Trần Trừng nép mình trong ngực anh rể, đang mơ màng thì cô chợt nghĩ ra một vấn đề rất quan trọng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh: "Video vừa rồi của chị em có nhiều người có thể xem được lắm hả?"
Giản Mục Xuyên không hề dừng lại mảy may, anh bế cô vào trong thang máy: "Không phải đâu, chủ câu lạc bộ này là bạn thân từ nhỏ của anh, đó là camera giấu kín."
Trần Trừng không biết mình nên trách bọn họ giảo hoạt hay nên trách chị gái mình sơ suất nữa, tuy nhiên đúng là chị gái mình đã sai trong chuyện này, có điều, với tính cách tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi của Giản Mục Xuyên, hơn nữa anh còn giỏi chuyện giường chiếu như vậy, chưa biết chừng anh đã chơi không ít lần sau khi kết hôn rồi ấy chứ?
Nghĩ đến đây, cô nhíu mày nhìn anh rể, hỏi: "Có phải anh ngoại t/ì/n/h trước, bị chị em bắt quả tang nên chị ấy mới ngoại t/ì/n/h để trả thù anh không?"
Thang máy xuống tới tầng hầm, Giản Mục Xuyên bế cô đi về phía xe, cười gằn bảo: "Em đang kiếm cớ thay cho chị mình đấy à?"
Trần Trừng không nói gì, đúng là cô đang kiếm cớ giúp chị mình.
Giản Mục Xuyên đặt cô ngồi vào ghế phụ lái, còn anh thì đi vòng qua đầu xe, ngồi vào ghế lái, thắt đai an toàn xong, anh mới nói: "Ngoại t/ì/n/h để trả thù mà có thể chơi SM thuần thục như vậy sao? Lúc cưới nhau, cô ấy không nói cho anh biết cô ấy là S, anh có quyền nghi ngờ cô ấy lừa anh làm đám cưới đấy."
"Trước khi cưới, anh lại không phát hiện ra sở thích của chị ấy, em cũng rất nghi ngờ anh không thành tâm cưới chị em." Trần Trừng nói.
Giản Mục Xuyên gác một tay lên vô lăng, ngón tay gõ mấy nhịp rồi chợt cười, nói: "Miệng lưỡi em sắc bén ghê nhỉ."
Trần Trừng ngó lơ anh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giản Mục Xuyên mím môi, chỉ nói một câu "Anh không phải vậy" rồi khởi động xe, lái xe ra khỏi bãi đậu, Trần Trừng sửng sốt, tới khi hoàn hồn mới hiểu câu này ý là anh không ngoại t/ì/n/h, anh nói anh không ngoại t/ì/n/h.
Đương nhiên, khi họ về đến nhà thì chị cô vẫn chưa về nhưng đã nhắn tin cho Trần Trừng từ lúc cô đi ra ngoài, báo rằng tối nay cô ấy không về nhà.
Tâm trạng Trần Trừng rất phức tạp, cô không biết có nên nói chuyện này cho chị mình biết hay không, ý của anh rể là anh vẫn chưa m/u//ốn nói.
"Tháng sau mẹ anh mổ tim rồi, bà ấy không thể chịu được kích thích, anh không m/u//ốn xảy ra chuyện gì ngoài ý m/u//ốn trước ca mổ."
Trên đường về, Giản Mục Xuyên đã giải thích cho cô hiểu, anh m/u//ốn duy trì bầu không khí hòa bình giả tạo này trong khoảng thời gian sắp tới.
"Vậy em sẽ nói cho chị em biết." Trần Trừng nói.
Giản Mục Xuyên liếc nhìn cô một cái, hỏi: "Em định nói thế nào? Nói rằng em đã lên giường với anh rồi à? Với tính cách của cô ấy, em nghĩ chuyện này có thể êm xuôi được sao?"
Chị gái cô cứng cỏi như vậy, nếu như phát hiện ra bí mật của mình bị lộ, biết em gái mình ngoại t/ì/n/h với chồng mình thì liệu bầu không khí hòa bình giả tạo này có còn có thể duy trì nổi nữa không?
Đương nhiên là không. Bản thân Trần Trừng cũng không biết phải đối mặt với toàn bộ chuyện này như thế nào.
Cho nên hiện tại cô chỉ còn biết chọn cách làm một chú rùa rụt cổ.
Cô ỉu xìu hỏi anh rể: "Sao anh lại trêu ghẹo em chứ!"
Nếu anh rể không trêu ghẹo cô, cô đã chẳng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan này rồi.
Tuy nhiên chuyện này một bàn tay vỗ không kêu, bản thân cô cũng phải chịu trách nhiệm.
