Chương 26: Chương 26

"Chị tìm em làm gì vậy?"

Chị gái nói không có gì: "Lúc lục đồ, chị nhìn thấy chiếc lắc tay m/u//a tặng em trước khi ra nước ngoài nên m/u//ốn đưa cho em xem, em chờ nhé, để giờ chị tặng em luôn."

Trần Trừng vui vẻ nói: "Cảm ơn chị."

Thấy chị cô lại đi lên trên tầng, tâm trạng Trần Trừng trĩu nặng, cô yêu đương vụng trộm với anh rể, còn giúp anh giấu giếm chị gái, cô đúng là một đứa em tồi tệ, nếu như chị biết, chắc chắn sẽ rất hận cô.

Buổi chiều, chị cô không đi ra ngoài, chỉ ôm laptop ngồi làm việc ở sopha, vừa bận lo công việc vừa trò chuyện câu có câu không với cô.

Tới ba giờ chiều, có người ấn chuông cửa, chị cô chạy đi mở cửa, một lát sau, cô ấy dẫn một người vào nhà.

Trần Trừng đang bóc cam, nhìn thấy đối phương, suýt nữa cô đã vứt nhầm ruột cam vào thùng rác.

"Triệu Tử Tuấn, sao anh lại tới đây?"

Chàng trai trẻ đi sau lưng chị cô cười tươi rói: "Trần Trừng, anh nghe nói em bị thương nên bay từ Thủ đô tới đây thăm em, người của đoàn múa nói cho anh biết em đang ở đây."

Trần Trừng mím môi, sắc mặt tối sầm lại.

Triệu Tử Tuấn, bạn trai cũ của Trần Trừng, hai người đã chia tay nhau được mấy tháng.

Triệu Tử Tuấn là công tử nhà giàu khá nổi tiếng ở Đế Đô, trước đây, khi anh ta theo đuổi Trần Trừng cũng đã bỏ rất nhiều công sức, hằng ngày lái siêu xe tới trường gặp Trần Trừng, tặng hoa, tặng túi hiệu, tặng quần áo, hễ là thứ Trần Trừng thích thì bất kể đó là gì, anh ta đều sẽ lấy được nó cho cô, cưng chiều Trần Trừng tới tận trời, bạn bè của Trần Trừng đều nói cô tốt số, gặp được người đàn ông giàu có, đẹp trai như vậy lại còn một lòng một dạ với cô.

Lúc đó, Trần Trừng chưa yêu đương bao giờ, gặp được một người hết lòng hết dạ đối tốt với cô như vậy, đương nhiên cô rung động, hai người nhanh chóng xác định quan hệ, sau đó hẹn hò và sống chung gần một năm.

Lúc còn yêu anh ta, Trần Trừng cảm thấy mình là phụ nữ hạnh phúc nhất, thậm chí còn trộm nghĩ, bao giờ tốt nghiệp sẽ đi đăng ký kết hôn.

Thế nhưng sau đó xảy ra chuyện khiến Trần Trừng nhận ra cô vẫn còn quá non nớt, ngây thơ.

Triệu Tử Tuấn lớn lên trong môi trường phức tạp từ nhỏ sao có thể là người đơn thuần được.

Có một lần, bạn bè đoàn múa tụ tập với nhau, lúc đã khuya, cô ở bên phòng vệ sinh nữ nghe thấy một giọng đàn ông giống hệt giọng của Triệu Tử Tuấn nên đứng lên bệ bồn cầu nhìn sang phòng kế bên thì thấy Triệu Tử Tuấn đang liếm chân một người phụ nữ.

Khoảnh khắc đó, suýt nữa Trừng đã nôn ngay tại trận, nghĩ đến chuyện cô thường xuyên hôn một đôi môi như thế là cô chỉ hận không thể nôn hết mọi thứ trong dạ dày ra.

Sau đó, cô dứt khoát chia tay với Triệu Tử Tuấn nhưng anh ta không đồng ý, anh ta giải thích rằng anh ta yêu Trần Trừng, nhưng có một số sở thích không tài nào kiểm soát nổi.

Trần Trừng cười lạnh, nói: "Anh không thể kiểm soát nổi thì tôi phải chịu đựng vừa để anh hôn tôi lại vừa để anh đi liếm chân người phụ nữ khác hả? Thế sao anh không liếm chân tôi?"

Sau đó, Triệu Tử Tuấn ấp úng giải thích, chân của Trần Trừng không hoàn hảo, có vết thương, ngón cái còn bị biến dạng do tập múa.

Cuối cùng đương nhiên họ thực sự đã chia tay, Trần Trừng chặn hết toàn bộ các phương thức liên lạc của anh ta.

Thế nhưng Trần Trừng chia tay với anh ta, anh ta lại vẫn còn si t/ì/n/h, m/u//ốn theo đuổi lại Trần Trừng.

Chuyện này tất nhiên là không thể.

Không ngờ cô đã đi lưu diễn mấy tháng rồi mà Triệu Tử Tuấn vẫn còn đuổi theo tới tận đây.

