Chương 39: Chương 39

"Hmm... Anh trai này, em có thể mời anh nhảy một điệu được không?" Trần Trừng nhìn anh rể với khuôn mặt đỏ ửng, miệng lưỡi có phần khô khan.

"Rất vinh hạnh phục vụ."

Anh rể đặt ly champagne xuống chiếc bàn bên cạnh, mặc dù cái đũng quần đã dựng cao như lều trại nhưng trông anh vẫn lịch lãm như quý ông.

Hai người ôm eo nắm tay, bắt đầu điệu khiêu vũ nhẹ nhàng t/ì/n/h cảm.

Cơ thể hai người dán chặt đến mức Trần Trừng có thể cảm nhận rõ vật to lớn đang cương cứng của anh rể chạm vào giữa hai chân cô, và dưới động tác của điệu nhảy, đầu khấc từ từ cọ sát chỗ đó dâm của cô qua một lớp vải mỏng.

"Anh rể, chị em biết chuyện rồi phải không?"

Giản Mục Xuyên ôm eo cô, xoay cô một vòng, để thân trên của cô áp sát vào ngực mình, anh nói: "Em nghĩ sao?"

"Chắc chắn chị ấy đã biết rồi, nhưng tại sao chị ấy lại không tới nói chuyện rõ ràng với em mà tổ chức một buổi tiệc như vậy? Ngượng m/u//ốn chết!!!"

"Em không thấy như vậy rất kích thích à?" Giản Mục Xuyên cúi đầu nhìn cô: "Hôm nay em rất đẹp, vừa quyến rũ lại vừa dâm đãng."

"Đáng ghét, anh kiềm chế chút đi."

"Anh không kiềm chế được đâu, em nhìn chị em đi." Anh rể ra hiệu bảo Trần Trừng quay đầu.

Trần Trừng quay đầu lại nhìn, thấy chị gái đứng cách đó không xa đang ngồi bắt chéo chân trên chiếc sofa đơn trông vừa cao quý lại lạnh lùng. Còn Du Niên thì đang liếm giày cao gót của cô ấy với vẻ mặt si mê.

Trần Trừng cạn lời thật sự, dường như chị gái còn phóng khoáng hơn cả cô: "Chị em biết chuyện lúc nào vậy?"

"Có lẽ ngay từ lúc đầu cô ấy đã biết rồi, lúc đưa chiếc quần này cho anh cô ấy có nói một câu "Đừng tưởng tôi không biết ngày nào anh cũng đi ra từ phòng em gái tôi.""

"Vậy sao chị ấy không nói với em?"

"Cái này thì em nên đi hỏi cô ta."

Trần Trừng bối rối, sau đó lại bị lời nói của anh rể cắt ngang dòng suy nghĩ: "Đừng nghĩ nữa, cứ tận hưởng giây phút này đi."

"Anh..."

"Ngoan nào, cởi quần lót vứt sang một bên đi, để anh rể xoa m/ô/n/g em." Anh rể nói với giọng khàn khàn.

Chiếc quần dài vừa mềm vừa mỏng không thể ngăn cản bất cứ thứ gì, dươn//g vật của anh rể nhô lên cao, có thể nhìn rõ hình dạng của nó qua lớp vải quần một cách dễ dàng.

Mà chính cái dáng vẻ lộ như không lộ ấy mới càng khiêu dâm và đáng xấu hổ nhất.

Trần Trừng không dám nhìn phần thân dưới của anh rể, dù sao thì ở đây vẫn còn chị gái và t/ì/n/h nhân nhỏ của chị ấy, Trần Trừng thật sự không dám buông thả bản thân.

"Đừng ngại, tên Du Niên kia không phải người bình thường, không cần coi cậu ta là đàn ông." Anh rể lại tiếp tục hạ thấp giọng dụ dỗ cô.

Trần Trừng vừa bực mình lại vừa buồn cười: "Rõ ràng anh ta là đàn ông mà, anh không ngại việc người khác nhìn thấy cơ thể của em à?"

Anh rể giải thích: "Nếu là người đàn ông khác thì chắc chắn anh sẽ không cho đâu, nhưng trường hợp này thì không tính. Cậu ta chỉ là đồ m/u//a vui của chị gái em thôi, không sao hết."

Trần Trừng đỏ mặt lườm anh một cái, sau đó không nói thêm gì nữa.

"Ngoan đi, vén quần lót sang một bên, để anh cọ cái lồn dâm này nào." Giọng nói lạnh nhạt của anh rể mềm nhũn, nghe như đang làm nũng: "Em đưa lưng về phía bọn họ là được."

Trần Trừng do dự hai giây mới lén lút vén quần lót mình sang một bên như tên trộm, â//m h//ộ cô đã chảy nước đầm đìa.

Anh rể cúi đầu nhìn thoáng qua, chẳng mấy chốc đã ngây ngẩn cả người, hơi thở cũng dần trở nên nặng nề. Anh hỏi: "Em cạo l/ô/n/g m/u// rồi à?"

