nhếch miệng bảo cô: "Thử một lần là biết ngay có thể đút vừa được hay không thôi mà."
Anh tách rộng hai chân của Trần Trừng ra thêm một chút, sau đó đỡ cây dươn//g vật to như dái lừa đó từ từ xích lại gần lỗ dâm của cô.
Tim Trần Trừng loạn nhịp, cô căng thẳng nuốt nước bọt, bị anh rể chơi lâu như vậy, cuối cùng khoảnh khắc này cũng tới rồi ư?
Thế nhưng, sau khi đút được quy đầu vào trong lỗ nhỏ, anh rể lại không đâm tiếp vào trong nữa, nhiệt độ thân thể của hai người nóng hổi, Trần Trừng không chịu nổi nhúc nhích vòng eo, nhẹ nhàng cọ xát vào dươn//g vật.
"Em có m/u//ốn anh đút vào không?" Anh rể ung dung hỏi cô.
Trần Trừng mím môi, không chịu nói.
Anh rể lại hỏi: "m/u//ốn không, hửm?"
Người đàn ông cố ý ép cô phải tỏ rõ thái độ, Trần Trừng buồn bực nghĩ, cô rất m/u//ốn kiên cường từ chối anh nhưng sự thèm khát trong cơ thể khiến cô không nói nên lời, mãi một lúc lâu sau, cô mới nhụt chí nói nhỏ: "m/u//ốn."
Anh rể nhanh chóng đưa đẩy ra vào quanh lỗ nhỏ của cô, dươn//g vật nhanh chóng ướt đẫm, trơn bóng, càng cọ càng trơn tuột: "Em có m/u//ốn anh đ.u. vào lồn em mỗi ngày không?" Anh lại hỏi.
Lần này, Trần Trừng đã có kinh nghiệm, cô chỉ do dự vài giây rồi đáp ngay: "m/u//ốn."
Anh rể cười khẽ một tiếng, lần này anh hài lòng đỡ quy đầu đâm thẳng vào cái lồn dâm đãng của cô.
Thế nhưng đúng lúc này, chiếc điện thoại mà anh rể để trên tủ đầu giường lại đột nhiên vang lên, ngắt ngang chuyện vui của hai người.
Người anh rể đứng hình lại vài giây, sau đó anh không cắm vào nữa, với tay cầm lấy điện thoại.
Trần Trừng vẫn còn đang đắm chìm trong khoái cảm cọ sát giữa bộ phận sinh dục của hai người thì đột nhiên bị ngắt ngang, cô ngẩn người, ham m/u//ốn không được thỏa mãn trọn vẹn làm cô khó chịu, vặn vẹo vòng eo, hi vọng dươn//g vật của anh rể có thể tiếp tục cọ sát cái lồn của cô.
Thế nhưng, anh rể lại nhổm người dậy đi lấy điện thoại, xem tên người xong, mặt tối sầm, nghe máy, không biết đối phương nói gì mà anh lại "Ừ" một tiếng rồi hỏi: "Đã chắc rồi chứ? Giờ tôi sẽ qua đó ngay."
Anh nói ngắn gọn rồi lập tức cúp máy.
Trần Trừng bối rối nhìn anh, thỏ thẻ hỏi: "Sao vậy anh?"
Anh rể cúi người hôn khóe môi của cô, nói: "Anh dẫn em đi xem phim."
Xem phim?
Ngay bây giờ á hả?
Trần Trừng cầm điện thoại di động ở đầu giường lên xem giờ, hơn mười hai giờ đêm rồi: "Khuya vậy rồi mà vẫn đi ra ngoài ư?"
"Ừ, đi luôn bây giờ."
Giản Mục Xuyên nói là làm, mặc cho nửa người dưới đang trần như nhộng, cây hàng khủng vẫn còn đang cương cứng ngẩng cao đầu, anh bước xuống giường, quả cà tím to đong đưa giữa háng theo từng nhịp bước của anh.
Anh đi kiếm cho Trần Trừng một chiếc váy trước rồi không biết nghĩ thế nào, lại lấy thêm cho cô một chiếc áo khoác mỏng.
Trần Trừng ngồi ở mép giường, mặc đồ anh đưa cho mình, sau đó ngượng ngùng hỏi: "Anh rể, đồ lót đâu ạ?"
