Chương 23: Chương 23

"Vâng."

Chị gái lại liếc nhìn anh rể một cái, hỏi: "Anh thì sao? Hôm nay anh không cần đi làm à?"

"Ăn sáng xong thì đi."

"Ừm, anh phụ một tay giúp Trừng Trừng nhé, đừng để mắt cá chân của con bé bị đau." Chị gái sắp xếp xong xuôi đâu đấy mới đi lên trên tầng.

Trần Trừng thở phào, nhìn anh rể, nói: "Anh ra ngoài chờ đi, em sắp xong rồi."

Anh rể không đi, sáp lại gần ôm cô, nói: "Chị em bảo anh phụ em một tay, để anh dìu em nhé."

Tư thế quá mập mờ khiến Trần Trừng rụt người lại, cô nói: "Không cần đâu, lát nữa chị em xuống nhìn thấy thì sao?"

Trần Trừng sốt ruột, cô đã quyết định rồi, tạm thời không nói rõ mọi chuyện với chị gái, chờ mẹ của anh rể mổ xong rồi nói sau.

"Cô ấy không xuống đâu."

Anh rể nói, sau đó không đợi Trần Trừng cự tuyệt, anh lại tiếp tục động tác bỏ dở lúc nãy, thò tay vào trong quần, sờ lỗ nhỏ của cô, sau đó thấy nước dâm dính đầy ra tay.

"Không phải em nói không cần sao? Không cần mà sao lại chảy nước vậy?" Giọng anh có vẻ cợt nhả.

Trần Trừng hận cơ thể của mình chết đi được, sao lại nhạy cảm như vậy chứ, nhất là khi nghĩ tới cuộc mây mưa với anh rể tối qua là bên dưới của cô lập tức ướt đẫm.

Cô không m/u//ốn trả lời vấn đề này, giận dỗi xoay người đi, không để ý tới anh.

Thấy cô như vậy, Giản Mục Xuyên cũng không sốt ruột, anh áp sát ngực vào lưng cô, ôm cô, thò tay vào trong quần, tiếp tục khiêu khích lỗ nhỏ, hết xoa mép lồn lại kéo l/ô/n/g m/u//, cọ xát khe nhỏ, xoa nắn âm vật, kẹp hai ngón tay lại, sờ nắn cửa mình giàn giụa nước, chỉ chơi một lát thôi là chân Trần Trừng đã mềm nhũn.

Cô run tay tắt bếp ga, đang định nói gì đó thì hành động bất thình lình của anh rể làm cô giật nảy mình. Anh bất ngờ ngồi xổm xuống, tiện tay tuột quần cô xuống theo.

Trần Trừng giật mình la lên, m/u//ốn kéo quần mình lại, anh rể thật to gan, chị gái cô vừa mới đi lên trên tầng, vậy mà anh đã dám cởi quần của em vợ rồi, yêu đương vụng trộm kiểu này thực sự quá trắng trợn, quá táo bạo!

Không chờ Trần Trừng suy nghĩ kỹ, anh rể đã ngồi xổm một chân xuống, đôi tay xoa nắn cặp m/ô/n/g vểnh của cô, sau đó bẻ hai cánh m/ô/n/g ra, há miệng liếm.

Trần Trừng không ngờ anh rể lại làm tới mức này, chị gái đang ở nhà, vậy mà anh lại chủ động quỳ một chân xuống liếm lồn của cô, không chỉ liếm cửa trước mà cả sân sau cũng đều được anh liếm láp.

Hai tay Trần Trừng chống lên mặt bàn, giữ vững eo m/ô/n/g, cảm nhận đầu lưỡi ướt nóng bỏng của người đàn ông lướt qua lướt lại giữa hai lỗ nhỏ, thực sự rất thoải mái, phòng tuyến tâm lý cô vừa dựng nên nhanh chóng đổ sập một lần nữa.

Mẹ kiếp, người đàn ông này quá thành thạo, cô hoàn toàn không tài nào từ chối nổi!

Suy nghĩ của Trần Trừng có phần bất ngờ, ngủ một lần và ngủ vài lần thì có gì khác nhau?

Không có gì khác nhau hết!

Sau khi chị gái đi lên tầng, không biết cô ấy đang tìm gì mà tiếng bước chân thường xuyên vọng xuống ở chỗ đầu cầu thang đi kèm với tiếng đồ vật kêu lách cách, Trần Trừng thấp thỏm trong lòng, chỉ sợ chị gái đột ngột chạy xuống dưới này nói chuyện với cô.

Vậy mà người đàn ông sau lưng cô lại dường như không nghe thấy những tiếng động đó vậy, anh vẫn tập trung liếm cô bé của cô, thường xuyên vang lên tiếng nước chóp chép.

Cảm giác tê ngứa lan từ giữa háng lên, Trần Trừng sung sướng ngửa cổ, nheo mắt lại, khó chịu đong đưa m/ô/n/g, chân mềm nhũn thụp xuống dưới, áp hẳn cô bé lên trên miệng anh rể.

Hai tay anh rể dần chuyển từ bẻ m/ô/n/g cô ra sang nâng m/ô/n/g cô lên, đầu lưỡi nhanh chóng ra vào lỗ dâm ướt đẫm nước, liếm lấy nước dâm của cô, húp từng ngụm, từng ngụm một.