Trần Trừng gật đầu một cách thẹn thùng, nói: "Cái quần lọt khe này thật sự hơi nhỏ, không cạo l/ô/n/g không được ấy."

Đây là lần đầu tiên Giản Mục Xuyên nhìn thấy "cô bé" của em vợ sau khi được làm sạch l/ô/n/g, nó múp thật sự, giống như cái màn thầu, nhìn qua vừa đáng yêu lại vừa dâm dục, quả làm làm anh chỉ m/u//ốn ngồi xổm xuống liếm mút vài cái.

Nghĩ như vậy xong Giản Mục Xuyên ngồi xổm xuống thật, anh dùng tay giữ chiếc quần lót lọt khe của cô sang một bên rồi ghé sát mặt vào, duỗi tay sờ cái â//m h//ộ vừa được dọn sạch l/ô/n/g kia.

Cảm giác trơn trượt mềm mại từ đầu ngón tay khiến anh đê mê vô cùng.

Trần Trừng bị sờ đến nỗi cơ thể run rẩy, đồng thời cô cũng giật mình trước hành động bất ngờ ngồi xổm xuống của anh rể, vội duỗi tay định kéo anh lên: "Anh rể, anh làm gì vậy?"

"Anh xem thử." Anh rể đáp.

Động tác của hai người đã thu hút sự chú ý của chị gái Trần Trừng, sau đó Trần Trừng nghe thấy tiếng chị gái cười khẽ với Du Niên: "Có vẻ như họ không được kiên nhẫn lắm."

"Chủ nhân, em cũng m/u//ốn lắm rồi." Du Niên ngoan ngoãn nói.

"Ồ?" Chị gái nhếch môi cười, sau đó dạng hai chân, ra lệnh cho chú chó con của mình: "Vậy, lại đây liếm lồn trước đi."

Khó khăn lắm Trần Trừng mới kéo được anh rể dậy, cô nhỏ giọng nói: "Không phải anh m/u//ốn cọ xát à? Cho anh cọ này, đừng nhìn nữa."

Anh rể đạt được điều mình m/u//ốn nên cười rất thoả mãn, anh ôm eo Trần Trừng, tiếp tục điệu nhảy chậm rãi ban nãy, nói: "Vậy em mau lấy thứ đó của anh ra đi, mềm mại thế này cơ mà, đâu thể ma sát nhau qua lớp vải được, phải thịt dán vào thịt mới sướng chứ."

Trần Trừng không rảnh quan tâm nhiều nữa, cô thò tay kéo cạp quần của anh rể. Ai ngờ cô vừa kéo xuống, cái thứ to như dái lừa đã vung ra ngoài, sau đó kiêu ngạo quơ quơ giữa không trung.

Trần Trừng hít một hơi thật sâu, dù cô đã nhìn ngắm thứ to lớn này rất nhiều lần, nhưng đến giờ cô vẫn bị kích cỡ của nó doạ sợ.

Thấy Trần Trừng cứ dong dong dài dài mãi chẳng xong, anh rể không chờ nổi nữa, bèn ôm eo cô, làm cô nhón mũi chân, sau đó anh ấn thứ đang cương cứng của mình vào nơi mềm mại giữa hai chân Trần Trừng.

"Ứm..."

Khoảnh khắc dươn//g vật nóng bỏng chạm vào nơi sâu nhất trong cô, Trần Trừng sung sướng rên thành tiếng.

"Đĩ dâm đãng, chỉ mới vậy mà chỗ đó của em đã ướt tới mức này rồi à." Anh rể nói với giọng trầm khàn, anh cũng không vội vàng di chuyển mà ôm eo đỡ cô dậy, tiếp tục điệu nhảy.

Nếu không nhìn vào bộ quần áo trên người cả hai và dươn//g vật quơ quơ giữa không trung mà chỉ nhìn những bước nhảy tao nhã của hai người thì có lẽ người xem sẽ nghĩ đây là một điệu nhảy tuyệt đẹp tại một buổi tiệc sang trọng nào đó.

Cái thứ to lớn cương cứng của anh rể kẹp giữa hai chân cô, nó chuyển động theo từng bước nhảy. Đầu khấc ẩm ướt thọc vào rút ra, cọ xát "chim nhỏ" của Trần Trừng hết lần này tới lần khác.

Mà vừa hay, sự ướt át của Trần Trừng lại càng tiện cho anh thực hiện các động tác, mặc dù chưa cắm hẳn vào trong, nhưng cảm giác khi thứ nam tính ấy cọ xát vẫn đủ để khiến Trần Trừng sướng đến nổi da gà khắp người.

"Sướng quá."

Trần Trừng hạ thấp giọng rê//n /r.ỉ, anh rể dẫn cô nhảy quanh một vòng, đến khi thấy ngón tay anh rể ngoắc một cái, chiếc áo ngực kiệm vải đã bị tuột ra, mà hai núm v.u" hồng hào lập tức hiện ngay trước mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...