Liệu anh rể có nhìn thấy không vậy?
â//m h//ộ của cô chảy nước hoài như vậy, nếu anh nhìn thấy, anh sẽ nghĩ thế nào về cô đây, anh sẽ cho rằng cô là một đứa con gái dâm đãng, châm cứu thôi cũng có thể rỉ nước, dù sao cô còn từng dùng â//m h//ộ cọ dươn//g vật anh mà.
Trần Trừng thật sự không dám nghĩ tiếp nữa, nhỏ giọng hỏi Giản Mục Xuyên: "Anh ơi, chừng nào mới xong ạ?"
Giản Mục Xuyên đang tập trung đâm kim vào đùi cô, nghe vậy nói: "Khoảng mười phút nữa, đừng nhúc nhích chân."
"À, vâng..."
Mười phút sau đó lâu như mười năm.
Trong quá trình châm cứu, Giản Mục Xuyên thỉnh thoảng sẽ rút kim, đâm kim, vì vậy ngón tay anh khó tránh khỏi [đ.u.ng](http://xn--fea.u.ng/) đến eo, m/ô/n/g và chân cô, Trần Trừng có thể cảm nhận được rõ ràng tay anh hơi lạnh, chạm vào làn da cô như thể một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh phẳng lặng và gây ra từng gợn sóng nhỏ.
Thậm chí cô còn cảm thấy sự [đ.u.ng](http://xn--fea.u.ng/) chạm như vậy làm cô rất thoải mái và dễ chịu, giữa hai chân càng lúc càng ướt hơn, trong âm đạo cũng có cảm giác ngứa ngứa nóng ran và trống rỗng.
Trời ơi, có phải vì lâu quá chưa quan hệ không mà đến anh rễ mình cô cũng động dục cho được vậy, xấu hổ quá đi!!!
Trần Trừng còn đang thầm mắng mình trong lòng thì nghe thấy anh rể nói: "m/ô/n/g và chân còn đau không?"
Trần Trừng vội ngừng suy nghĩ, nói: "Hình như... không còn đau lắm."
Giản Mục Xuyên lên tiếng, bắt đầu rút kim sau đó dọn dẹp túi kim châm, nói với cô: "Hai tiếng sau anh sẽ đến massage cho em."
"Mas... massage ạ?"
Massage chỗ nào? m/ô/n/g á hả?
Cô nghĩ một cách tuyệt vọng.
"Ừ, không phải hai bên xương hông của em cũng đau à? Vị trí đó không thể châm cứu, chỉ có thể massage."
May mà không phải massage m/ô/n/g, Trần Trừng khẽ thở ra, nhưng mau chóng nhận ra là vị trí xương hông, lập tức vừa thẹn vừa khó xử, vội hỏi: "Có thể uống thuốc cho đỡ đau không?"
"Thuốc ba phần độc, tốt nhất đừng uống, hơn nữa cũng không có tác dụng gì nhiều." Giản Mục Xuyên nói.
"Vâng."
Giản Mục Xuyên kéo mền che nửa người dưới cho cô, sau đó bình tĩnh hỏi cô: "Có cần anh gọi y tá tới dọn cho em không?"
Trong nhất thời Trần Trừng không hiểu anh nói gọi y tá tới dọn giúp cô là ý gì, chỉ có thể xấu hổ nói: "Không... không cần đâu, em tự dọn được ạ."
Giản Mục Xuyên không nói nhiều, cầm lấy hộp y tế của anh rồi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.
Đến khi cửa nhẹ nhàng đóng lại, Trần Trừng xụi lơ trên giường, châm cứu trị liệu đúng là giống như bị tra tấn, rất giày vò người ta đó!
Cô đưa tay sờ xuống hai chân mình, quả nhiên sờ thấy một đống nước trên tay, bởi vì nước nhiều quá còn làm ướt một mảng lớn trên drap giường.
Cứu tôi trời ơi, sao có thể ướt như vậy chứ, chắc anh rể đã nhìn thấy rồi đúng không?
Anh rể mời một bảo mẫu tới chăm sóc Trần Trừng, là một dì đã ngoài năm mươi tuổi, dáng người hơi béo nhưng lại rất thích cười, nhìn qua trông rất thân thiện. Mà dì ấy khá khỏe, lần nào đỡ Trần Trừng lên xuống giường cũng dễ như trở bàn tay, Trần Trừng cảm thấy rất hài lòng.
Buổi chiều, bạn già của dì bảo mẫu gọi điện cho dì ấy nói là không được khoẻ, bảo dì ấy đem thuốc qua, dì ấy xin Trần Trừng nghỉ hai tiếng rồi chạy ra ngoài.
🌸Meoww 🐱🌸
Vừa đúng lúc Trần Trừng châm cứu xong, cả tinh thần và thể xác của cô đều xuống dốc, đang m/u//ốn ở một mình yên tĩnh, nghe dì ấy nói vậy thì đồng ý ngay, bảo dì ấy mau đi m/u//a thuốc rồi đem qua. Dì bảo mẫu rót một cốc nước đặt trên tủ đầu giường cho Trần Trừng rồi vội vàng rời đi.
