Chương 31: Chương 31

Trần Trừng gật đầu: "Vâng, đây là nhà của Trần Thấm."

"Xin hỏi chị ấy có nhà không?"

Trần Trừng lại gật đầu, bởi vì trong lòng quá mức kinh ngạc mà phản ứng của cô hơi chậm chạp, cô nói: "Cậu đợi một chút, tôi đi gọi chị ấy."

Cô cũng không để người ta đi vào đã xoay người vào trong.

Vừa bước vào phòng khách đã nhìn thấy chị gái từ trong phòng đi ra, mái tóc ngắn vì ngủ mà rối như ổ quạ, hoàn toàn không có dáng vẻ của một người phụ nữ mạnh mẽ ngày thường.

"Chị, chị ơi, chị ơi." Trần Trừng vội vàng gọi chị ấy, chỉ ra ngoài cửa, nói: "Bên ngoài có người tìm chị kìa."

Chị gái vò mái tóc, nhíu mày hỏi: "Ai vậy?"

"Em không biết, chị ra xem thử đi."

Sau đó chị gái đi ra ngoài, Trần Trừng cũng đi theo, đứng ở bên trong cổng thò đầu ra ngoài, sắc mặt của chị gái không ổn lắm, đứng ở trong sân nói vài câu với chàng trai, không biết chàng trai nói cái gì, một tay lén lút kéo lấy góc áo của chị gái, nhẹ nhàng giật giật, Trần Trừng nhướng mày, tự hỏi cảm giác đáng yêu này là thế nào đây?

Đúng lúc thức ăn Trần Trừng gọi được giao đến, chị gái nhận lấy hộp cơm từ tay nhân viên giao hàng, mang vào trong, thuận tiện dẫn theo chàng trai kia vào nhà.

Trần Trừng nhìn thấy, hai mắt gần như m/u//ốn rớt ra ngoài, thầm nghĩ chị gái cũng gan quá rồi, vậy mà dám dẫn đối tượng ngoại t/ì/n/h bên ngoài về nhà, còn dẫn vào một cách trắng trợn công khai như vậy nữa chứ.

Chị gái đi vào, nhìn thấy Trần Trừng đang đứng ở cửa, đưa túi đựng hộp cơm cho cô, nói: "Xin lỗi, chị dậy m/u//ộn, em ăn trước đi, chị có chuyện m/u//ốn nói với cậu ta, đúng rồi, cậu ta tên là Du Niên, là con trai của bạn chị."

"Ồ, vậy hai người nói đi." Trần Trừng gật đầu, cầm túi rồi chống gậy đi vào trong phòng ăn, bên ngoài thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang điên cuồng gào thét, không ngờ chàng trai này lại là con của bạn chị gái, sao chị ấy lại m/u//ốn chơi một chàng trai còn nhỏ như vậy chứ, trời ơi!

Chị gái dẫn người nọ đi lên lầu, Trần Trừng vừa ăn bữa trưa nhạt nhẽo, rồi cứ suy đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn quyết định báo cho anh rể biết, để anh chuẩn bị tâm lý, vì vậy cô bèn lấy điện thoại ra mở wechat, gửi tin nhắn cho anh rể.

[M bé nhỏ kia của chị gái vừa đến đây tìm chị ấy nè]

Có lẽ anh rể ở bên kia không rảnh, không trả lời tin nhắn của cô ngay lập tức, đợi đến khi Trần Trừng sắp ăn xong cơm, tin nhắn của anh rể mới chậm rãi được gửi đến.

Anh rể: [Nếu m/u//ốn cuộc sống không có trở ngại, trên đầu phải có vài cái sừng]

Trần Trừng đang uống nước, nhìn thấy tin nhắn này, lập tức phun ra.

Trần Trừng còn chưa ăn xong bữa trưa, đã có người bấm chuông giao bữa trưa đến, là món ăn bổ dưỡng do chị gái gọi từ nhà hàng kia, Trần Trừng mở ra xem thử, là bữa trưa cho ba người, xem ra anh chàng đẹp trai kia được giữ lại dùng bữa.

Chậc! Chậc!

Vừa nghĩ đến đây, chị gái đã dẫn theo Du Niên xuống lầu, chàng trai có vóc dáng cao lớn, khung xương cũng lớn, đi bên cạnh chị gái cao một mét bảy lại trở nên đặc biệt ngoan ngoãn, Trần Trừng thầm nghĩ, chẳng lẽ đây chính là cái mà người ta hay bảo là bù trừ khí chất cho nhau?

Lúc hai người đến ăn cơm, chị gái để Du Niên ngồi bên cạnh cô ấy, trong mắt Du Niên lóe lên ánh sáng ấm áp, giống như một chú cún nhỏ, đôi chân dài bước đến ngồi xuống, dường như đang sợ chỉ cần chậm một bước chị gái sẽ đổi ý.