Giản Mục Xuyên nhíu mày, nói: "Không cần."
Nửa đêm không mặc đồ lót, chỉ mặc mỗi váy đi ra ngoài, rốt cuộc là đi xem phim gì vậy?
Anh rể không nói rõ cho cô biết, sau khi giúp cô mặc quần áo tử tế, anh cũng lên trên tầng thay đồ rồi ôm cô đi ra ngoài.
Trần Trừng đã bị anh trêu ghẹo một lúc lâu nên cơ thể đang rất nhạy cảm, lúc ngồi vào xe, giữa háng vẫn còn chảy nước, cô thấy ướt át, khó chịu nên rút vài tờ khăn giấy lau đi.
Anh rể thấy vậy, không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nửa đêm đi ra ngoài, trên đường không có xe cộ qua lại, chẳng mấy chốc, họ đã tới một câu lạc bộ trong trung tâm thành phố, Trần Trừng quan sát vẻ ngoài của chỗ này, nhận ra đây chính là chỗ đêm đó cô đã tới quẩy trong tiệc sinh nhật nhưng hôm đó họ đi vào bằng cửa chính còn hôm nay thì đi lên từ dưới tầng hầm để xe.
Trên đường đi, Trần Trừng dựa hẳn vào người anh rể như thể một món đồ trang sức, cô được anh ôm suốt từ lúc trên xe cho tới tận khi đã xuống xe, họ đi thang máy lên một tầng rất cao.
Vừa bước ra khỏi thang máy, lập tức có người ra đón họ, dẫn họ vào trong một gian phòng VIP xa hoa, trong phòng này đã có người, là một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, trông khoảng tầm bằng tuổi với anh rể.
Người kia thấy Giản Mục Xuyên ôm một người phụ nữ vào đây thì hơi ngạc nhiên, đứng dậy hỏi: "Ái chà, ai đây?"
Giản Mục Xuyên không để ý tới đối phương, lạnh nhạt hỏi: "Bắt đầu chưa?"
Người đàn ông xoa hai tay, cười hề hề đáp: "Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi, tôi mới xem được một lát, đặc sắc lắm, không hổ là S nổi tiếng nhất thành phố A, kích thích lắm đó."
(S trong SM – ý chỉ người có xu hướng bạo dâm)
Giản Mục Xuyên hừ nhẹ một tiếng, ôm Trần Trừng ngồi xuống sopha, chỉnh lại tư thế để Trần Trừng ngồi thoải mái trong lòng anh, người đàn ông kia thấy hai người mập mờ như vậy, không nhịn được tặc lưỡi, nói với Giản Mục Xuyên: "Không ngờ đấy, thật không ngờ, một người nghiêm túc như anh mà cũng có lúc ngọt ngấy như vậy."
Giản Mục Xuyên liếc xéo đối phương một cái, lạnh lùng bảo: "Bật màn hình lên xong là anh có thể đi được rồi."
Người đàn ông la lên như quỷ kêu: "Đừng mà, cho tôi xem chung với."
"Ra ngoài." Giản Mục Xuyên tiếp tục đuổi đối phương đi.
"Chậc, qua cầu rút ván. Thôi, tôi qua chỗ khác coi."
Người đàn ông kia nói xong, đưa cho Giản Mục Xuyên một chiếc điều khiển tivi rồi đứng dậy, đi ra ngoài.
Trần Trừng nghe cuộc nói chuyện của họ xong, thắc mắc hỏi anh rể: "Anh rể, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Anh m/u//ốn em xem gì?"
Anh rể bình tĩnh nói: "Em xem là biết."
Anh nhấn điều khiển một cái, bức tường đối diện sopha nhanh chóng hiển thị hình ảnh, hóa ra bức tường này chính là một màn hình lớn.
Trên màn hình là quang cảnh của một căn phòng, trong phòng có treo các dụng cụ để chơi SM, một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc sopha trong phòng, mặc đồ da gợi cảm bó sát, đi bốt da cao cổ, đeo chiếc mặt nạ nửa mặt, trên tay cầm một cây roi da rất dài.
Cho dù Trần Trừng không hứng thú với SM thì vẫn nhận ra được người phụ nữ này là một S điển hình.
Bạn thấy sao?