"Anh làm nhanh lên là được."
"Không nhanh được, anh lâu ra lắm." Người đàn ông cố ý nói.
Trần Trừng cắn cánh môi dưới, không m/u//ốn để ý tới anh nữa.
Đúng lúc này, đầu cầu thang chợt vang lên tiếng bước chân, hình như chị gái cô m/u//ốn xuống dưới này, Trần Trừng giật nảy mình, cuống quít giãy giụa m/u//ốn đứng dậy, không ngờ anh rể lại nhè đúng lúc này ấn eo cô xuống, đỡ dươn//g vật của anh cắm mạnh vào trong chiếc lỗ nhỏ.
"Ưm..."
Cảm giác cơ thể bất ngờ bị nhồi căng làm Trần Trừng hô khẽ thành tiếng, cô vừa sốt ruột lại vừa sợ hãi, vươn tay cố gắng đẩy anh rể ra: "Anh làm gì vậy, hình như chị em định đi xuống dưới này."
"Vậy thì đ.u. cho cô ấy xem thôi." Anh nói.
Vì quá căng thẳng nên lỗ dâm không ngừng co thắt, mút chặt lấy dươn//g vật của anh rể, anh chỉ cần đưa đẩy một chút thôi là đã cảm tưởng như có một luồng điện lan khắp thân thể hai người, khiến cả hai tê dại.
dươn//g vật của Giản Mục Xuyên thực sự quá lớn, quá dài, không thể nào cắm hết vào ngay được, đành phải đưa đẩy rút ra cắm vào, từ từ thâm nhập.
Trong quá trình này, vách thịt chặt khít của cô em vợ luôn quấn chặt lấy thân gậy của anh, khoái cảm đánh úp Giản Mục Xuyên hết đợt này tới đợt khác, sau eo tê rần, anh không nhịn được m/u//ốn hẩy m/ô/n/g đâm mạnh thêm chút nữa.
Trần Trừng thực sự khó hình dung tâm trạng của bản thân lúc này.
Cô vừa lo lắng bị chị gái phát hiện, lại vừa được anh rể chơi đến sướng như điên, không nhịn được cúi rạp lưng xuống, vểnh m/ô/n/g cong lên để nghênh đón từng cú nhấp của anh, dươn//g vật thô to càng đâm càng sâu, cho tới khi cắm vào tới tận cùng.
"Ư ư... Sướng quá... Ư ư ư...a...aaa.aaa"
"Đĩ dâm à, em rên to thêm chút nữa là chị em sẽ nghe được thật đấy."
Trần Trừng vội vàng bịt miệng mình, nghẹn hết những tiếng rê//n /r.ỉ dâm đãng lại.
"Em có thích anh đ.u. em như thế này không, hửm?" Anh hỏi.
"Em thích... Thích anh rể đ.u. em, anh rể nhanh chút nữa đi."
Ý Trần Trừng là m/u//ốn anh làm cho xong nhanh đi nhưng cô nói vậy xong, anh rể lại càng cày cấy năng suất hơn, khiến cơ thể cô lắc lư liên tục.
"Vậy ngày nào anh rể cũng đ.u. em thế này nhé, được không?" Người đàn ông dụ cô nói.
"Ư...a...ứ.... Em m/u//ốn ngày nào anh rể cũng đ.u. em... Ư ư ư... Nhanh quá, trướng quá đi..." Trần Trừng hoàn toàn đắm chìm trong khoái cảm, không còn biết bản thân đang nói gì nữa.
Ngay khi cô sắp đạt tới cực khoái, anh rể bỗng dừng lại, bế bổng cô lên rồi nhanh chóng rời khỏi phòng bếp, đi về phòng của Trần Trừng, vừa mới đi vào đóng cửa lại thì ngoài cửa loáng thoáng có tiếng chị gái cô đi xuống dưới này, mở miệng gọi: "Trần Trừng?"
Trần Trừng bị anh rể kẹp chặt giữa ván cửa và cơ thể của anh, cặp v.u" bự cách một lớp áo đè chặt lên tấm ván cửa tới mức biến dạng.
Thấy cô sợ tới mức không dám hé răng, Giản Mục Xuyên lại nổi hứng trêu chọc cô, mặc kệ cô đang lo lắng vô cùng, anh chỉ chăm chăm thọc vào rút ra, nháy mắt đã kéo Trần Trừng rơi trở lại vào vòng xoáy nhục dục.
Trong lúc hai người đang áp mình lên cửa, ra sức nện nhau, chị gái cô đã tới trước cửa phòng Trần Trừng, giơ tay lên gõ cửa, thắc mắc hỏi: "Trừng Trừng, em đang làm gì vậy? Sao sandwich đang làm dở lại bỏ đó vậy?"
Trần Trừng ngẩn người, cô không biết phải trả lời mấy câu hỏi này như thế nào, hơn nữa, nghĩ tới người đứng bên ngoài cửa là chị gái mình, còn cô và anh rể thì lại đang mây mưa đằng sau cửa, cảnh tượng này thực sự quá đáng sợ, thật sự quá kích thích.
