Giọng Giản Mục Xuyên khàn khàn, pha lẫn sự không kiên nhẫn, hỏi cô: "Dính cái gì?"
"l/ô/n/g...á"
Một sự im lặng chết chóc lan rộng trong không khí.
Bây giờ Trần Trừng chỉ m/u//ốn chết đi cho rồi, tối hôm qua chỗ đó của cô chảy nước, vừa đè vừa cọ xát g//ậ/y t/h/ị/t của anh, còn vừa cọ vừa chảy nước, còn lên đ/ỉn/h, sau đó cô vẫn để nguyên như vậy mà ngủ, kết quả n/ư/ớ/c n/h/ờ/n sền sệt bị khô lại, dính chặt vào l/ô/n/g m/u// của cả hai.
"Anh... anh rể, làm sao bây giờ?"
Cô còn đang bị sốc, không nghĩ được gì nữa, chỉ có thể vô thức cầu cứu vị anh rể.
"Dùng sức thử xem?" Anh đề nghị.
Trần Trừng thử lại theo ý anh, l/ô/n/g m/u// kéo nhau làm cô đau đến ứa nước mắt, nức nở nói: "Đau lắm... huhu..."
Giản Mục Xuyên đưa tay lên xoa cái trán đau nhức của mình, một lát sau mới vươn tay xuống sờ sờ chỗ l/ô/n/g m/u// bị dính lại của hai người, sau đó từ từ gỡ nó ra.
Những ngón tay mảnh khảnh của người đàn ông sờ soạng giữa chỗ dính nhau đó khó tránh sẽ chạm vào chỗ đó non của Trần Trừng, Trần Trừng cũng phối hợp mà tách hai chân ra, m/ô/n/g hơi nâng lên, cơ bản môi â//m h//ộ không khép lại được, thỉnh thoảng còn bị tay anh rể chạm vào, khó tránh khỏi sẽ có chút n/ư/n/g n/ứ/n/g.
Cô cắn răng, cố nhịn không dám hé răng, nhưng chỉ một lát, vẫn không nhịn được nhỏ giọng rên: "Ư... ứ... a..."
Thần sắc Giản Mục Xuyên càng lạnh hơn, liếc cô một cái, nói: "Đừng rên nữa."
"Em... em..." Trần Trừng tủi thân lắp bắp.
Mặc dù cắn răng không lên tiếng, nhưng cảm giác từ chỗ đó truyền đến không phải điều cô có thể khống chế được mà, tay anh rể cọ môi â//m h//ộ cô một hồi, thỉnh thoảng lại chạm vào hột le của cô, â//m h//ộ không tự chủ được mà chảy nước.
Có nước xoa xịu làm việc tách l/ô/n/g m/u// của hai người dễ dàng hơn nhiều.
Mà lúc này, Trần Trừng cũng có thể cảm nhận được anh rể đã cương cứng rõ ràng, g//ậ/y t/h/ị/t như con chim lửa kia vừa to vừa cứng, vừa nóng đâm vào cô!
"Anh... anh rể..." Trần Trừng sợ hãi, không dám động đậy.
"Đứng lên." Giản Mục Xuyên lạnh giọng nói.
Trần Trừng không dám lề mề dù chỉ một giây, đột ngột xoay người lăn sang bên kia giường.
Đến khi hai người mặc quần áo vào, anh rể hỏi cô: "Tối hôm qua anh uống say, book phòng để nghỉ, chuyện sau đó là sao?"
Trần Trừng chọc chọc ngón tay, vô tội chớp mắt, cô cũng không biết chuyện này là sao mà, tối hôm qua rõ ràng cô tới chơi trai mà, sao lại thành chơi anh rể rồi!?!?
🌸Meoww 🐱🌸
Thật ra, chuyện chơi trai này nghĩ lại thì hơi sợ, tối hôm qua Trần Trừng uống quá nhiều nên ấm đầu, thế nên đồng ý với ý kiến của Chương tiể//u Mãn. Suốt cả quá trình chơi toàn là nhờ men say, chứ lúc tỉnh táo mà bảo Trần Trừng đi chơi trai thì có đánh chết cô cũng không dám.
"Em... em cũng không nhớ lắm... em cũng uống hơi nhiều..."
Trần Trừng không dám nói thẳng việc mình đến đây chơi trai. Nếu không qua cửa của anh rể, để chị cô biết có lẽ sẽ đánh chết cô.
Nghĩ nghĩ một hồi cô lấy điện thoại ra gọi cho chị em tốt của mình là Chương tiể//u Mãn, tối hôm qua là Chương tiể//u Mãn đặt phòng, cũng là cậu ấy tìm trai cho cô, chuyện sau đó thành ra như vậy, chắc chắn đã có lỗi ở đâu đó rồi.
Điện thoại vang lên một hồi lâu, đầu dây bên kia mới có người nghe máy, Chương tiể//u Mãn cũng say rượu, giọng như khàn như vịt đực: "Trần Trừng à, mới sáng sớm đã gọi gì vậy?"