Thấy Trần Trừng đã sắp ăn xong, chị gái lại hỏi cô: "Còn ăn nổi không? Ăn thêm chút đồ dinh dưỡng đi em."

"Ăn không nổi nữa."

Trần Trừng lắc đầu sau đó để bát đũa xuống, nhưng cũng không rời đi, cô ngồi yên tại chỗ trò chuyện với chị gái, thuận tiện nói vài câu với Du Niên.

"Du Niên còn là sinh viên đúng không?" Trần Trừng hỏi.

Du Niên bị gọi tên, ngẩng đầu lên nhìn Trần Trừng, nói: "Năm nhất."

Trần Trừng gật đầu, thầm nghĩ năm nhất cũng đã mười tám tuổi rồi, vừa mới trưởng thành, chị gái biết xuống tay thật đó.

Chị gái gắp một miếng thịt vào bát của Du Niên, Du Niên lập tức vui vẻ cười với cô ấy, nụ cười tươi sáng như ánh mặt trời.

"À phải rồi." Chị gái nói với Trần Trừng: "Có thể Du Niên sẽ ở trong nhà chúng ta mấy ngày, cậu ấy cãi nhau với người nhà, bỏ nhà đi."

"À?"

Trần Trừng trợn mắt há hốc mồm, đây là chị gái m/u//ốn dẫn t/ì/n/h nhân nhỏ về nhà sao? Nhưng mà nghĩ đến chuyện ngoại t/ì/n/h của mình với anh rể, Trần Trừng cảm thấy bản thân không có tư cách can thiệp vào chuyện của chị gái.

"Gia đình của cậu ấy không lo lắng sao?"

"Chị đã thông báo cho mẹ cậu ấy rồi." Chị gái nói.

"Vậy được rồi." Trần Trừng nói.

Ngày hôm nay, Giản Mục Xuyên ăn tối xong mới trở về nhà, lúc anh trở về, trong phòng khách rộng lớn chỉ có một mình Trần Trừng đang tựa vào ghế sô pha xem phim truyền hình. Trong phòng khách chỉ bật một ngọn đèn treo tường, ánh sáng mờ ảo làm màn hình tivi trở nên hơi chói mắt.

Giản Mục Xuyên đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, dọa Trần Trừng giật mình, vội vàng nhỏ giọng nói: "Anh ngồi xa một chút, có anh rể em vợ nào lại ngồi gần như vậy."

Giản Mục Xuyên phớt lờ sự kinh ngạc của cô, hỏi: "Đâu hết rồi"

Mặc dù anh rể không nói tên, nhưng Trần Trừng cũng biết anh đang hỏi ai: "Bọn họ lên lầu rồi."

"Lên lầu làm gì?"

"Sao em biết được?" Trần Trừng suy nghĩ một chút nói: "Hay là chúng ta lén đi xem thử?"

Giản Mục Xuyên không hề gợn sóng: "Không có hứng thú."

"Vậy anh thấy hứng thú với chuyện gì?" Trần Trừng tò mò hỏi.

Giản Mục Xuyên thực sự nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi nói: "Chuyện làm anh cảm thấy hứng thú lúc này là đ.u. em đấy."

Trần Trừng cảm thấy cạn lời.

Thấy cô không lên tiếng, Giản Mục Xuyên nhếch môi, tự nhiên đưa tay sờ lên đùi cô, sau đó chậm rãi di chuyển vào đùi trong.

Trần Trừng túm lấy tay anh, hạ giọng nói: "Đừng làm vậy, lát nữa chị em đi xuống sẽ thấy đó."

"Cô ta vụng trộm với đàn ông ở trên lầu, anh ở dưới này vụng trộm với em vợ, không ai làm phiền ai." Anh nói.

Trần Trừng bị lời nói này của anh làm cho sửng sốt, hỏi: "Anh không để bụng sao?"

Giản Mục Xuyên ừ một tiếng xem như đáp lại, sau đó lại đưa tay vào trong váy của cô, cách một lớp quần lót, ấn lên lỗ nhỏ của cô.

Sự kích thích đột ngột làm Trần Trừng rên lên thành tiếng, nhưng cô nhanh chóng bịt miệng lại, anh rể thấy cô không phản kháng, ý cười trong mắt anh càng đậm hơn, ngón tay thon dài vuốt ve qua lại khe hở sau lớp quần lót, chờ đến khi cảm nhận được quần lót trở nên ẩm ướt, anh mới vạch quần lót của cô ra, cắm hai ngón tay vào trong lỗ nhỏ của cô em vợ.

Trần Trừng bị anh móc đến mức không thể nào tiếp tục xem tivi được nữa, sự chú ý của cô hoàn toàn tập trung vào hai ngón tay đang làm loạn bên trong lỗ nhỏ, sau khi ngón tay thon dài cắm vào trong, anh nhanh chóng chọc lấy chọc để.

Chỉ trong chốc lát, cơ thể Trần Trừng trở nên mềm nhũn, cô dựa vào vai anh rể, nhỏ giọng nỉ non.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...