Lần này anh rể rất hợp tác, nghe cô nói xong liền quay người đi chỗ khác.
Ngoài miệng Trần Trừng nói đáng ghét, nhưng thật ra trong lòng cũng cảm thấy kích thích, khi cởi quần áo, tay cô còn run lên vì hưng phấn, cô nhanh chóng cởi sạch quần áo trên người, lúc cô cởi quần lót, mới phát hiện quần lót của mình quả thật đã ướt đẫm nước dâm.
Đồng phục y tá anh rể đưa cho cô là loại hai mảnh, phần áo chỉ che được đến m/ô/n/g, bên dưới là quần dài, Trần Trừng có hơi do dự rồi tự quyết định không mặc quần, chỉ mặc áo, đội mũ, để lộ đôi chân dài trắng nõn và khu rừng rậm giữa hai chân như ẩn như hiện.
"Bác sĩ Giản, anh thấy em như vậy được không?" Trần Trừng nói.
Giản Mục Xuyên quay người lại, nhìn thấy cô em vợ xinh đẹp đang mặc áo y tá, cúc áo còn không thèm cài đàng hoàng, hai cúc áo bên dưới cổ áo bị cởi ra, để lộ ra khe ngực sâu hun hút, phía dưới chỉ miễn cưỡng che được phần m/ô/n/g của cô, để lộ ra đôi chân dài trắng nõn và phần đùi mơn mởn.
Yết hầu của Giản Mục Xuyên lăn lên một chút, cây g//ậ/y t/h/ị/t đã hơi mềm đi lập tức cứng ngắc trở lại, anh Ừ một tiếng: "Y tá Trần mặc như vậy...không tệ nha."
Trần Trừng mỉm cười nhìn anh, đôi mắt quyến rũ mềm mại: "Vậy bác sĩ Giản thấy không thoải mái ở đâu? Để y tá Trần kiểm tra giúp anh nào." Nói xong liền đi về phía bác sĩ Giản.
"Cả người đều không khỏe, con cu này vẫn còn cứng ngắc, không thể mềm xuống được." Giản Mục Xuyên khàn giọng nói.
"Để em xem xem."
Trần Trừng đi đến trước mặt anh, vén vạt áo blouse trắng lên, nhìn cây g//ậ/y t/h/ị/t lớn đậm màu kia, kêu lên một tiếng: "Bác sĩ Giản, sao cu của anh lại sưng tấy như vậy? Gần đây không đ.u. ai à?"
"Có chứ." Giản Mục Xuyên khan giọng nói: "Ngày nào cũng yêu đương vụng trộm với cô em vợ trong nhà anh, ngày nào cũng đ.u. cái lồn dâm đãng của em ấy."
"Vậy thì em vợ của anh đúng là dâm quá đó, nếu như đời sống t/ì/n/h dục hài hòa, tại sao cu của anh vẫn sưng tấy nhỉ? Đi đến giường nằm xuống đi, em sẽ kiểm tra toàn thân cho anh trước, xem thử xem vấn đề ở đâu."
Giản Mục Xuyên nghe xong liền đi đến chiếc giường đặt cạnh tường, cởi giày ra nằm xuống, vạt áo blouse trắng bị tách sang hai bên, một cây g//ậ/y t/h/ị/t khổng lồ dựng đứng, vừa nhìn thấy, cổ họng của Trần Trừng đã khô khốc, lỗ nhỏ lại ngứa ngáy, chỉ hận không thể cưỡi lên g//ậ/y t/h/ị/t ngay lập tức, nhưng mà trò chơi dâm loạn vẫn còn đang tiếp tục mà, cô cũng không nỡ kết thúc sớm như vậy.
"Bác sĩ Giản, kiểm tra cơ thể thì phải cởi hết quần áo ra." Cô nhắc nhở bệnh nhân.
"Y tá Trần cởi ra giùm anh đi."
Trần Trừng giận dỗi: "Thật là, làm bệnh nhân mà còn lười nữa."
Nói xong, cô bắt đầu cởi cúc áo blouse trắng của anh rể ra, tay của anh rể đặt ở mép giường, vừa vặn ở ngay giữa chân của cô, anh không nhịn được cử động, dùng m/u// bàn tay xoa lên cửa lỗ nhỏ của cô, xoa đến mức Trần Trừng run lên: "Ghét quá đi, người ta giúp bác sĩ Giản khám bệnh, bác sĩ Giản lại lén lút quấy rối, sờ lồn của người ta. Không phải anh thường xuyên đ.u. vào lồn nhỏ của em vợ nhà anh à? Sao vẫn còn đói khát thế, còn m/u//ốn đến bệnh viện đ.u. lồn nhỏ nhỏ của y tá?"
"Vì y tá Trần dâm quá, anh không nhịn được." Anh còn nghiêm túc nói ra mấy lời dâm dục: "Anh chỉ m/u//ốn sờ thử xem lồn nhỏ của y tá Trần có ướt không thôi."
"Đáng ghét, anh như vậy sao em có thể giúp anh khám bệnh được, đừng nói là bác sĩ Giản đang giả bệnh nha?"
Trần Trừng vừa nói mấy lời khiêu gợi với anh rể vừa giúp anh rể cởi quần áo, anh rể rất hợp tác, không bao lâu sau quần áo nửa thân trên của anh đều đã được cởi sạch, lộ ra cơ bắp cường tráng, Trần Trừng nhìn thấy thì đỏ mặt, lỗ tai nóng bừng, cô lấy tay quạt quạt: "Lạ ghê, sao hôm nay lại nóng như vậy nhỉ, bác sĩ Giản, anh không ngại nếu em cởi cúc áo ra chứ?"
