Trần Trừng bị liếm đến phát ra tiếng rê//n /r.ỉ sảng khoái nhưng bỗng nghe được câu hỏi đầy mùi dấm chua của anh, cô có chút kinh ngạc, như vậy có phải là anh rể thật sự để ý đến cô không?
Cô ngẩng đầu nhìn về phía anh rể đang ở giữa hai chân mình, hỏi: "Anh thật sự để bụng chuyện này à?"
Giản Mục Xuyên không m/u//ốn thừa nhận rằng bản thân để bụng chuyện này, dù sao anh cũng là người trưởng thành: "Anh chỉ m/u//ốn hỏi thử xem, có phải anh ta cũng từng liếm lồn em như vậy không?"
Trần Trừng còn thật sự nghiêm túc suy nghĩ, nói: "Anh ấy không biết cách chơi như anh, không 'húp lẩu' giỏi bằng anh."
Giản Mục Xuyên nhướn mày, cảm thấy bản thân đang được dỗ dành, vì vậy hài lòng cúi đầu xuống, tiếp tục liếm hột le của cô, đợi khi chơi đùa với hột le đủ rồi, anh mới liếm lên miệng lỗ màu hồng nhạt, mà lúc này nơi đó đã tràn ngập nước dâm rồi.
"Ưm...ư...ư.... sướng quá, lồn nhỏ bị anh rể liếm sướng rã rời..."
Trần Trừng khẽ rên lên, đầu lưỡi của anh rể linh hoạt ra vào trong lỗ nhỏ của cô, giống như một ngọn lửa, hoàn toàn đốt cháy dục vọng của cô.
Giản Mục Xuyên nuốt vài ngụm nước dâm của em vợ, sau đó ngồi dậy cởi quần của mình, vỗ nhẹ vào m/ô/n/g cô nói: "Xoay người lại, nằm úp xuống đi."
Trần Trừng nghĩ rằng anh m/u//ốn đi vào từ phía sau, cũng không có ý kiến gì, ngoan ngoãn xoay người lại, vểnh m/ô/n/g lên, lộ ra tấm lưng trắng nõn mịn màng.
Quả nhiên, anh rể lấy cây g//ậ/y t/h/ị/t của mình ra, dùng quy đầu cọ vào miệng lỗ thịt của Trần Trừng, sau đó chà xát khe hở của cô từ trước ra sau, sau khi cây g//ậ/y t/h/ị/t đã ướt đẫm, anh mới đỡ lấy cây g//ậ/y t/h/ị/t cực lớn của mình chậm rãi cắm vào trong lỗ nhỏ của Trần Trừng.
"A~"
Trần Trừng kêu lên thành tiếng đầy quyến rũ, vặn vẹo m/ô/n/g đón lấy cây hàng lớn đang vào trong, g//ậ/y t/h/ị/t lớn thong thả đi vào, thân gậy thô to chậm rãi mở đường hầm nhỏ mềm mại của cô ra, sau đó đi vào từng tấc một, cho đến khi chạm vào vị trí sâu nhất bên trong.
Vách thịt mềm ngậm chặt lấy cây g//ậ/y t/h/ị/t, thả lỏng rồi co rút theo nhịp hô hấp của Trần Trừng, giống như đang xoa bóp cho g//ậ/y t/h/ị/t, khoái cảm nhanh chóng lan ra, làm cả hai người đều sướng đến mức tê dại toàn thân.
Anh cúi xuống, hôn lên cổ em vợ, hỏi: "Sướng không, hửm? Thích chơi chậm như vậy, hay nhanh như buổi sáng?"
Trần Trừng bối rối nói: "Kiểu nào cũng thích, thích anh rể đ.u. em."
Chút cảm giác ghen tuông trong lòng Giản Mục Xuyên cuối cùng cũng đã được xoa dịu hoàn toàn, anh có hơi đắc ý, túm lấy cằm của cô, ép cô phải ngẩng đầu lên hôn môi với anh.
Hai người trao nhau nụ hôn ướt át và dịu dàng hiếm hoi, sau khi buông cô ra, Giản Mục Xuyên đỡ lấy eo cô, bắt đầu kéo thắt lưng của cô, vừa va chạm trong lỗ nhỏ của cô vừa dùng tay xoa bóp eo cho cô. Dưới hai sự kích thích này, chẳng bao lâu sau Trần Trừng đã bị anh giã cho lên đ/ỉn/h.
Đây là lần dịu dàng nhất mà anh rể từng làm kể từ khi hai người yêu đương vụng trộm đến nay, đợi sau khi anh rể chạy nước rút rồi bắn tinh vào trong cơ thể cô, Trần Trừng đã nghĩ, tuy rằng cô rất thích t/ì/n/h dục thô bạo, nhưng thỉnh thoảng vẫn thích sự dịu dàng giống như vậy.
"Sao anh bắn vào trong vậy!" Cô lên án.
Giản Mục Xuyên khẽ cười: "Yên tâm đi, anh đã tiêm thuốc rồi, sau này có thể vào trong lồn em thoải mái."
