"Em không mặc đâu, xấu hổ lắm, hơn nữa còn có anh rể và Du Niên ở đó." Cô ngại ngùng nói.
Chị gái liếc nhìn cô một cái: "Chỉ hơi thiếu vải chút thôi, cũng có bảo em khỏa thân trước mặt bọn họ đâu, không phải bình thường đi biển cũng mặc bikini à? Bikini còn ít vải hơn cái này đó."
"Em.... em không m/u//ốn mặc đâu." Trần Trừng đỏ mặt.
Sau đó cô chợt nghe thấy chị gái nói một câu đầy ẩn ý: "Em không m/u//ốn mặc, nhưng nói không chừng có người m/u//ốn nhìn đấy?"
Trái tim Trần Trừng đập mạnh, cô nghi ngờ nhìn về phía chị gái, những lời này của chị ấy rõ ràng có ẩn ý gì đó bên trong, mà câu "có người" này, chắc chắn đang ám chỉ một trong hai người đàn ông ở trong nhà, mà Du Niên là của chị gái, đương nhiên cậu ta sẽ không có hứng thú với Trần trừng, vậy "có người" này, chỉ có thể là đang nói anh rể thôi.
Nghĩ đến đây, trái tim Trần Trừng bắt đầu đập mạnh, chẳng lẽ lúc cô và anh rể yêu đương vụng trộm đã bị chị gái phát hiện sao?
Không đúng, không đúng, nếu chị gái phát hiện, sao chị ấy không đến tìm cô, mà lại giả vờ như không biết chứ?
"Chị... chị nói vậy là sao?"
Nhìn thấy mặt cô hết xanh lại đỏ, chị gái cười nói: "Em đang nghĩ gì vậy? Ý chị nói dáng người em đẹp như vậy, đàn ông nào cũng m/u//ốn nhìn thôi."
Trần Trừng thấy chị gái không nhắc đến anh rể mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cuối cùng vẫn bị chị gái "tẩy não" mặc một bộ đồ trong số đó vào.
Đó là một bộ nội y màu đỏ rực, bó sát lấy hay bầu ngực, bên trên có dây thừng quấn quanh, bên dưới là loại quần lót chữ T rất hở hang, sau khi Trần Trừng mặc vào thì không dám đi ra ngoài luôn.
Bản thân chị gái chọn một bộ đồ màu đen, mang phong cách S mạnh mẽ, sau đó còn phối cùng một đôi bốt da cổ cao, mái tóc ngắn được vuốt keo tạo kiểu, trông vừa ngầu vừa quyến rũ.
Lúc hai người mặc nội y gợi cảm đi xuống lầu, anh rể và Du Niên đã đợi sẵn bên dưới, Trần Trừng ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy anh rể và Du Niên đều mặc quần dài rộng thùng thình bằng vải mỏng, để trần thân trên, cả hai người đều có thân hình rất đẹp, cơ ngực và cơ bụng săn chắc, thậm chí còn thấy rõ đường nhân ngư.
Trần Trừng không khỏi liếc mắt nhìn anh rể thêm vài lần nữa, cô nhanh chóng phát hiện ra hình như anh rể không hề mặc quần lót bên dưới quần dài, chất vải của quần dài rất mỏng, có cảm giác hơi rủ xuống, nhẹ nhàng dán vào giữa hai chân của anh, có thể dễ dàng làm lộ ra hình dáng cây g//ậ/y t/h/ị/t hùng vĩ của anh, tuy rằng không cương cứng, nhưng trông rất rõ ràng.
Hô hấp của Trần Trừng run rẩy theo từng bước chân, lúc này cô mới nhận ra thực chất chị gái đang tạo ra một buổi party nội y mang tính ám chỉ t/ì/n/h dục vô cùng rõ ràng!
Trần Trừng căng thẳng quay đầu nhìn về phía chị gái, thấy cô ấy ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước xuống cầu thang, dáng vẻ cao quý như một nữ hoàng.
Đột nhiên, Trần Trừng phát hiện cô không hiểu chị gái như những gì cô vẫn nghĩ. Cô luôn cho rằng chị gái cô vừa thông minh, lý trí, giỏi kiếm tiền, biết lo và yêu thương gia đình, nhưng thực tế chị gái cô lại lừa hôn, đã vậy còn ngoại t/ì/n/h, chơi S với người đàn ông khác, hay thậm chí là dẫn t/ì/n/h nhân nhỏ về nhà và lên kế hoạch cho bữa tiệc t/ì/n/h dục này.
Rốt cuộc chị gái cô định làm gì? Và tại sao anh rể lại hợp tác với chị ấy, còn ăn mặc... Khiêu gợi như thế?
