Chương 35: Chương 35

Bình thường anh rể rất ít khi ở nhà, vậy mà khi ra vào gặp được Du Niên, còn có thể chủ động chào hỏi trò chuyện với cậu ta, thậm chí còn cùng Du Niên chơi bóng bàn ở tầng hầm trong nhà, dáng vẻ kia đúng là thật lòng đối xử với đối phương như khách, điều này làm Trần Trừng nhìn thấy cũng không khỏi sa mạc lời luôn.

Đôi khi không nhịn được mà tự hỏi có phải anh rể có sở thích bị cắm sừng không vậy?

"Trước sau gì cũng phải ly hôn mà, vậy cần gì phải trở mặt ngay lúc này? Hơn nữa, em không cảm thấy như vậy rất kích thích à? Bọn họ vụng trộm của bọn họ, chúng ta lén lút của chúng ta."

Lúc anh rể nói ra mấy lời này, Trần Trừng đang ở trong phòng làm việc của anh, hôm nay là ngày Trần Trừng tháo bột, vết thương trên chân của cô vốn dĩ rất nhỏ, thậm chí nhiều người khác cũng không cần bó bột như cô, nhưng mà cô là một diễn viên múa, rất coi trọng việc phục hồi vết thương ở chân, cho nên mới cần xử lý cẩn thận như vậy.

Nhưng cũng không thể nhàn rỗi quá lâu, là một diễn viên múa cấp một, bài tập về nhà mỗi ngày tất nhiên là không thể thiếu, Trần Trừng đã nghỉ ngơi gần hai tuần, trong thời gian này cơ thể không hoạt động nhiều như trước, nên luôn cảm thấy hơi lo, sợ bản thân không thể trở lại trạng thái đ/ỉn/h cao được nữa.

Bây giờ được tháo bột, mặc dù cô vẫn không thể thực hiện những động tác có độ khó quá cao, nhưng ít nhất cô có thể tiếp tục luyện tập các động tác bình thường.

"Em chỉ đồng ý hợp tác cho đến khi mẹ anh phẫu thuật xong, sau khi phẫu thuật xong em sẽ nói thẳng với chị." Trần Trừng nói.

"Anh biết rồi." Giản Mục Xuyên rũ mắt thu dọn dụng cụ, vẻ mặt bình tĩnh, không nhìn ra chút cảm xúc nào, Trần Trừng ngồi trên ghế, hơi tò mò xem không biết có phải lời cô vừa nói làm anh giận hay không?

"Bây giờ chân em đi đứng bình thường được, nhưng không được chạy nhảy quá mạnh, cần một khoảng thời gian nữa mới phục hồi hoàn toàn."

Anh rể dặn dò vài câu rồi đi đến bên cạnh bồn rửa tay, chỗ này là phòng phẫu thuật chuyên dụng của anh, ngay bên cạnh là phòng làm việc, được nối với nhau bằng một cánh cửa, diện tích không lớn nhưng lắp đặt đầy đủ thiết bị.

Trần Trừng gật đầu, cô ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn anh đi thu dọn đồ đạc, sau khi anh rửa tay xong, rút mấy tấm khăn giấy lau khô tay rồi mới đi về phía Trần Trừng.

Trần Trừng cho rằng anh rể còn có chuyện m/u//ốn nói, hai mắt nhìn thẳng về phía anh. Không thể không khen một câu, dáng người của anh rể mặc áo blouse trắng thật sự rất đẹp, anh không quá gầy cũng không quá cường tráng, là hình mẫu vừa nhìn là m/u//ốn đổ cmnl.

Kết quả cô nhìn thấy anh rể đi về phía này, đưa tay vào trong áo blouse trắng, động tác thành thạo cởi bỏ cúc quần, kéo khóa quần xuống, sau đó móc cây g//ậ/y t/h/ị/t đậm màu còn đang hơi mềm ra ngoài.

Trần Trừng bị hành động lưu loát này của anh dọa cho giật mình, theo bản năng lùi về phía sau, hoảng sợ: "Anh rể... anh đang làm gì vậy, lỡ chút nữa bị ai nhìn thấy thì sao, chỗ này của anh không có camera giám sát sao?"

"Ừ, không có." Giản Mục Xuyên vẫn không bị lay động, anh đỡ lấy g//ậ/y t/h/ị/t to lớn kia của mình đi đến trước mặt Trần Trừng: "Bú đi."

Người đàn ông này thật sự là... bên ngoài rõ ràng trông rất nghiêm túc, y thuật cũng rất giỏi, nhưng lúc riêng tư lại dâm dê đê tiện như vậy, Trần Trừng bĩu môi âm thầm oán trách.

Nhưng cô cũng không từ chối nữa, khoảng thời gian này cô ở nhà của chị gái, ngày nào cũng bị anh rể giở đủ thủ đoạn chơi đùa, cơ thể đã sớm quen với cảm giác buông thả dục vọng này, bây giờ nếu một ngày không bị anh rể chơi đùa, cô còn cảm thấy chỗ đó nhỏ hơi khó chịu đấy, bên dưới của cô ướt át suốt cả ngày, chỉ cần anh rể m/u//ốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể đóng g//ậ/y t/h/ị/t vào chỗ đó cô rất dễ dàng.