"Chương tiể//u Mãn!! Tối hôm qua cậu đưa tớ vào phòng xong rồi chạy đi đâu vậy? Không phải cậu gọi..."
Nói tới đây, cô vội vàng xoay người đưa lưng về phía anh rể, che miệng nhỏ giọng nói: "Không phải cậu nói gọi trai bao cho tớ à? Rồi trai đâu??"
Ở đầu dây bên kia, Chương tiể//u Mãn yên lặng một chút rồi bỗng nhiên cười rộ lên, nói: "Cục cưng ơi, cậu thật sự nghĩ là tớ tìm trai bao cho cậu à, hahahaha, tớ lừa cậu đấy. Tối hôm qua cậu say quá, tớ chỉ đặt phòng để cậu ngủ thôi!"
Trần Trừng: "..."
Móa, thì ra chỉ là lừa tôi thôi? Nhưng tôi đã thật sự chơi người ta rồi đó!!!
Nhưng rốt cuộc căn phòng này được đặt sao vậy, đặt kiểu gì lại trùng với phòng của anh rể hay vậy?
Trần Trừng vừa mới ngắt cuộc gọi, điện thoại của anh rể đã vang lên. Anh rút điện thoại ra nhìn, sau đó nghe máy, người ở đầu dây bên kia không biết nói gì, Trần Trừng chỉ thấy sắc mặt anh rể càng lúc càng đen, cuối cùng lạnh lùng nói một câu: "Cậu đưa tôi vào nhầm phòng?"
Sau đó đối phương lại nói gì, anh rể nghe một lát rồi cúp máy.
Trần Trừng vốn còn đang nghĩ nên giải thích chuyện này thế nào, hiện tại xem ra không phải lỗi cô rồi. Quả nhiên, anh rể nói: "Tối qua bạn anh say, đưa anh vào nhầm phòng, vì cửa không khóa nên anh đi thẳng vào."
Trần Trừng: "..."
Đây là một sự nhầm lẫn chết người đó anh hai!
Trần Trừng chợt nghĩ, may mà tối qua vì dươn//g vật của anh rể quá to lên không thể đút vào được, nếu không, chắc bây giờ càng khó xử hơn!
Có vẻ anh rể cũng nghĩ tới điều này, anh lạnh lùng nhìn Trần Trừng, hỏi cô: "Tối qua, chúng ta làm rồi à?"
Trần Trừng giật mình, vội xua tay, nói: "Không... không có... không có làm đến cuối..."
Vừa dứt lời, cả hai đồng thời thở dài một hơi.
Thật ra Trần Trừng không quá thân với anh rể Giản Mục Xuyên, Trần Trừng học và làm việc ở Đế Đô, mà anh rể và chị gái cô sau khi kết hôn đã dọn đến sống ở Kiều Thành, hai thành phố cách xa nhau tận hơn một nghìn cây số, Trần Trừng chỉ qua đây hai đến ba lần, cũng chỉ từng gặp anh rể vài lần, ngay cả số điện thoại cũng không có.
Giờ gặp phải sự cố xấu hổ như vậy, cũng không biết nên xử lý hậu quả thế nào, cuối cùng anh rể lên tiếng, coi như việc này chưa từng xảy ra, đừng nói cho cho chị cô biết.
Mặc dù trong lòng Trần Trừng cảm thấy khó xử, nhưng cũng đồng ý với ý kiến của anh rể.
Hai ngày sau là buổi diễn cuối cùng của Trần Trừng ở Kiều Thành, cô định sau khi biểu diễn sau sẽ nghỉ lại đây mấy ngày, tới nhà chị ở vài hôm, nhưng giờ xảy ra việc xấu hổ này với anh rể, sao Trần Trừng dám đến nhà chị gái nữa chứ. Thế là trước khi biểu diễn, cô gọi điện thoại cho chị, gọi rồi mới biết thì ra chị có việc, hiện tại đang ở chỗ khác.
Trong khoảng thời gian ngắn không cần gặp mặt anh rể, Trần Trừng mừng còn không kịp. Nhưng mà, niềm vui ngắn chẳng tày gan, ngay tối hôm biểu diễn lại xảy ra một tai nạn nghiêm trọng, trong lúc biểu diễn Trần Trừng ngã từ trên kệ cao xuống, hôn mê bất tỉnh, được đưa vào bệnh viện nhanh chóng.
Trần Trừng được xe cấp cứu đưa vào bệnh viện, sau một loạt xét nghiệm, người ta phát hiện cô bị chấn thương não nhẹ, chấn thương thắt lưng, gãy xương mắt cá chân,... Cô được xử lý thủ tục nằm viện ngay trong đêm.
Đêm đó, chị Lâm trưởng nhóm ở lại với Trần Trừng, đây là lần đầu tiên Trần Trừng bị thương nặng đến vậy, đau đến m/u//ốn khóc. Đặc biệt là lúc bác sĩ bó bột cho cô, cô khóc thút tha thút thít hồi lâu mới sực nhớ phải gọi điện cho chị, nhưng chị cô tắt máy không liên lạc được, lúc sau cô mới nhớ ra việc chị cô đang đi công tác.
Bạn thấy sao?