Chị gái cô vặn thử tay nắm cửa, phát hiện ra cửa đã bị khóa trái nên lại càng thắc mắc hơn, cô ấy đập tay lên ván cửa: "Trừng Trừng? Em sao vậy?"
Chị gái cô gõ cửa khá mạnh, ván cửa rung lên, Trần Trừng đang bị đè chặt lên ván cửa nên đương nhiên cũng cảm nhận được độ rung, tim cô đập nhanh như thể m/u//ốn bắn ra khỏi lồng ngực.
Lúc này, anh rể nói nhỏ vào tai cô: "Em nói với cô ấy là em chóng mặt nên về phòng đi ngủ, nói nhỏ thôi."
Trần Trừng đang hoang mang, lo sợ, nghe anh rể nói vậy, cô liếm môi, nói theo: "Chị à, em hơi chóng mặt nên về phòng nằm, giờ đang trên giường rồi, không tiện xuống giường mở cửa cho chị."
"Sao lại chóng mặt? Có nặng lắm không, có cần đi bệnh viện khám xem sao không?" Chị gái quan tâm hỏi han cô.
"Không cần đâu ạ, em nằm một lát đã, chị cứ bận việc của chị đi."
"Được rồi, nếu em thực sự thấy khó chịu thì nhất định phải nói cho chị biết đấy."
"Dạ."
Trần Trừng nói xong, lại áp tai nghe ngóng một lúc, sau khi xác nhận chị đã đi rồi, cô mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu hung hăng lườm anh rể một cái, nếu không tại anh trêu ghẹo cô thì cô đã không phải lừa chị mình như vậy rồi.
Giản Mục Xuyên bị cô lườm vẫn rất vui vẻ, vịn eo cô, nhấp mấy cái thật mạnh rồi mới hỏi: "Kích thích lắm đúng không?"
Vừa rồi Trần Trừng đã sắp lên đ/ỉn/h rồi, giờ bị anh rể giã mạnh mấy cái, cô lập tức đạt cực khoái, lỗ dâm mút chặt dươn//g vật gân guốc của anh, không ngừng co rút, làm cô sướng tê người.
Xét đến chuyện chân cô không thể đứng lâu, Giản Mục Xuyên tạm dừng động tác thọc vào rút ra, chờ cơn cực khoái của cô qua hết, anh mới bế cô về giường.
Tới khi nằm xuống giường, Trần Trừng mới chợt nhận ra đây là lần đầu tiên cô và anh rể làm t/ì/n/h trên giường.
Thế nhưng, sau khi đặt cô nằm xuống, anh rể lại rút dươn//g vật ra khỏi cơ thể cô, làm lồn nhỏ bỗng cảm thấy trống vắng.
"Trước đây xem em múa, anh mới biết thì ra eo em rất dẻo." Anh rể nói.
Trần Trừng không biết anh m/u//ốn làm gì: "Múa cổ điển thì cần sự dẻo dai mới múa được."
Nếu không sao có thể thực hiện được các động tác như tung mình lên không xoay người chứ.
"Vậy em cho anh xem em dẻo tới mức nào đi."
Nói rồi, anh nâng hai chân cô lên, áp chân cô về phía ngực, đôi mắt sâu thẳm lóe lên chút hứng thú, anh hỏi cô: "Em thử xem nằm ở tư thế này thì em có thể tự liếm lồn của mình không."
Mặt Trần Trừng lập tức đỏ bừng, rốt cuộc người đàn ông này đang nghĩ gì vậy?
Cô luyện tập độ dẻo dai lâu như vậy rồi nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện có thể tự liếm cô bé của mình trong tư thế này!
Thế nhưng, người đàn ông kia vẫn đỡ chân cô, ép xuống.
Trần Trừng học múa từ nhỏ nên độ mềm dẻo của cơ thể ngoài sức tưởng tượng của người bình thường, hễ là động tác mà huấn luyện viên múa có thể nghĩ ra thì hầu như cô đều có thể thực hiện một cách hoàn hảo, cũng nhờ năng lực xuất chúng như vậy mà cô mới được tuyển ngay vào đội hình biểu diễn chính thức ngay khi vừa tốt nghiệp.
Chỉ có điều, có chết Trần Trừng cũng không ngờ tới, có một ngày kỹ năng vũ đạo của mình lại được ứng dụng trong chuyện giường chiếu.
Nhìn cô bé của chính mình ở cự ly gần là cảm giác thế nào nhỉ?
Trần Trừng chỉ có thể nói rằng: Thật sự rất xấu hổ!
Trước nay cô không ngờ rằng nơi này còn dâm đãng hơn những gì cô tưởng, l/ô/n/g m/u// đen nhánh, cửa mình hồng nhạt bị dươn//g vật bự của anh rể chơi một hồi, không khép kín lại nổi, biến thành một chiếc lỗ nhỏ lúc này còn đang mấp máy, phun ra nước dâm trong suốt, vì gập ngược người nên nước dâm cũng chảy ngược chiều về phía lỗ nhỏ, chảy qua âm vật và l/ô/n/g m/u// rồi nhỏ giọt lên mặt cô.
Bạn thấy sao?