Nhưng hình như Trần Trừng cũng không có tư cách gì để nói anh rể, bởi vì chính bản thân cô cũng ăn mặc rất... gợi cảm.
Hôm nay cô mặc chiếc áo cúp ngực được làm từ rất nhiều vòng dây, nếu cử động quá nhiều có thể làm núm v.u" lộ ra ngoài.
Thêm vào đó là một chiếc quần lọt khe làm vành chim non của cô lộ rõ hơn bao giờ hết. Sợi dây phía sau kẹt vào kẽ m/ô/n/g, lúc di chuyển sẽ cọ xát vào hoa cúc của cô, làm cô chưa đi được mấy bước chỗ đó non đã chảy nước dầm dề.
Trần Trừng có suy nghĩ m/u//ốn chạy trốn về phòng, mặc dù cô và anh rể đã ngấm ngầm làm t/ì/n/h với nhau, nhưng đứng trước trường hợp có nhiều người thế này thì Trần Trừng cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng rất kích thích.
Dường như chị gái đã nhìn thấu suy nghĩ của Trần Trừng, cô ấy duỗi tay túm chặt cổ tay Trần Trừng, cười nói: "Sợ gì chứ? Em không thấy hai người đàn ông này rất gợi cảm à? Là chị bảo bọn họ mặc như vậy đấy, nói cho em biết, bọn họ chỉ mặc mỗi chiếc quần bên ngoài thôi, bên trong không có gì hết."
"Chị... chị..." Trần Trừng còn chưa kịp hỏi rõ thắc mắc trong lòng đã bị chị gái ngăn cản.
Chị gái cô nói: "Đừng lý trí như vậy chứ, cứ chơi theo trái tim mình đi. Ở chỗ của chị, em làm bất cứ điều gì cũng được." Dứt lời, cô ấy nhìn xuống dưới tầng, vừa nháy mắt vừa nói: "Hai người dưới kia, em m/u//ốn ai cũng được hết."
Trần Trừng sợ ngây người, nói như vậy chắc chắn chị gái đã biết chuyện cô và anh rể yêu đương vụng trộm rồi. Nhưng bây giờ chị gái không cho cô hỏi, Trần Trừng sợ m/u//ốn chết.
"Chị..." Trần Trừng lẩm bẩm gọi một tiếng nhưng lại bị chị gái kéo xuống dưới.
Phòng khách dưới tầng được trang trí thành nơi tổ chức party, có vài quả bóng bay màu hồng nhạt và mấy dòng chữ. Trong mắt chị gái, Trần Trừng vẫn là cô nữ sinh đáng yêu.
Hai chị em khoác vai nhau xuống lầu, chẳng mấy chốc đã thu hút sự chú ý của hai người đàn ông lịch lãm. Bọn họ nhìn hai người bằng ánh mắt sáng quắc, tất nhiên, cũng không cần nói nhiều về việc họ đang nhìn ai, chị gái nhướng mày hỏi: "Chúng tôi đẹp không?"
"Đẹp!" Du Niên bắn phát súng đầu tiên.
Thật ra không cần hỏi cũng biết, khoảnh khắc hai chị em khoác vai nhau xuống tầng, đũng quần hai người đàn ông đã dựng đứng. Chiếc quần bằng vải mỏng mềm làm phản ứng của bọn họ càng thêm rõ ràng hơn.
Mặt Trần Trừng đỏ bừng, tim đập thình thịch, hô hấp cũng dần trở nên dồn dập hỗn loạn. Xuất hiện trong bầu không khí gợi t/ì/n/h thế này làm cô cảm thấy núm v.u" của mình căng cứng, chỗ đó non nóng rát, cơ thể tê dại, thậm chí là không thể bước đi.
Đã vậy chị gái còn thủ thỉ bên tai cô những lời kích thích: "Anh rể em đang nhìn em đấy, đi quyến rũ anh ấy đi, quyến rũ được thì anh ấy là của em."
Trần Trừng ngây người, cô không hiểu tại sao chuyện lại phát triển theo hướng này: "Chị..."
"Đi đi nào." Chị gái đẩy vào lưng cô.
Một bản nhạc thư giãn êm dịu vang vọng khắp phòng khách, thứ âm nhạc ái m/u//ội khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh.
Trần Trừng như bị thôi miên, cô từ từ bước xuống cầu thang rồi đi về phía anh rể.
Người đàn ông đang cầm một ly champagne, bên trong cái ly chỉ còn vài giọt champagne ít ỏi.
Thấy Trần Trừng đi về phía mình, anh nhếch miệng cười, ánh mắt thâm thuý tựa như con mãnh thú đang ung dung chờ đợi con mồi tới gần, rất có tính kiên nhẫn.
Bạn thấy sao?