Chương 42: Chương 42

"A... ư... a....Anh rể, anh rể, em không chịu nổi nữa rồi... Vào sâu quá... Ư ưm..."

Trần Trừng vừa mới lên đ/ỉn/h hai lần, cơ thể vô cùng nhạy, giờ lại bị anh rể chơi mấy hiệp liên tiếp càng làm cơ thể cô co giật không ngừng.

Tay chị gái cử động vài cái đã cởi được áo ngực của Trần Trừng và chiếc quần lót lọt khe, làm cơ thể Trần Trừng lộ ra hoàn toàn, vừa dâm đãng vừa quyến rũ.

Phần thân dưới bị anh rể dập như điên, rồi không biết từ bao giờ, vị trí của ba người đã thay đổi.

Nửa người chị gái nằm trên sofa, dựa lưng vào tay vịn sofa, hai chân dang rộng, mà Trần Trừng đang ngồi giữa người chị gái. Chị gái thì đang ngửa cổ ra sau đá lưỡi với chàng thiếu niên kia. Hai bàn tay chàng trai kia cũng không ngừng xoa bóp cặp v.u" dâm của chị gái.

Một khung cảnh dâm đãng không sao tả nỗi, phần thân trên của Trần Trừng đang được chị gái xoa bóp, trong khi đó phần dưới lại đang bị anh rể giữ chặt.

Anh rể cũng ngồi trên sofa, đặt hai chân Trần Trừng lên vai mình, điên cuồng di chuyển eo và hông để thứ to lớn kia giã liên tục vào trong cơ thể Trần Trừng, dập mạnh đến nỗi dâm thuỷ chảy ra thành bọt màu trắng.

"A...a...aa.a.aaaa.... Sướng quá, sướng chết mất, anh rể đ.u. rách lồn em mất..." Trần Trừng dâm đãng vặn vẹo cơ thể.

Nhìn từ góc độ của Giản Mục Xuyên sẽ có cảm giác như cả hai người phụ nữ bị anh chơi tới lắc qua lắc lại, giống như anh đang làm t/ì/n/h với hai người cùng một lúc.

Còn Trần Trừng bị tấn công cả ở mặt trước lẫn mặt sau, thực sự giống như bọn họ đang chơi threesome, quá phóng đãng, quá sức dâm dục.

Mặc dù nghĩ thế nhưng cơ thể lại đạt tới khoái cảm trước nay chưa từng có.

"chỗ đó non" của Trần Trừng co rút không ngừng, rồi đột nhiên một chất dịch ấm nóng phun ra, tưới thẳng lên dươn//g vật ngạo nghễ của anh rể.

Giản Mục Xuyên cảm thấy phần lưng dưới tê rần, rồi anh di chuyển m/ô/n/g đẩy qua đẩy lại mấy lần, thứ t/i/n/h d/i/c/h màu trắng tiếp tục bắn vào trong cơ thể Trần Trừng...

Cuộc làm t/ì/n/h mãnh liệt qua đi, Trần Trừng rơi vào trạng thái thất thần một lúc, đầu óc cô trống rỗng không nghĩ nổi cái gì.

Cơ thể thì xụi lơ tại chỗ, yên lặng như con búp bê t/ì/n/h dục không có sự sống.

Sau khi dục vọng của Giản Mục Xuyên lắng xuống, lý trí cũng nhanh chóng trở lại, anh cau mày, duỗi tay đỡ Trần Trừng dậy.

Tất nhiên, anh cũng mặc kệ hai con người vẫn đang quấn lấy nhau trên ghế sofa, bế Trần Trừng vào phòng, tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ giúp cô.

Khi anh vừa bế Trần Trừng đi thì cũng thoáng thấy chàng thanh niên nhanh chóng thay vị trí của Trần Trừng, chỉ khác là gương mặt trẻ đó đang úp vào lồn của chị gái cô, còn gương mặt của chị ta thì rất hưởng thụ việc được trai trẻ phục vụ. Giản Mục Xuyên nhếch miệng cười khẩy.

"Bóp đỏ hết cả rồi, người phụ nữ đáng chết." Giản Mục Xuyên lẩm bẩm một cách không vui, bản thân anh cũng chưa từng tàn nhẫn mạnh tay với cô em vợ thế này, thật không ngờ lực tay của một người phụ nữ cũng có thể mạnh tới vậy.

Cuối cùng Trần Trừng cũng tỉnh táo, cô nhớ lại những chuyện vừa xảy ra trong phòng khách, mặt đỏ ửng, vội duỗi tay ôm eo anh rể không chịu buông: "Anh rể..."