Lúc này, quy đầu màu đỏ tía của anh rể ở ngay trước mặt cô, lỗ nhỏ phía trên quy đầu đã bắt đầu chảy ra nước dịch, làm ướt cả quy đầu, trông vừa kiêu ngạo lại vừa dâm dục.

Trần Trừng cảm thấy miệng lưỡi bỗng trở nên khô khốc. Cô kề miệng vào sát quy đầu, vươn đầu lưỡi liếm t/i/n/h d/i/c/h bên trên quy đầu. Trần Trừng đã quen thuộc với vị mặn của tinh dich, trong khoảng thời gian này, ngày nào cô cũng bú mút mà, còn bú mút nhiều lần như thế, thậm chí còn cảm thấy khá ngon.

Nhìn thấy dáng vẻ cô em vợ vươn đầu lưỡi liếm lên g//ậ/y t/h/ị/t của mình một cách si mê, Giản Mục Xuyên sung sướng nheo mắt lại, anh hơi đẩy hông về trước, để g//ậ/y t/h/ị/t thô cứng vào miệng em vợ.

Từ lúc em vợ bước vào căn phòng phẫu thuật này, Giản Mục Xuyên đã m/u//ốn làm như vậy, m/u//ốn đặt gương mặt cô em vợ dưới háng mình, nhét g//ậ/y t/h/ị/t của mình vào trong miệng em vợ, vừa nghĩ đến thôi là g//ậ/y t/h/ị/t của anh đã trở nên đau nhức rồi.

Lúc này, cuối cùng anh cũng đã nhét g//ậ/y t/h/ị/t vào được rồi, trong lòng Giản Mục Xuyên dâng trào cảm giác thỏa mãn to lớn, cảm giác thỏa mãn này chỉ có em vợ dâm đãng mới có thể mang lại cho anh.

Trong phòng phẫu thuật yên tĩnh, tràn ngập mùi thuốc và chất khử trùng, bình thường chỗ này tiếp nhận đủ loại bệnh nhân bị thương, nhưng lúc này, anh rể bác sĩ lại đang ôm lấy đầu của cô em vợ đặt sát giữa hai chân của mình, mà cây g//ậ/y t/h/ị/t của anh rể lại đang cắm thật sâu trong miệng cô em vợ.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tượng hiện tại của hai người, Trần Trừng đã cảm thấy vô cùng dâm loạn, nhưng cô lại mê m/u//ội sự kích thích dâm loạn này, không thể kiềm chế bản thân được, cô cảm thấy g//ậ/y t/h/ị/t của anh rể càng lúc càng tiến sâu vào trong miệng của cô, đẩy từ từ vào đến cổ họng cô.

Trần Trừng không chịu nổi, giơ tay lên nắm lấy g//ậ/y t/h/ị/t của anh rể, vừa vuốt ve vừa ngăn cản anh tiếp tục cắm sâu vào trong, đầu lưỡi khuấy đảo bú liếm không ngừng, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng nước chậc chậc.

Giản Mục Xuyên thở dốc không thôi, sau khi gấp gáp đưa đẩy vài lần, anh đột nhiên rút g//ậ/y t/h/ị/t ra.

Trần Trừng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh: "Anh rể..."

Giản Mục Xuyên cũng không cất g//ậ/y t/h/ị/t đi mà để nó thò ra ngoài đũng quần, làm chiếc áo blouse trắng của anh phồng lên thành một chiếc lều lớn, sau đó anh xoay người đi về phía tủ, mở một ngăn kéo ra, lấy một bộ quần áo màu hồng nhạt và mũ cùng màu ra, Trần Trừng liếc mắt nhìn thoáng qua liền biết đó là đồng phục y tá.

Mặt cô hơi đỏ lên, tim đập thình thịch, cô thấp giọng hỏi anh rể: "m/u//ốn em mặc cái này sao?"

Giản Mục Xuyên đưa bộ đồng phục y tá mới tinh cho Trần Trừng: "Bác sĩ Giản bị bệnh rồi, cần y tá Trần kiểm tra cơ thể giúp anh ta một chút."

Người đàn ông này thật sự rất bỉ ổi luôn, m/u//ốn đồng phục play thì cứ nói thẳng, cần gì phải dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy chứ, kiểm tra cơ thể cái quái gì?

Trong mắt Trần Trừng lộ ra ý cười trêu tức, vươn tay nhận lấy bộ quần áo kia, mở ra nhìn thử một chút, quả thật là kích cỡ mà cô mặc.

"Cứ vậy mà mặc à?" Trần Trừng cố ý hỏi.

Giọng điệu của Giản Mục Xuyên nghiêm túc, vẻ mặt bình tĩnh: "Cởi hết quần áo ra rồi hãy mặc vào."

"Đồng phục y tá ở đây đều như vậy hả?" Trần Trừng giả vờ ngạc nhiên.

"Không, chỉ có y tá Trần mới được mặc như thế này thôi, bởi vì y tá Trần rất dâm, bình thường đi làm cái lồn nhỏ lúc nào cũng ướt nhẹp mà."

"Đáng ghét!" Trần Trừng cười mắng, nói với anh: "Anh xoay người sang chỗ khác đi, em mặc xong anh mới được xem."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...