Sau khi hai người tắm rửa sạch sẽ, cùng nhau lên giường nghỉ ngơi, Trần Trừng đuổi anh trở về phòng, anh nói không sao, dù sao anh và chị gái cũng không ở cùng một phòng, Trần Trừng không còn cách nào khác, chỉ có thể mặc kệ anh ở lại.
Kết quả là vừa mơ mơ màng màng thiếp đi thì Trần Trừng chợt nghe thấy chị gái đang gõ cửa bên ngoài, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy "lạch cạch" một tiếng, cửa phòng bị mở ra.
Người đàn ông bên cạnh kịp thời phản ứng, nhanh chóng chui vào trong chăn.
Trần Trừng bị dọa cho ngơ ngác.
Sau khi làm xong, Trần Trừng đã được anh rể bế vào phòng tắm để tắm rửa, sau khi trở lại giường, cô nhanh chóng mơ màng thiếp đi, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện khóa cửa, cô đã nghĩ anh rể ngủ lại, chắc chắn đã đi khóa cửa, kết quả lại không hề có.
Quả thật làm cô sợ m/u//ốn chết, chẳng lẽ cô sẽ bị bại lộ trong đêm này sao? Vừa mới lén lút qua lại với anh rể vài ngày đã sắp bị chị gái bắt gian ngay trên giường!
Trần Trừng sợ đến mức không nói nên lời, há hốc miệng hồi lâu vẫn không thể gọi ra được chữ "chị", t/ì/n/h hình hiện tại quá mức kích thích, kích thích đến mức làm cô choáng váng.
Cũng may trước khi ngủ anh rể chỉ để lại một chiếc đèn ngủ, ánh sáng không quá sáng, chỉ đủ để người khác nhìn rõ trong khoảng cách gần. Sau khi chị gái đẩy cửa đi vào thì phát hiện Trần Trừng đã lên giường ngủ, cho nên cũng không bật đèn mà trực tiếp đi thẳng đến bên giường của cô ngồi xuống. Chị gái vừa đến gần, Trần Trừng liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cô ấy, có lẽ đã uống không ít rồi.
Trần Trừng không dám ngồi dậy, bởi vì trên người cô không mặc quần áo. Trước đó khi tắm rửa xong, anh rể cũng không để cô mặc quần áo, cô chỉ có thể khỏa thân đi ngủ, lúc này chị gái ngồi ở bên cạnh giường, Trần Trừng càng không dám ngồi dậy.
"Chị, chị uống rất nhiều rượu sao?" Trần Trừng lên tiếng hỏi cô ấy.
Chị gái ngồi lệch một bên ở đầu giường, trong ánh sáng lờ mờ, kiểu tóc của cô ấy khiến cô ấy trông giống như một người đàn ông gầy gò, cô ấy dùng giọng mũi trầm trầm ừ một tiếng, khàn giọng nói: "Xin lỗi, đánh thức em rồi."
"Không sao." Trần Trừng nói.
Thật ra là rất có sao đó, hiện tại trong lòng cô căng thẳng m/u//ốn chết, bởi vì còn đang có anh rể cũng trầ//n trụ//i tương tự đang trốn trong chăn của cô, may mắn là điều hòa khá lạnh, cũng may chị gái đã uống say nên không để ý quá nhiều.
"Chị, chị uống nhiều rồi, hay là đi ngủ trước đi, có gì ngày mai hãy nói?" Trần Trừng thủ thăm dò hỏi cô ấy.
Chị gái vươn tay vuốt tóc Trần Trừng: "Chị m/u//ốn nói chuyện với em mấy câu." Mặc dù cô ấy có hơi say, nhưng suy nghĩ vẫn rất rõ ràng, cô ấy nói: "Chị m/u//ốn nói với em về Triệu Tử Tuấn."
Trái tim Trần Trừng đập thình thịch, cô siết chặt chăn trước ngực hỏi: "Anh ta thế nào?"
Chị gái suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Em còn thích cậu ta không?"
Ngay lúc Trần Trừng đang định lên tiếng, liền cảm nhận được bàn tay của người đàn ông chậm rãi chạm vào m/ô/n/g của cô, sau đó thong thả xoa bóp m/ô/n/g cô.
Trần Trừng đang nằm nghiêng, đưa lưng về phía anh rể, người đàn ông rõ ràng đang im lặng trốn trong chăm, sao đột nhiên lại bắt đầu quấy rối vậy?
Lời Trần Trừng định nói hơi khựng lại, nhớ đến cô và chị gái đang nói về Triệu Tử Tuấn, chẳng lẽ người đàn ông trong chăn lại bắt đầu ghen tuông sao?
Sự ghen tuông này có phải hơi quá mức rồi không?
Thậm chí cô nhắc đến bạn trai cũ cũng không được à?
Trần Trừng vặn vẹo m/ô/n/g, vốn m/u//ốn ra hiệu cho anh đừng lộn xộn, nhưng rõ ràng anh rể đã hiểu sai ý, thấy cô vặn vẹo m/ô/n/g, anh liền thuận thế cắm mấy ngón tay vào giữa hai chân của cô.
Bạn thấy sao?