Chương 21: Chương 21

"Anh lừa em." Trần Trừng phản bác.

Thấy cô đã kiệt sức rồi mà vẫn còn mạnh miệng, khóe môi Giản Mục Xuyên cong lên, phần hông ra sức đưa đẩy, định bụng làm tới cùng, đút quy đầu vào sâu bên trong.

"Ư ư ư...a~aaa~Aa~"

Trần Trừng hốt hoảng la lên, kể từ khi bắt đầu có kinh nghiệm làm t/ì/n/h tới giờ, đây là lần đầu tiên cô bị đâm vào sâu như vậy, quy đầu chui hẳn vào trong tử cung.

"Ư ư ư... Anh rể, anh đừng nhúc nhích nữa, em sợ..."

Mặc dù không đau lắm nhưng cảm giác căng tức rất rõ ràng, quy đầu của anh rể to như vậy, Trần Trừng rất sợ nó sẽ làm hỏng tử cung của mình!

Anh rể vừa ôm vừa hôn vừa dỗ dành cô: "Đừng sợ, lát nữa em sẽ sướng như điên đấy."

Nói xong, anh cắn chặt răng hàm, nhấn eo xuống, ra sức đưa đẩy thật dữ dội, Trần Trừng ngẩn người, không kêu nổi nữa, chỉ còn biết lắc lư người theo chuyển động của anh.

Vòng eo của anh rể như thể eo chó đực gắn moter vậy, vừa nhanh vừa mạnh, làm toàn thân Trần Trừng co giật không thôi.

Càng cày cấy lâu, khoái cảm càng tích lũy nhiều hơn trong cơ thể cô, tựa như một dòng lũ cuộn trào xô vỡ đê, nhấn chìm cô, khoảnh khắc đạt tới cực khoái, vách thịt bên trong lỗ nhỏ điên cuồng co rút, mút chặt lấy dươn//g vật, khoái cảm lan tràn từng cơn bên trong hang, khiến người cô bất giác run rẩy.

Toàn thân Trần Trừng n/ứ/n/g đến phát điên, khoái cảm quá dữ dội làm cô trào nước mắt, cơ thể liên tục run rẩy, thịt mềm bên trong hang nhỏ điên cuồng co rút lại nhưng lại bị dươn//g vật thô to của anh rể căng ra, quá trình này càng khiến cô đạt được nhiều khoái cảm hơn.

Khóe mắt cô rưng rưng lệ, nhìn anh rể đầy tội nghiệp, khẽ nói: "Anh rể, không được rồi, em tới rồi, ư...ư...aaaaaa"

Đương nhiên Giản Mục Xuyên có thể cảm nhận được lỗ dâm của cô đang mút anh rất chặt như thể m/u//ốn bẻ gãy gậy của anh vậy, hại anh suýt nữa đã bắn ra rồi.

Anh dừng lại, cúi đầu hôn nước mắt ở khóe mi cô, cười khẽ: "Thế nào, sướng lắm đúng không?"

Trần Trừng không m/u//ốn trả lời vấn đề này, lần đầu tiên bị ép quan hệ sâu tới tận tử cung đã sung sướng vậy rồi, cơ thể cô quả thật cực kỳ dâm đãng.

Cô mím môi, nói sang chuyện khác: "Em khát."

Nước ấm đang ở ngay trên tủ rượu gần đó, nếu Giản Mục Xuyên đi lấy nước thì sẽ phải rút dươn//g vật ra khỏi người cô, Trần Trừng cảm thấy mình thật thông minh, cô m/u//ốn anh nhanh chóng rút cây hàng của anh ra khỏi tử cung của cô, mặc dù sướng thì có sướng nhưng thực ra cũng khá đau.

Thế nhưng, Giản Mục Xuyên lại không làm như cô nghĩ.

Anh quay đầu nhìn vị trí của bình nước, sau đó xoay người bế Trần Trừng lên.

"Á!"

Trần Trừng chỉ kịp giật mình la lên một tiếng, cơ thể đã bị anh bế lên, dươn//g vật của anh vẫn nằm yên trong chiếc hang nhỏ của cô, cơ thể bất thình lình bay lên không trung khiến cô cảm thấy không an toàn, Trần Trừng vội vàng vòng tay ôm cổ anh, gắt gỏng nói: "Anh làm gì vậy!"

Giản Mục Xuyên nhíu mày, kéo chân cô quắp chặt lấy eo của anh rồi mới trả lời: "Không phải em nói m/u//ốn uống nước sao? Anh bế em đi uống."

Trần Trừng: "..."

Thế này thì phóng túng quá rồi đó!

Sau đó, Giản Mục Xuyên bế cô em vợ đang trần như nhộng đi lại chỗ tủ rượu, đặt cô ngồi lên mặt tủ, vừa đưa nước cho cô vừa thúc mạnh vào trong lồn cô thêm mấy lần.

"Ối, đáng ghét!"

Trần Trừng vô cùng xấu hổ, chỉ uống nước thôi mà cũng có thể dâm như vậy, cuối cùng còn chưa kịp uống miếng nước nào, anh rể đã hôn cô, đầu lưỡi khuấy đảo trong miệng cô, ngụm nước chưa kịp uống chảy sang miệng anh một ít, còn một ít chảy ra ngoài, văng tung tóe lên người, nhễu xuống cả hai bầu v.u".