Trần Trừng cứ nghĩ đêm nay mình sẽ mất ngủ nhưng cuộc mây mưa ở club với anh rể quá dữ dội nên sau khi về nhà, tắm rửa xong, vừa leo lên giường là cô lập tức ngủ luôn, không hề mơ thấy bất kỳ điều gì.
Hôm sau, Trần Trừng dậy sớm, cô lăn trên giường mấy vòng, sau đó vì quá đói lại không biết chị gái đã về chưa nên cô thử nhắn tin cho cô ấy, đợi một lát, thấy không có hồi âm, cô gọi điện thoại cho cô ấy nhưng điện thoại tắt máy, chắc là vẫn chưa về.
Trần Trừng nghĩ ngợi một hồi rồi ngồi dậy, với cây nạng để ở cạnh giường, thử tự đứng dậy xem sao. Thực ra lúc ở bệnh viện cô đã thử rồi, dùng nó không hề khó, cô chống nạng đi rửa mặt rồi lại đi vào bếp, định tự nấu bữa sáng cho mình.
Cô mở tủ lạnh ra, phát hiện trong tủ có bánh mì và sữa, cùng với một ít đồ dễ nấu, Trần Trừng chọn lựa một hồi, cuối cùng quyết định làm cho mình một phần sandwich, cô ngẫm nghĩ, lấy thêm một ít nguyên liệu nữa để làm thêm cho anh rể một phần.
Cô đang đứng co một chân rán trứng trong bếp thì bỗng nhiên bị người ta ôm chầm lấy từ sau lưng, Trần Trừng giật nảy mình, suýt nữa hất bay cả đồ trên tay, quay đầu lại thì thấy anh rể ăn mặc chỉnh tề, chắc là vừa cạo râu xong, trên người có mùi kem cạo râu sạch sẽ.
"Sao lại tự làm? Em có thể gọi anh mà." Anh rể nói.
Trần Trừng không nói gì, tiếp tục rán trứng, thấy cô không để ý tới mình, Giản Mục Xuyên nhớ tới đêm qua, cuối cùng hai người tan rã trong không vui, ánh mắt anh sâu thẳm, anh cúi đầu hôn cổ cô, thì thầm hỏi nhỏ: "Vẫn còn giận anh à?"
Trần Trừng chẳng buồn ngước mắt lên: "Không phải."
"Thật không?" Giản Mục Xuyên nói xong thò tay vào trong áo cô, cô em vợ ở nhà không mặc áo ngực, anh vừa luồn tay vào đã sờ ngay thấy v.u" của cô: "Em không giận thật chứ?"
Trần Trừng bị anh sờ mềm nhũn cả eo, cô chống một tay xuống mặt bàn, tay kia cầm nạng, hoàn toàn không còn tay để ngăn anh lại, chỉ còn cách kháng nghị bằng miệng: "Anh rể, anh đừng như vậy."
Giản Mục Xuyên hỏi cô: "Đừng như thế nào?"
Anh vừa hỏi vừa thò một tay vào trong quần của cô, sờ lồn của cô rồi hỏi tiếp: "Đừng như thế này à?"
Đúng lúc này, ngoài cửa chính vang lên tiếng mở cửa, chị gái cô đã về.
Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, bàn tay anh rể vừa thò vào trong quần cô hơi khựng lại một chút, sau đó buộc phải rút tay về, đồng thời lùi lại hai bước.
Trần Trừng thầm thở phào nhẹ nhõm, xoay người nhìn ra ngoài cửa phòng bếp, đợi một lát, quả nhiên bóng dáng chị cô xuất hiện ở cửa, thấy hai người ở trong bếp, cô ấy ngạc nhiên: "Sao hai người đều dậy sớm vậy?"
Chị gái đi vắng cả đêm không về nhà, sắc mặt có phần mệt mỏi, tựa người vào khung cửa, không đứng thẳng lên nổi. Trần Trừng nhớ tới dáng vẻ cô ấy đầy oai phong trước mặt chàng trai trẻ tối qua, cảm thấy thực sự quá khác biệt.
"Em đói nên dậy nấu bữa sáng, anh rể m/u//ốn vào giúp em."
Trần Trừng giải thích một câu rồi hỏi: "Chị đói không? Em làm cho chị một phần."
Chị gái xua tay, nói: "Chân em vẫn chưa khỏi, đứng cố quá, đợi chị đi lên tầng rửa mặt xong làm cho."
Trần Trừng vội nói: "Em sắp nấu xong rồi, nếu chị mệt thì đi nghỉ đi, không cần lo cho em."
Chị gái nhìn cô một lượt từ đầu tới chân, cảm thấy tinh thần của Trần Trừng cũng không tồi bèn gật đầu: "Vậy chị về phòng đây, có chuyện gì thì gọi chị nhé, chị có thể nghe thấy."
Bạn thấy sao?