Chương 30: Chương 30

Má, như thế này cũng kích thích quá rồi đó!

Tim Trần Trừng đập loạn xạ, da đầu tê dại, cô hoàn toàn choáng váng. Người đàn ông phía sau lợi dụng lúc cô còn đang ngơ ngác mà cử động thắt lưng rồi đâm thẳng cây g//ậ/y t/h/ị/t thô cứng của mình vào trong lỗ nhỏ của cô.

Trước khi đi ngủ, Trần Trừng đã bị anh rể chơi thô bạo một lần trước đó rồi, lỗ nhỏ vẫn còn mềm mại ẩm ướt, lần này không có gì cản trở, anh dễ dàng thâm nhập vào thật sâu, cứ thế đâm vào nơi nhạy cảm nhất của cô.

"Ưm..."

Trần Trừng cắn răng, suýt nữa đã rên lên thành tiếng, hành lang chật hẹp lập tức bị kéo căng, khoái cảm nhanh chóng lan tràn khuếch tán, giống như một tấm lưới dày đặc, hoàn toàn bao vây lấy cô.

Sự phản kháng ban đầu trong lòng cô hoàn toàn biến mất trong làn sóng khoái cảm, cô nghĩ: Chị gái đã uống say, hình như đang ngủ, có lẽ chị ấy sẽ không biết gì đâu nhỉ.

Cây g//ậ/y t/h/ị/t của anh rể thật sự rất lớn, cũng rất cứng, mỗi lần đầu khấc đâm đến nơi nhạy cảm của cô, để cô tận hưởng khoái cảm kích thích nhất, loại cảm giác này khiến cô m/u//ốn ngừng mà không được.

Dần dần, cơ thể Trần Trừng không còn cứng ngắc nữa, gân cốt của cô vốn đã dẻo dai, lúc này bị anh rể giữ chặt lấy eo đâm vào từ phía sau, cô vẫn có thể dễ dàng quay đầu lại hôn môi với anh.

Môi lưỡi ấm áp không ngừng quấn quýt lấy nhau, mút mát không ngừng, bởi vì quá mức kịch liệt mà phát ra âm thanh lép nhép dính chặt, trong căn phòng yên tĩnh này, âm thanh trở nên đặc biệt rõ ràng.

Anh rể từ phía sau đưa tay xoa bóp bộ ngực căng tròn của cô, vừa nhào nặn vừa nhấp vào chỗ đó của cô, không dám làm ra động tác quá lớn, cũng không dám phát ra âm thanh, lén lén lút lút, đúng kiểu hình thức yêu đương vụng trộm tiêu chuẩn.

Nhưng cho dù không làm ra động tĩnh gì quá lớn, giường vẫn rung chuyển theo biên độ nhỏ, Trần Trừng bị kích thích không ít, hoàn toàn không dám quay đầu lại xem chị gái của mình đã tỉnh hay chưa, cô thật sự không ngờ rằng sẽ có một ngày bản thân không chỉ yêu đương vụng trộm với anh rể mà còn vụng trộm ngay bên cạnh chị gái, điều này quả thật là quá điên loạn, quá hoang đường.

Nhưng cảm giác này không chỉ khiến cô căng thẳng mà còn cảm nhận được sự kích thích đặc biệt, hai người họ thật sự đang thăm dò ranh giới của sự bại lộ sẽ như thế nào.

Một nụ hôn sâu kết thúc, khi hai đôi môi tách ra, khóe môi thậm chí còn kéo thành sợi chỉ bạc, Trần Trừng thở dốc một hơi, dùng giọng hổn hển hỏi anh: "Anh nhanh lên chút được không?"

Anh rể nhíu mày, lại thẳng lưng đâm vào, nói: "Chịu thôi, không nhanh được."

Suy nghĩ một chút, anh nói với Trần Trừng: "Em lẳng lơ một chút, nói ra mấy câu gợi t/ì/n/h kích thích, có thể anh sẽ nhanh hơn đấy."

"Anh rể, anh nhanh lên đi mà!" Cô nhỏ giọng nũng nịu.

"Không đủ kích thích." Anh rể nghiêm túc trả lời.

Trần Trừng suy nghĩ một chút rồi tiến lại gần anh, nhỏ giọng nói: "Chồng ơi, đ.u. vào lồn em mạnh hơn nữa đi."

Trần Trừng có thể cảm nhận được ngay khi cô nói ra những lời này, cơ thể của anh rể cứng đờ trong vài giây, sau đó đột nhiên như được tiêm máu gà, tăng tốc độ ra vào, mỗi lần cây g//ậ/y t/h/ị/t đâm vào chỗ sâu nhất trong lỗ nhỏ của cô là mỗi lần làm cô sướng m/u//ốn chết.

Cơ thể Trần Trừng bị giã đến mức không ngừng run rẩy, cơ thể cũng dần dần đến gần chỗ chị gái đang nằm, qua vài lần, cô gần như có thể dùng tay chạm vào chị gái mình.

"Không được, đừng tiến lên nữa!"

Trần Trừng hoảng sợ nói, nếu còn đến gần thêm nữa, hai người sẽ đẩy chị gái rơi xuống giường mất.

Có lẽ vì rung lắc quá mạnh, chị gái nhíu mày, quay người lại, trong lúc mơ mơ màng màng có vẻ mất kiên nhẫn, bèn lẩm bẩm một câu: "Đừng lộn xộn nữa."