"Em nghỉ ngơi đã đủ chưa?" Anh rể khàn giọng hỏi cô.

Trần Trừng biết anh rể vẫn chưa bắn nên không từ chối anh, ôm cổ anh, hôn thật sâu, dùng hành động để trả lời câu hỏi của anh.

Nhận được lời hồi đáp của cô em vợ, Giản Mục Xuyên không khách sáo nữa, anh đỡ eo cô, thúc hông thật mạnh. Sau khi đạt cực khoái, chiếc hang nhỏ của cô em vợ vừa ẩm ướt lại vừa trơn trượt, nóng hầm hập, đút vào càng sướng hơn, tử cung dâm đãng mút chặt lấy dươn//g vật của anh, khiến anh chỉ mới giã được vài lần đã m/u//ốn bắn.

Trần Trừng ngồi trên mặt tủ, ánh mắt mơ màng, hai tay ôm lấy vai anh rể, vòng eo mềm mại đong đưa đầy gợi cảm, phối hợp với động tác đưa đẩy của người đàn ông, miệng rê//n /r.ỉ đầy dâm đãng: "Sâu quá, anh rể nện sâu quá, ư ưm ưm..."

Nước dâm chảy ra khỏi lỗ nhỏ, rớt xuống mặt tủ, nhỏ giọt xuống đất, trông như thể cô vừa đi tiể//u.

Dáng vẻ gợi ȶình này của cô vô cùng kích thích Giản Mục Xuyên, anh lại bế cô lên, đi tới đi lui trong phòng, vừa đi vừa nện, làm nước dâm rơi đầy sàn nhà, anh còn kích thích cô bằng ngôn từ: "Em xem đi, dưới sàn nhà toàn là nước dâm của em cả đấy, giống như chó cái đi tiể//u vậy."

Tư thế vừa đi vừa làm t/ì/n/h này khiến cả người Trần Trừng mềm nhũn, cô chỉ còn biết hé miệng rê//n /r.ỉ, nghe anh bảo vậy, cô lập tức đáp trả: "Anh mới là chó!"

"Ừ." Anh rể hào phóng thừa nhận: "Anh là chó đực, em là chó cái."

Trần Trừng vặn eo: "Đáng ghét, em không phải chó cái đâu."

Anh rể xoa m/ô/n/g cô, kéo cô thụp xuống dươn//g vật của mình, nói: "Rồi, rồi, anh là chó, em là người."

Trần Trừng nghe vậy mới hài lòng nhưng rồi cô nhanh chóng nhận ra, anh là chó, cô là người thì chẳng hóa hiện tại họ đang chơi nhân thú hay sao?

Hừ!

Cô lườm anh, ánh mắt ấy quả là vừa lẳng lơ vừa đẹp, khiến anh lại tiếp tục hôn cô thật nồng say.

Cuối cùng, Trần Trừng bị anh rể đặt áp người lên màn hình, nện thật dữ dội, dươn//g vật to khỏe đâm lút vào trong, lần nào lần nấy đều đi sâu tới tận tử cung, như thể m/u//ốn giã nát tử cung của Trần Trừng vậy.

Trên màn hình sau lưng cô, cuộc mây mưa giữa chị gái cô và chàng trai trẻ kia cũng đã gần đi tới hồi hết, từ đầu chí cuối, cô ấy đều cưỡi trên người đối phương, cực kỳ giống một nữ vương kiêu ngạo, còn người đàn ông bên dưới là một con chó hoang không ngừng rê//n /r.ỉ, thở dốc.

Trần Trừng vừa nghe tiếng động đó lại vừa bị anh rể chơi, cô nhất thời cảm thấy hơi m/ô/n/g lung, như thể cô và chị gái đang ở cùng một phòng, làm t/ì/n/h với những người đàn ông của riêng mình, cảnh tượng thật quá đỗi dâm loạn.

"Phạch phạch phạch phạch phạch."

Lực va đập của anh rể ngày càng mạnh, lần nào cũng như thể m/u//ốn đâm thủng linh hồn của cô, quy đầu nghiền qua vị trí mẫn cảm trong hang nhỏ của cô, khiến vách hang bất giác co rút, lại lên đ/ỉn/h một lần nữa.

"Ư ư ư..."

"Phạch phạch phạch phạch phạch."

Sau mấy chục lần nện thật lực liên tục, cuối cùng anh rể cau mày, khuôn mặt anh tuấn nhăn nhó vì dục vọng dồn ép, anh bất ngờ rút dươn//g vật ra khỏi hang nhỏ, tuốt nhanh mấy cái rồi bắn lên tường.

Lúc Trần Trừng được bế quay trở lại sô pha mặc váy vào, cô đã ngây ngất, mệt lả và buồn ngủ, anh rể không giày vò cô thêm nữa, tắt màn hình đi, sau đó mặc áo khoác vào cho cô rồi bế cô rời khỏi phòng, như thể chuyến này bọn họ tới đây chính là để làm t/ì/n/h vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...