Chương 34: Chương 34

"Không ngủ được." Trần Trừng thì thầm.

Trong bóng tối, anh rể điều chỉnh tư thế cho hai người, để đầu cô tựa vào ngực anh thoải mái hơn, khàn giọng hỏi: "Như vậy được không?"

"Ừm." Cô đáp, nhắm mắt lại.

Một lúc sau, cô lại nhỏ giọng lên tiếng: "Anh rể, anh không giận sao?"

Giọng nói của cô rất nhỏ nhẹ, vừa dịu dàng lại vừa mềm mại, nghe rất ngọt ngào, làm cho người khác cảm giác như được an ủi không giải thích được.

"Giận chuyện gì?" Giản Mục Xuyên hỏi lại.

Trần Trừng đến gần anh thêm một chút, áp môi vào má anh, nhẹ nhàng lên tiếng: "Chị gái để người khác ở trong nhà, nửa đêm còn chơi S, anh không giận sao?"

Hơi thở của Trần Trừng làm tai của anh ngứa ngáy, trong lòng thầm nghĩ, đây có lẽ là t/ì/n/h thú chuyện chăn gối trong truyền thuyết, hơn nữa còn rất thơm, đây cũng chính là dáng vẻ anh rất thích ăn, nghĩ như vậy, anh không khỏi quay đầu lại hôn lên môi cô, vươn đầu lưỡi trêu đùa lưỡi của cô, hai người cứ lặng lẽ hôn nhau như vậy, trao cho nhau một nụ hôn ướt át.

Sau khi nụ hôn kết thúc, hai người đều thở hổn hển, anh rể vén vạt áo ngủ của cô lên, với tay vào trong, đặt tay lên ngực cô rồi bắt đầu xoa nắn nhẹ nhàng.

Sau đó anh mới trả lời câu hỏi của cô một cách từ tốn: "Lúc đầu khi mới biết cô ấy chơi trò này anh cũng rất giận, cảm thấy bản thân giống như một con khỉ bị cô ấy đùa giỡn, nhưng mà hiện tại thì không còn giận nữa."

"Vì sao thế?" Trần Trừng hỏi.

Giản Mục Xuyên do dự hai giây, nói: "Vì em."

Trái tim của Trần Trừng hơi run lên, một cảm xúc kỳ lạ bắt đầu lan tràn trong lòng cô, lúc cô đang định nói điều gì đó, chợt nghe thấy anh rể nói một câu không đầu không đuôi: "Vì đ.u. em rất sướng."

Trần Trừng: "..."

Quả nhiên đàn ông đều là đồ móng lợn mà!

Anh rể móng lợn xoa bóp bầu ngực của cô, kéo nhẹ đầu v.u" của cô: "Giờ anh lại m/u//ốn đ.u. em rồi."

"Anh tự xử đi, em m/u//ốn đi ngủ!" Trần Trừng tức giận thở hổn hển, lại xoay người sang chỗ khác.

Giản Mục Xuyên thấy hình như mình đã chọc cho cô giận, lúc này mới kiềm chế bản thân lại, ôm lấy cô không để cô quay đi, nhẹ giọng nói: "Bởi vì em xuất hiện, cho nên anh không giận với chị gái của em nữa, nếu không phải có cuộc hôn nhân không thể giải thích này với cô ấy, anh cũng không thể có được em, vì em, anh có thể tha thứ cho cô ấy."

Anh dùng giọng điệu nhỏ nhẹ, chậm rãi nói ra những điều giống như lời tâm t/ì/n/h, trong bóng tối, Trần Trừng nghe thấy liền đỏ mặt, cô sợ anh rể phát hiện ra bản thân đang xấu hổ, vì vậy vùi đầu vào ngực anh, một lúc lâu sau, mới hỏi vấn đề khác: "Lúc trước, vì sao anh lại kết hôn với chị của em?"

"Gia đình của anh có quan hệ làm ăn với chị em, sau khi mẹ anh biết cô ấy chưa kết hôn, bà liên tục nói ra nói vào, sau đó chị em đã đồng ý. Tính hình sức khỏe của mẹ anh không được tốt, anh không m/u//ốn chọc giận bà ấy, đối với anh mà nói, kết hôn cùng với ai cũng không có gì khác biệt lắm, cho nên anh cũng gật đầu." Anh tự giễu bật cười: "Sự thật chứng minh, quyết định này vô cùng sai lầm."

Trong lúc nhất thời, Trần Trừng không biết nên nói cái gì, một lúc sau, cô lại lên tiếng: "Anh rể, sau khi mẹ anh phẫu thuật xong, anh hãy ly hôn với chị em đi."

"Ừ." Giản Mục Xuyên trả lời, đợi một lát rồi hỏi: "Em buồn ngủ rồi sao?"

Trần Trừng lắc đầu nói: "Chưa buồn ngủ, đều tại anh, gọi em thức dậy làm gì chứ."

"Ừ, tại anh." Anh rể nói: "Anh có cách cứu vãn, em m/u//ốn thử không?"

"Cách gì? Xoa bóp à?"