Nghĩ vậy, Trần Trừng không tài nào hòa nhã nỗi với Triệu Tử Tuấn. Tuy nhiên, người ta là khách, anh ta đã ngàn dặm xa bay tới đây thăm cô, cũng đã được chị cô mời vào nhà rồi thì Trần Trừng không thể đuổi anh ta đi được.

Chị cô đút tay vào túi quần, nhìn Trần Trừng rồi lại nhìn Triệu Tử Tuấn, cuối cùng hỏi một câu: "Có cần chị tránh mặt không?"

Trần Trừng vội lắc đầu, nói với chị gái: "Không cần, chị ngồi đi."

Đùa chắc, còn khuya cô mới ngồi riêng với Triệu Tử Tuấn.

Triệu Tử Tuấn có vẻ rất hụt hẫng, rõ ràng là anh ta có chuyện m/u//ốn nói với Trần Trừng nhưng Trần Trừng không m/u//ốn nghe, anh ta cũng không thể ép cô nghe được.

Triệu Tử Tuấn để quà mình mang tới xuống mặt bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn.

"Trần Trừng, chân em bị thương có nặng không? Điều kiện chữa trị ở đây thế nào? Nếu thấy không ổn thì để anh đưa em về Thủ đô gặp chuyên gia giỏi nhất nhé." Triệu Tử Tuấn lấy lòng nói.

Trần Trừng "Không cần, bác sĩ chủ trị là anh rể của tôi, anh ấy rất giỏi."

"Hả? À, vậy cũng tốt."

Sau đó, bầu không khí im lặng đầy ngượng ngập, Trần Trừng không m/u//ốn nói chuyện, còn Triệu Tử Tuấn thì không biết phải nói gì, cuối cùng, chị gái cô phải đứng ra phá tan cục diện bế tắc này, rót cho Triệu Tử Tuấn một ly nước, để trước mặt anh ta, rồi ngồi xuống cạnh Trần Trừng, bắt chéo chân đầy tự nhiên, sau đó chủ động hỏi han Triệu Tử Tuấn một vài vấn đề.

Chuyện công việc, chuyện làm ăn nhưng không nhắc tới chuyện t/ì/n/h cảm, chắc chị cô đã đoán ra được gì đó rồi.

Chị cô hỏi gì thì Triệu Tử Tuấn đáp nấy, còn chủ động nói nhiều hơn những gì được hỏi, cố gắng lấy lòng người nhà cô.

Trái lại, Trần Trừng là người trong cuộc, ngồi bên cạnh nghe lại sắp ngủ gật tới nơi.

Cuối cùng không hiểu sao chị cô lại giữ Triệu Tử Tuấn lại ăn tối, Trần Trừng ngẩn người: "Chị à, không cần đâu."

Chị cô nhướng mày, nói: "Anh Triệu đường xa tới đây thăm em, chúng ta mời người ta ăn cơm là chuyện nên làm."

Sau đó, chuyện cứ thế được chốt như vậy.

Giản Mục Xuyên tan làm về nhà, thấy trong nhà có thêm một gã đàn ông xa lạ.

Gã đàn ông lạ mặt Triệu Tử Tuấn trông thấy anh rể lập tức tự giới thiệu mình là bạn trai cũ kiêm người theo đuổi hiện thời của Trần Trừng.

"Theo đuổi?" Giản Mục Xuyên nhướng mày, quay đầu nhìn Trần Trừng ngồi bên bàn ăn.

Trần Trừng nhìn trái, nhìn phải nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh rể.

Triệu Tử Tuấn không nhìn ra được sóng ngầm mãnh liệt giữa họ, cười nói: "Đúng vậy, tôi và Trần Trừng đã chia tay nhau được vài tháng, suốt thời gian qua, không ngày nào tôi không nhớ cô ấy nên quyết định sẽ cố gắng theo đuổi cô ấy thêm lần nữa."

Nét mặt Giản Mục Xuyên bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm, không để lộ chút cảm xúc nào, anh hỏi: "Vậy ý Trần Trừng nhà ta thế nào? Em ấy có đồng ý cho cậu theo đuổi không?"

Triệu Tử Tuấn cười hề hề: "Tạm thời tôi vẫn đang cố gắng."

Giản Mục Xuyên hừ một tiếng qua lỗ mũi rồi ngồi luôn xuống bên cạnh Trần Trừng, chừa hai chỗ trống còn lại cho chị cô và Triệu Tử Tuấn, Triệu Tử Tuấn há hốc miệng nhưng cũng chỉ còn biết sờ mũi, ngồi xuống bên cạnh chị của cô.

Thứ tự chỗ ngồi này thực sự rất kỳ cục.

Bốn chiếc ghế phân ra ngồi hai bên cạnh bàn, theo lẽ thường thì chị gái và anh rể sẽ ngồi với nhau, Trần Trừng và Triệu Tử Tuấn sẽ ngồi với nhau nhưng anh rể lại ngồi xuống bên cạnh Trần Trừng nên thứ tự ngồi mà mọi người ngầm thừa nhận đã bị đánh vỡ, ánh mắt của ba người còn lại đều vô ý hoặc cố ý liếc nhìn anh rể nhưng anh lại chẳng hề để tâm, còn thản nhiên nói: "Ăn cơm đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...