Đôi mắt Giản Mục Xuyên u ám mù mịt, dường như ẩn chứa dục vọng sâu xa, khàn giọng nói: "Không ngại."
Vì vậy, dưới ánh mắt nhìn chăm chú và nóng rực của anh, Trần Trừng chậm rãi cởi từng cúc áo trên bộ đồng phục y tá ra, từng chiếc cúc được cởi bỏ, làn da trắng nõn của cô cũng từ từ lộ ra, đợi đến khi cô cởi xong, chợt nghe thấy bác sĩ Giản nói: "Y tá Trần à, bên trong em không mặc gì hết, đây là đang chờ để bị đ.u. đấy à?"
Trần Trừng cố ý cởi bỏ cúc áo, để lộ bộ ngực đầy đặn, vùng bụng phẳng có cơ bụng do được luyện tập, vùng tam giác với phần l/ô/n/g đen nhánh, đồng phục y tá dường như chỉ che được một phần da thịt của cô, loại nửa kín nửa hở này chính là quyến rũ nhất, càng kích thích cảm quan của đàn ông hơn.
Hô hấp của anh rể càng trở nên nặng nề, anh vươn tay m/u//ốn chạm vào Trần Trừng nhưng lại bị Trần Trừng hất ra.
Cô hừ một tiếng: "Bác sĩ Giản đáng ghét thật đó, em chỉ cởi bỏ cúc áo vì nóng thôi, cũng đâu nói cởi ra cho anh sờ mó chứ, rốt cuộc anh có m/u//ốn khám bệnh không vậy, nếu không khám thì em đi khám cho người đàn ông khác, bên ngoài còn một đống đàn ông đang xếp hàng đăng ký kìa."
Dù biết cô nói những lời như vậy chỉ để bầu không khí thêm kích thích, nhưng nghe thấy cô nhắc đến người đàn ông khác, Giản Mục Xuyên vẫn tức giận nhíu mày, ánh mắt sắc bén liếc nhìn cô: "Hay nhỉ, y tá Trần còn m/u//ốn khám cho thằng khác à?"
Trần Trừng không chút hoang mang nói: "Em không phải là y tá Trần được yêu thích nhất sao? Đương nhiên là còn có bệnh nhân khác cần em chăm sóc mà."
"Không được đi." Anh nghiêm túc nói.
Trần Trừng nhịn cười: "Bác sĩ Giản ngang ngược quá nha, rồi, rồi, em sẽ không đi chăm sóc người khác, chỉ chăm sóc một mình bác sĩ Giản thôi cũng làm em bận m/u//ốn chết rồi."
Nói xong, cô tiếp tục cởi quần cho người đàn ông, bởi vì đũng quần đã được cởi bỏ cúc, hơn nữa anh rể rất hợp tác, cho nên cởi ra rất dễ dàng, chỉ trong chốc lát, người đàn ông cao lớn vạm vỡ với cây g//ậ/y t/h/ị/t thô to dựng đứng đã khỏa thân nằm trên chiếc giường nhỏ.
Trần Trừng không khỏi đỏ mặt, tim đập thình thịch, hô hấp cũng trở nên rối loạn.
"Bác sĩ Giản, nếu chỉ nhìn thế này chắc cũng không chẩn đoán được bệnh gì, hay là em leo lên ấn cho anh vài cái, có chỗ nào bất ổn thì nói cho em biết, được không?"
Ánh mắt Giản Mục Xuyên sâu thẳm, cơ thể căng cứng, cây g//ậ/y t/h/ị/t sậm màu đã cương cứng đến cực điểm, những đường gân bên trên thân gậy phồng lên, giống như một con rồng hay một con rắn đang ngủ đông dưới lớp da, trông vừa hung dữ vừa đáng sợ.
Chính thứ to lớn này lần nào cũng dày vò cô đến mức thần hồn điên đảo, không thể kiềm chế bản thân được, dáng vẻ của nó dữ tợn bao nhiêu thì lại có thể làm cô cảm thấy sung sướng bấy nhiêu.
Chỉ cần nhìn thấy thứ này, Trần Trừng sẽ cảm thấy hai chân mềm nhũn.
"Em lên đi." Giọng nói của anh rể khàn khàn, lại bổ sung: "Có thể dùng chai bôi trơn trên bàn."
Trần Trừng quay đầu lại nhìn về phía chai bôi trơn kia: "Dùng cái này làm gì?"
"Không phải em m/u//ốn xoa bóp cho anh à? Dùng cái này có thể trơn trượt hơn."
"Ngay cả dụng cụ cũng đã chuẩn bị sẵn, bác sĩ Giản suy nghĩ chu đáo thật!" Trần Trừng mỉm cười xinh đẹp, cầm chai trong tay rồi leo lên giường.
Giường chỉ là một chiếc giường nhỏ dùng để khám bệnh, một mình anh rể nằm đã có vẻ chội, Trần Trừng leo lên, cũng chỉ có thể ngồi lên bụng của anh rể, cây g//ậ/y t/h/ị/t cứng rắn nóng bỏng của anh đặt ngay rãnh m/ô/n/g của cô.
Bạn thấy sao?