Chương 33: Chương 33

"A...aaa.aa..aaaaa..aaaa"

Hai tay Trần Trừng ôm lấy lưng anh, cô ngửa cổ phát ra tiếng rên dồn dập, vừa thỏa mãn lại vừa khó chịu.

Động tác của anh rể tạm dừng trong vài giây, đợi đến khi Trần Trừng đã thích ứng với sự tồn tại của anh, anh mới bắt đầu giã vào rút ra không ngừng.

"Ưm... ứ...ứ.... anh rể, nhẹ chút..."

"Con nhóc dâm đãng, nhẹ một chút có thể làm em sướng à? Rõ ràng em thích được đ.u. mạnh cơ mà." Anh rể cười khẩy vạch trần cô.

"Em không có... a...aaa....ưm.... đến rồi, sắp đến rồi... sướng quá..."

Trần Trừng vốn đang bị vây trong giai đoạn nhạy cảm sắp lên đ/ỉn/h, sự kích thích cực lớn trong lỗ nhỏ làm cô không thể chịu nổi, không bao lâu sau, cô lại bị anh rể đ.u. đến cao trào, lần cao trào này đến vừa nhanh vừa mãnh liệt.

Sau một cơn co giật kịch liệt, nước dâm trào ra khỏi lỗ nhỏ của Trần Trừng không ngừng, đến mức toàn thân cô tê dại: "Aa...ha...ah"

Giản Mục Xuyên chỉ cảm thấy một dòng chất lỏng nóng hổi phun mạnh lên g//ậ/y t/h/ị/t của mình, làm anh không kịp đề phòng, sau lưng tê dại, sau mấy chục cú nhấp nhanh, túi trứng thả lỏng, toàn bộ t/i/n/h d/i/c/h đậm đặc đều phóng vào bên trong tử cung của cô em vợ.

Mỗi một lần cao trào xong đều giống như trở về từ cõi chết.

Hai người im lặng ôm nhau một lúc, sau đó Giản Mục Xuyên đứng dậy đi vào phòng tắm, vắt một chiếc khăn ấm rồi lau người cho Trần Trừng.

Trần Trừng đã tắm rồi, lúc này cũng mệt lã người, đợi anh rể lau người cho cô xong thì cô liền chui vào trong chăn chuẩn bị đi ngủ.

Giản Mục Xuyên cũng trở về phòng tắm của mình tắm rửa, sau khi kết hôn, anh và Trần Thấm ngủ cùng phòng chẳng được mấy ngày, sau đó Trần Thấm dọn ra khỏi phòng ngủ chính, đến phòng ngủ dành cho khách, cũng nói thẳng với anh rằng cô ấy bị lãnh cảm, Giản Mục Xuyên cũng từng nhiệt t/ì/n/h giới thiệu một bác sĩ chuyên nghiệp cho cô ấy, nhưng mà những chuyện sau đó đã chứng minh, Trần Thấm không phải bị lãnh cảm, cô ấy là một S, sở thích t/ì/n/h dục của cô ấy hoàn toàn khác với anh.

Tắm rửa xong, Giản Mục Xuyên lại đi đến phòng sách đọc một số tài liệu, đọc đến gần mười hai giờ mới tắt đèn rời khỏi phòng sách.

Anh không trở về phòng của mình mà nghênh ngang đi đến phòng cho khách, xuống lầu rồi vào phòng của Trần Trừng.

Sau khi khóa trái cửa lại, anh đi đến bên giường xốc chăn lên nằm xuống, em vợ đang mơ mơ màng màng bị anh đánh thức, dùng vẻ mặt ngơ ngác nhìn anh, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

"Sao anh lại đến đây nữa vậy?" Cô lẩm bẩm.

Giản Mục Xuyên vươn tay ôm lấy cơ thể cô em vợ thơm mềm vào lòng, nói: "Đến để ngủ thôi."

"Anh không có giường của mình hả?" Trần Trừng hỏi anh, rõ ràng không m/u//ốn anh ngủ lại đây.

"Đêm nay anh m/u//ốn ngủ với em. Sao? Cơ thể ăn no đã m/u//ốn trở mặt không nhận người quen à?"

Trần Trừng suýt nữa bị câu này của anh chọc đến bật cười, cô bĩu môi: "Anh m/u//ốn ngủ thì ngủ, nhưng mà anh phải đảm bảo không để chị của em biết."

"Anh đảm bảo." Anh ăn không nói có đảm bảo, sau đó lại cười khẩy nói thêm: "Nói không chừng chị của em đang lo chơi đến quên mất em rồi."

Trần Trừng không nói nên lời.

Vốn dĩ cô đã ngủ rồi, nhưng lại bị anh rể đánh thức, cô vẫn còn rất buồn ngủ, chờ đến khi anh rể ôm cô nằm nghiêng, không bao lâu sau cô đã thiếp đi.