Trần Trừng đứng dậy uống một hơi hết nửa cốc nước xong lại nằm xuống giường bệnh, sau đó cô ngơ ngác nhìn trần nhà. Trần Trừng nhớ lại những hành động thân mật với anh rể trước đó, sau lại nghĩ tới việc để lộ "cô bé" của mình trước mặt anh rể, mặt Trần Trừng đỏ ửng.
Trần Trừng nằm một lúc lại mơ màng ngủ thiếp đi, bản thân cô cũng không biết là mình đã ngủ bao lâu, nhưng tóm lại là bị cảm giác mắc tiể//u đánh thức cô dậy.
Bầu không khí yên lặng bao trùm khắp phòng bệnh đơn, dì bảo mẫu vẫn chưa quay lại. Trần Trừng m/u//ốn đi WC nên đành phải xuống giường rồi nhảy lò cò qua đó. Thật ra Trần Trừng có thể bấm chuông gọi y tá, nhưng cô không m/u//ốn làm phiền người khác quá nhiều.
Trần Trừng buồn đi vệ sinh cực kỳ, cô chỉ m/u//ốn nhanh chóng vào nhà WC để đi tiể//u, ai ngờ cô vừa mới nhảy được vài bước đã cảm thấy cơn đau co rút từ sau eo truyền đến, cơn đau làm cô nhe răng trợn mắt, suýt ứa nước mắt.
Trần Trừng chống tay lên tường, giờ cô tiến cũng không được mà lùi cũng chẳng xong, chỉ đành đứng im một chỗ đợi cơn đau qua đi.
Đúng lúc này, tiếng mở cửa vang lên. Trần Trừng mừng thầm trong lòng, cô vốn tưởng dì bảo mẫu đã quay lại nên xoay đầu nhìn, ai ngờ lại thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng, dáng người cao gầy đi từ bên ngoài vào.
Trần Trừng há miệng thở dốc, gọi một tiếng: "Anh rể"
"Hử, em đang làm gì vậy?" Giản Mục Xuyên thấy Trần Trừng đứng nép người vào tường, trông bộ dạng có vẻ đau đớn nên tiến lên trước hai bước hỏi thăm t/ì/n/h hình.
Khuôn mặt xinh đẹp của Trần Trừng nhăn nhó, cô nói với Giản Mục Xuyên: "Đau eo."
Giản Mục Xuyên bước tới gần cô, duỗi tay đỡ cô, nói: "Eo đau thì về giường nằm đi."
Trần Trừng lắc đầu, cô đỏ mặt né tránh tay anh, lúng túng: "Em m/u//ốn đi WC."
Bấy giờ Giản Mục Xuyên mới hiểu, anh hỏi: "Bảo mẫu của em đâu?"
"Dì ấy xin nghỉ hai tiếng." Trần Trừng đáp.
Giản Mục Xuyên khẽ cau mày, sau đó anh nói: "Để anh đi tìm y tá tới giúp em."
Mà Trần Trừng mắc tiể//u lắm rồi, có lẽ cô cũng không đợi được đến lúc anh tìm y tá tới, bèn nói: "Anh rể, anh có thể đỡ em vào được không?" Nói xong câu này, mặt Trần Trừng đỏ như quả cà chua.
Giản Mục Xuyên không nói gì nữa, anh đưa tay đỡ người Trần Trừng, dìu cô đi về WC. Eo Trần Trừng đau không thể tả, dường như cơ thể cô không còn chút sức lực nào, chỉ có thể dựa vào người anh rể.
Mùi hương trên người anh rể rất dễ ngửi, mùi thơm nhè nhẹ của xà phòng và mùi nước sát trùng hoà quyện vào nhau tạo thành mùi hương đặc trưng của riêng anh.
Vào tới phòng t͛ắm, cả hai đều giữ im lặng, lúc lâu sau Giản Mục Xuyên mới hỏi cô: "Em tự làm được chứ?"
"Có lẽ được ạ." Trần Trừng nói.
Nhưng thật không may, Giản Mục Xuyên chỉ vừa chuẩn bị buông tay, eo Trần Trừng mềm nhũn, thậm chí là cô suýt ngã ngồi trên đất. Biết làm sao chứ, eo cô vẫn còn đau lắm, mà bản thân cô lại là người sợ đau, thật sự nhịn không nổi.
Cuối cùng Giản Mục Xuyên vẫn phải lên tiếng: "Anh đỡ em, em tiể//u đi."
Trần Trừng ngại đến nỗi không dám nhìn anh, nhưng giờ phút này cô lại có suy nghĩ sẽ bất chấp tất cả. Dù sao cả hai cũng từng quan hệ và cũng nhìn thấy việc quan hệ rồi, còn có gì xấu hổ hơn nữa đây?
Bầu không khí yên tĩnh bủa vây WC, nửa thân trên của Trần Trừng dựa vào cái bụng nhỏ của anh rể, để anh rể đỡ, còn mình thì nghiến răng nghiến lợi cởi quần ngồi xuống bồn cầu
Bạn thấy sao?