Trần Trừng suýt nữa bị dọa sợ cho chết khiếp, cơ thể cứng đờ tại chỗ, không dám động đậy, dục vọng vốn dĩ đang tăng vọt lập tức như bị dập tắt.

Cuối cùng, vẫn là do anh rể bế cô xuống giường, cùng nhau trốn vào phòng tắm, cũng không dám bật đèn lên, mò mẫm đóng cửa lại.

Anh rể nhấc cái chân bị thương của cô lên, đặt lên vai anh, sau đó hạ thấp eo xuống, nắm lấy g//ậ/y t/h/ị/t của mình, đâm mạnh vào trong lỗ nhỏ đang ướt nhẹp của Trần Trừng.

Ngoại trừ việc không thể phát ra âm thanh, cuối cùng động tác của hai người cũng không cần dè dặt nữa, anh rể cử động hông, đóng gạch một cách thô bạo vào chỗ đó nhỏ của cô em vợ, khiến cô em vợ thở hổn hển, sướng đến phát ngất.

Nhìn thấy cô em vợ bị dục vọng khống chế, Giản Mục Xuyên ghé sát vào tai cô thì thầm: "Vừa rồi em gọi anh là gì? Gọi lại lần nữa đi?"

Khoái cảm tê dại giữa hai chân làm Trần Trừng vô cùng sung sướng, cô chủ động vặn vẹo thắt lưng, nâng m/ô/n/g hùa theo va chạm của người đàn ông, nghe thấy câu này của anh, biết chắc chắn anh rất thích, cô cũng không keo kiệt, ngón tay lướt trên cơ ngực của anh, cất tiếng gọi một cách quyến rũ: "Chồng ơi, đ.u. em nhanh lên."

Vì vậy, Giản Mục Xuyên bị tiếng "chồng" này kích thích đến không chịu được, liền giữ chặt cô, đ.u. mạnh liên tục làm cô em vợ lên đ/ỉn/h.

Trần Trừng đợi đến gần trưa, chị gái cô vẫn chưa dậy, cô chỉ có thể dùng điện thoại di động gọi thức ăn bên ngoài, nghĩ đến hôm qua chị gái uống say, hôm nay nhất định sẽ không thoải mái, cho nên gọi món dễ tiêu hóa một chút.

Trong lúc chờ thức ăn, cô buồn cһán cầm điện thoại lướt xem nhóm chat của đoàn múa, nhìn thấy có người nhắc đến Triệu Tử Tuấn, bởi vì trước đây lúc còn đang yêu đương, Trần Trừng và Triệu Tử Tuấn rất phô trương, cho nên hầu hết mọi người trong đoàn múa đều quen biết Triệu Tử Tuấn.

[Hôm qua tôi nghe nói anh ta định ở lại đây vài ngày, sáng nay nghe nói đã đi rồi]

[Có lẽ là bị Trần Trừng đuổi đi rồi]

[Đã chia tay lâu như vậy, xem ra hy vọng quay lại với nhau rất ít]

Chủ đề này chỉ được thảo luận vài câu, sau đó nhanh chóng bị chủ đề khác gạt sang một bên, Trần Trừng đặt điện thoại xuống, nhớ đến những lời tối qua chị gái say rượu đã nói, cô đoán có lẽ chị gái đã làm gì đó với Triệu Tử Tuấn mới khiến anh ta phải vội vàng quay đầu bỏ chạy ngay hôm nay.

Hóa ra Triệu Tử Tuấn là một M, bản thân cô yêu đương với anh ta gần một năm lại không hề biết chuyện này, Trần Trừng suy đi nghĩ lại thì cảm thấy khó chịu, vì vậy đã quyết định không nghĩ đến người này nữa.

Vừa đặt điện thoại xuống, chuông cửa liền vang lên, Trần Trừng tưởng là thức ăn được giao đến nên chống gậy đi ra mở cửa.

Đứng ngoài cửa là một chàng trai cao gầy, mái tóc xõa tung, mặc quần jean và áo phông màu trắng, bên cạnh còn có một chiếc vali, cậu ta đang nhìn vào trong, ngó nghiêng xung quanh.

Trần Trừng đứng ở cổng nhìn ra bên ngoài, phát hiện chàng trai này trông rất quen mắt, nhưng trong lúc nhất thời lại không thể nhớ được đã gặp ở đâu.

Chàng trai nhìn thấy Trần Trừng thì có hơi kinh ngạc, sửng sốt một lúc mới lên tiếng hỏi: "Xin hỏi, đây có phải nhà của Trần Thấm không?"

Nghe thấy cậu ta nhắc đến tên chị gái, Trần Trừng lập tức nhớ ra mình đã gặp cậu ta ở đâu, cậu ta chính là M bị chị gái trêu chọc trong câu lạc bộ ngày hôm đó.

Lúc đó Trần Trừng cũng không nhìn rõ dáng vẻ của cậu ta, chỉ nhìn lướt qua một chút, không ngờ rằng sau khi chàng trai này sửa soạn sạch sẽ lại còn đẹp trai như vậy, hơn nữa thoạt nhìn chính là một sinh viên tươi sáng như ánh mặt trời, có chút không giống M cho lắm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...