"Ư ư... Ư..."

Trần Trừng không dám rên to nên đành cắn cánh môi dưới, lỗ mũi hừ hơi gió, cô không hề biết rằng chính tiếng thở dốc yêu kiều, quyến rũ lại đè nén này càng kích thích ham m/u//ốn của đàn ông hơn.

Giản Mục Xuyên vốn chỉ định chơi cô một chút vì thấy cô lạnh nhạt với mình, dù sao lát nữa anh vẫn còn phải đi làm, không thể làm gì nhiều hơn được, nhưng chẳng hiểu sao, liếm một hồi, người anh lại bắt đầu bốc lửa, nhất là khi nghĩ đến cô em vợ bao che cho chị gái mình như vậy nhưng hiện giờ chị gái cô đang ở trên tầng, có thể sẽ phát hiện ra gian t/ì/n/h của họ bất kỳ lúc nào, chỉ cần nghĩ đến đó thôi, Giản Mục Xuyên đã cảm thấy thỉnh thoảng đi làm m/u//ộn một lần cũng không tồi.

Trần Trừng bỗng cảm thấy anh rể liếm láp lỗ nhỏ của cô mạnh mẽ hơn, không chỉ cắm lưỡi vào sâu trong khe mà còn duỗi tay xoa nắn hột le đằng trước, dưới tác động kích thích kép, Trần Trừng thật sự không chịu nổi, tiếng rê//n /r.ỉ dâm đãng buột miệng bật ra thành tiếng: "Ưm ưm.. Anh rể... Anh rể liếm lồn giỏi quá... Ư ư ư... Lồn dâm sắp bị anh liếm tan chảy mất thôi..."

Quần của cô bị cởi hẳn ra.

Anh rể chuyển người cô từ bên cạnh bếp ga sang chỗ đảo bếp rộng rãi, bên chân bị thương được gác lên trên bệ, mức độ giãn mình này chỉ là chuyện nhỏ đối với cô.

Hai tay cô chống lên bệ bếp, lưng đè thấp xuống, nâng cao cặp m/ô/n/g cong lên, để lỗ dâm hoàn toàn lộ ra trước mặt anh rể.

Anh rể ôm cô từ sau lưng, nhanh chóng cởi thắt lưng, móc dươn//g vật ra, cọ xát nó quanh kẽ m/ô/n/g của cô, nhanh chóng làm kẽ m/ô/n/g cô ướt đẫm, trơn trượt, khi quy đầu nghiền qua lỗ hậu, anh bất ngờ đâm vào trong, làm cô giật nảy mình, la lên một tiếng, quay đầu lại lườm anh: "Không được chơi chỗ đó."

Giản Mục Xuyên cong môi, cố ý hù dọa cô, tiếp tục thúc quy đầu vào hoa cúc của cô, nói: "đ.u. ở chỗ này cũng sướng lắm đấy, bữa nào thử nhé?"

"Đừng mà"

Trần Trừng thỏ thẻ từ chối nhưng giọng nói nhuốm màu gợi t/ì/n/h, nghe chẳng hung dữ chút nào, trái lại giống như đang tán tỉnh người nghe, làm anh rể ngứa ngáy không chịu nổi, cúi người xoay cằm cô lại, hôn lên môi cô.

Môi lưỡi của hai người quấn quýt với nhau không rời, dươn//g vật cọ sát nhiệt t/ì/n/h ở bên dưới, cây hàng khủng của anh nóng hổi và cứng rắn như thể đã được tôi rèn trong lò lửa, dính đầy nước dâm, trơn trượt cọ tới cọ lui quanh cửa mình của cô, chọc vào âm vật sưng to của cô, làm cô hồn xiêu phách lạc, ngọn lửa dục vọng thiêu đốt cơ thể.

"đ.u. vào đi... Anh rể... đ.u. em đi..."

Trần Trừng dâm đãng đong đưa m/ô/n/g, để lỗ dâm chủ động cọ vào dươn//g vật của anh, cửa mình liên tục chảy nước, đọng thành vũng trên mặt đảo bếp.

dươn//g vật của Giản Mục Xuyên cũng đã cương cứng sắp nổ tới nơi nhưng anh không dễ dàng chiều theo ý cô, vừa liếm cổ cô vừa thò tay vào trong áo bóp v.u" cô, giọng khàn đặc hỏi: "Không phải em không thèm để ý tới anh sao? Sao lại cầu xin anh đ.u. em thế này?"

Trần Trừng hừ khẽ, rõ ràng là anh cố ý khiêu khích cô nổi cơn hứng t/ì/n/h, giờ lại giả vờ giả vịt, người đàn ông này đúng là lắm mưu nhiều mẹo, cô chẳng buồn nghĩ nhiều vậy làm gì, giờ hu/yệ//t nhỏ của cô đang rất trống trải, cô chỉ m/u//ốn có dươn//g vật lớn cắm vào đó thôi, cho nên cô làm nũng anh: "Anh rể..."

"Em không sợ bị chị gái em phát hiện ra à?"

Anh cười hỏi, ra sức cọ dươn//g vật vào lồn dâm của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...