"Làm t/ì/n/h, chúng ta làm một lần, làm mệt rồi là có thể ngủ."

Hay lắm!

Nói chuyện một hồi, hai người bọn họ lại quay về chủ đề này, nhưng mà lần này Trần Trừng cũng không kiên quyết từ chối nữa, anh rể cũng nhận ra điều này, anh cởi quần áo của cô ra, chẳng mấy chốc đã cởi sạch áo quần trên người cô, sau đó lại nâng một chân của cô lên, ép cô thành hình chữ mã, đặt chân của cô lên vai, lỗ nhỏ giữa hai chân hoàn toàn bị mở ra.

Cây g//ậ/y t/h/ị/t của anh rể cứng lên rất nhanh, anh ma sát quy đầu và thân gậy lên khe hở trong lỗ nhỏ của cô, sau khi g//ậ/y t/h/ị/t bị nước dân thấm ướt, lúc này anh mới cầm quy đầu cắm vào trong lỗ nhỏ của cô.

Trước khi ngủ hai người đã quan hệ kịch liệt một lần nên lúc này chỗ đó nhỏ của Trần Trừng vẫn còn mềm mại, nóng hổi, g//ậ/y t/h/ị/t vừa đi vào đã bị cô dịu dàng quấn lấy, làm anh rể thích đến mức không nhịn được rên lên thành tiếng.

"Thả lỏng chút nào, con đĩ dâm đãng của anh" Anh vỗ nhẹ vào m/ô/n/g cô, vỗ đến mức lỗ nhỏ của cô co rút lại, làm hai người đều cảm thấy vô cùng sung sướng.

Có lẽ vì cuộc trò chuyện lúc nửa đêm đã làm hai trái tim xích lại gần nhau hơn, cho nên lần ân ái trong bóng tối này cũng trở nên dịu dàng hơn.

Cây g//ậ/y t/h/ị/t cắm vào trong chỗ đó nhỏ rồi chậm rãi thúc đẩy, mỗi lần ma sát đều mang đến khoái cảm cực hạn, làm cho người ta m/u//ốn dừng mà không được.

"Ứ... ưm...ưm...." Trần Trừng nhỏ giọng rê//n /r.ỉ dồn dập, thịt mềm bên trong chỗ đó nhỏ bị ma sát, nhanh chóng tiết ra càng nhiều nước dâm, chẳng mấy chốc đã làm giữa hai chân của hai người nhầy nhụa.

"Thích đến vậy à? Nước dâm nhiều như nước tiể//u luôn này." Anh rể cố ý trêu chọc cô.

Cây g//ậ/y t/h/ị/t xuyên vào trong, nước dâm vừa bị moi ra lại được đẩy vào, phát ra tiếng nước nhớp nháp, âm thanh này trở nên đặc biệt rõ ràng trong màn đêm yên tĩnh, làm mặt Trần Trừng đỏ bừng.

Bỗng nhiên, trong sân sau dường như vang lên tiếng roi da quất vào da thịt, một tiếng "Chát" vang lên khe khẽ làm cho Trần Trừng nghe thấy tim đập thình thịch, lỗ nhỏ cũng không nhịn được co rút mạnh mẽ, làm cho anh rể phải thở dốc không thôi.

"Sao thế, em cũng thích chơi roi à?" Trong giọng nói của anh rể lộ ra tiếng cười.

"Em không thích. Chỉ cảm thấy nghe có vẻ đau."

"Nghe nói S biết quất roi sẽ khiến M cảm thấy rất kích thích, còn có thể quất đến mức làm người ta bắn ra."

Trần Trừng suy nghĩ một chút: "Vậy hôm nào tìm một cái roi, quất anh thử xem nhé?"

Anh rể nhịn cười nói: "Anh không thích bị quất đến bắn ra đâu, nhưng mà em có thể dùng cái lồn nhỏ này của em 'quất' cho anh bắn ra đấy."

Sau đó, anh ghì chặt lấy eo của Trần Trừng, co rút nhanh chóng, không lâu sau, Trần Trừng quả thật đã dùng chỗ đó nhỏ kẹp đến mức anh bắn ra, khoảnh khắc t/i/n/h d/i/c/h đặc sệt bắn vào trong cơ thể, anh rể tiến đến gần hôn Trần Trừng, môi lưỡi dịu dàng lưu luyến.

Sau đó hai người cũng không ngồi dậy thu dọn, anh rể đặt chân Trần Trừng xuống, sau đó dùng g//ậ/y t/h/ị/t của mình ngăn chặn t/i/n/h d/i/c/h bên trong lỗ nhỏ của cô, cứ như vậy ôm nhau đi ngủ.

Du Niên cứ vậy ở lại trong nhà, cậu ta đi học ở làng đại học, cách chỗ này không xa, chỉ mất hơn mười phút đi xe buýt, tương đối thuận tiện, mỗi ngày đều ra ra vào vào, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời, nếu không biết còn cho rằng trong nhà có thêm một mặt trời nhỏ, chỉ là một người như thế này lại thích S, lại còn si mê chị gái như vậy, Trần Trừng nghĩ hoài cũng không thể nào hiểu nỗi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...