Cũng không biết bản thân đã ngủ bao lâu, Trần Trừng lại bị anh rể ở bên cạnh đánh thức, cô mở đôi mắt còn nhập nhèm ngái ngủ ra, hỏi anh rể: "Chuyện gì vậy?"

"Dậy rồi hử? Dẫn em đi xem kịch vui nhé." Anh cười nói.

"Gì vậy? Kịch gì chứ?"

"Xem đi rồi biết."

Mặc dù hàng năm Giản Mục Xuyên đều miệt mài trong phòng khám của bệnh viện, nhưng bình thường anh thường xuyên vận động, thân hình hoàn hảo nên lần nào cũng có thể bế Trần Trừng lên rất dễ dàng.

Anh rể không bế cô đi đâu, chỉ đi thẳng đến cửa kính dẫn từ phòng cô đến sân sau, sau đó đặt cô xuống, kéo rèm ra một chút, ra hiệu cho cô nhìn ra bên ngoài.

Trong phòng Trần Trừng không bật đèn nên rất tối, bên ngoài chỉ có ngọn đèn đường phía xa và giếng trời bên trên, cho nên vẫn có thể dễ dàng nhìn rõ t/ì/n/h hình đang diễn ra trong sân.

Sau đó, Trần Trừng nhìn thấy chị gái của mình đang... dắt chó đi dạo ở sân sau vào lúc nửa đêm hả?

Tất nhiên chó không phải là chó thật, mà chính là anh chàng đẹp trai Du Niên hôm nay xách vali đến tìm chị gái. Anh chàng đẹp trai không mảnh vải che thân, trên cổ đeo một chiếc vòng cổ, một sợi dây thừng được buộc vào vòng cổ, đầu kia của sợi dây đang được chị gái cô nắm trong tay.

Hai người đi vòng quanh sân mấy lần trong bóng tối, cuối cùng dừng lại dưới một gốc cây, Du Niên quỳ xuống trước mặt chị gái, vô cùng say mê liếm lên chân chị gái.

"Sao, có phải kích thích lắm đúng không?"

Anh rể đến sau lưng Trần Trừng, vòng tay qua eo cô, dùng giọng điệu trầm thấp thì thầm bên tai cô.

Kích thích thì kích thích, nhưng nghĩ đến người kia là chị gái, Trần Trừng cũng không m/u//ốn xem.

"Quay lại giường thôi." Cô nói.

"Xem thêm chút nữa đi."

Anh rể ngăn cô lại, đồng thời đặt lòng bàn tay phủ lên lỗ nhỏ giữa hai chân của cô, xoa nắn nhẹ nhàng: "Chúng ta đang xem một chương trình thực tế nặng đô đó."

Trần Trừng: "..."

Sao mấy người trong nhà này không ai có nhu cầu t/ì/n/h dục bình thương vậy?

Cô cảm thấy rình coi chị gái yêu đương vụng trộm có hơi xấu hổ, chuyện này so với xem camera giám sát càng rõ ràng và kích thích hơn, cho nên cô m/u//ốn tránh né, nhưng phía sau thì anh rể lại cố t/ì/n/h không để cô đi, một tay với vào trong quần lót của cô xoa nắn chỗ đó nhỏ, làm chỗ đó nhỏ nhanh chóng ướt nhẹp.

"Đừng mà... anh... em đứng không vững nữa."

Lúc này cô không còn cách nào đứng vững trên mặt đất nữa, hoàn toàn không chịu nổi sự dày vò của anh rể.

Giản Mục Xuyên cúi đầu nhìn tư thế đứng một chân trên mặt đất của cô, cũng cảm thấy buồn cười, anh rút bàn ta đang làm loạn trong quần lót của cô ra, dùng một tay bế cô trở về giường, có chút bất mãn nói: "Em khỏe lại nhanh đi."

Trong lòng Trần Trừng ấm áp vì nghĩ anh rể đang quan tâm đến cô, nhưng ấm áp chưa được mấy giây thì lại nghe anh nói tiếp: "Như vậy chúng ta có thể thử nhiều tư thế làm t/ì/n/h hơn."

Trần Trừng bĩu môi, vặn vẹo thân thể, quay lưng về phía anh nằm xuống, một người đàn ông có thể dụ dỗ rồi vụng trộm với em vợ thì trông chờ gì tốt đẹp chứ, hừ!

Nhưng anh rể lại giống như không nhìn ra cô đang giận dỗi, anh nằm xuống bên cạnh cô, dùng sức mạnh xoay người cô lại, để mặt đối mặt ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên khóe mắt của cô, khàn giọng nói: "Ngủ đi."

Vừa mới ngủ một giấc lại bị dày vò đánh thức, lúc này Trần Trừng không hề có giác buồn ngủ, trong bóng tối, ngón tay của cô nghịch cúc áo trên ngực anh rể, im lặng suy nghĩ chút chuyện, một lúc sau, tay cô bị anh rể nắm lấy: "Làm gì vậy?" Anh rể hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...