"Hửm" Giản Mục Xuyên bôi sữa tắm lên lưng cô, nhẹ nhàng xoa bóp: "Nhớ lại rồi à? Xấu hổ sao?"

"Em... Tại sao chúng ta và chị có thể làm như vậy chứ?"

Trần Trừng ảo não, tại sao lúc ấy cô lại không thể từ chối, đã vậy còn mặc theo sự sắp xếp của chị gái như bị thôi miên vậy.

"Cô ta có nhiều thủ đoạn lắm, kinh nghiệm đầy mình."

Một người phụ nữ giỏi kiểm soát t/ì/n/h hình chung và có thể kiểm soát tốt bầu không khí cũng như cảm xúc của mọi người, không có gì lạ khi cô ấy nổi tiếng là S trong giới bọn họ.

Trần Trừng tự trách bản thân, đột nhiên cô nhận ra một vấn đề rồi hoảng loạn ngẩng đầu nhìn anh rể: "Anh... Có phải anh cũng m/u//ốn làm t/ì/n/h với chị ấy không?"

Giản Mục Xuyên bất lực nhìn cô: "Em nghĩ cái gì vậy hả? Vừa nãy anh còn không thèm chạm một ngón tay vào người cô ta đấy."

Bấy giờ Trần Trừng mới yên tâm cười.

Đợi đến khi hai người tắm xong lên giường, Trần Trừng vẫn còn hơi bối rối.

Khi cơn ham m/u//ốn tìm đến, Trần Trừng chỉ biết ngoan ngoãn phục tùng theo, nhưng giờ nghĩ lại mới thấy xấu hổ.

Cô nép vào lòng anh rể, trằn trọc như một con sâu, mãi một lúc lâu sau vẫn không ngủ được.

Giản Mục Xuyên ghé môi vào tai cô, nói: "Nếu không ngủ được thì chúng ta có thể làm thêm lần nữa."

Trần Trừng sợ tới mức cơ thể cứng đờ, một lúc lâu sau cô mới lắp bắp đáp: "Em...em nghĩ mình sẽ không thể đối diện với chị gái trong khoảng thời gian tới."

Ngừng vài giây, Trần Trừng lại tiếp tục: "Chân em cũng đỡ rồi, em nên... Quay lại vũ đoàn múa thôi."

Lần này đến lượt Giản Mục Xuyên đen mặt, anh nắm cằm Trần Trừng, ép cô ngẩng đầu nhìn mình, nói: "Em định rời xa anh à?"

Trần Trừng lắc đầu: "Em chỉ cảm thấy mình không ở đây được nữa."

"Vậy thì dễ thôi." Giản Mục Xuyên nói: "Cạnh bệnh viện anh làm có một căn hộ chung cư cao cấp, chúng ta chuyển tới đó ở."

Hai mắt Trần Trừng sáng lên, nhưng chẳng mấy chốc đã nhuốm vẻ ảm đạm: "Chắc chị em sẽ không đồng ý đâu?"

"Quan tâm đến cô ta làm gì? Thôi được rồi, cứ quyết định vậy, ngủ đi, sáng mai dậy thu dọn đồ đạc của em rồi chuyển đi."

Giản Mục Xuyên đúng là người thiên về trường phái hành động. Ngày hôm sau, Trần Trừng tỉnh lại đã thấy anh xuất hiện trong bộ quần áo chỉnh tề và bắt đầu thu dọn một số những nhu yếu phẩm quan trọng hàng ngày.

Thấy Trần Trừng dậy, anh còn giục cô mau thu dọn hành lý.

Trần Trừng không nghĩ anh lại gấp như vậy, cô do dự: "Có nên đi nói với chị em một tiếng không?"

Giản Mục Xuyên dừng việc đang làm, anh đi tới mép giường, bế cô ra khỏi ổ chăn rồi nói: "Vừa nhìn đã biết bữa tiệc tối hôm qua có tính toán từ trước rồi. Nếu mọi người đã không coi nó là bí mật thì chúng ta cần gì kiêng kị? Nếu thực sự có chuyện quan trọng thì cứ nhắn tin qua điện thoại là được rồi."

Trần Trừng cảm thấy lời anh rể nói rất có lý, tốt nhất là giờ không nên gặp mặt, tránh để hai bên khó xử.

Cô mới chuyển tới đây sống chưa được bao lâu nên hành lý cũng không nhiều lắm, thu dọn rất đơn giản. Nhưng anh rể phải mang theo hầu hết các tài liệu chuyên môn, vali hành lý còn to hơn cả Trần Trừng.

Có lẽ tối hôm qua chị gái chơi hăng xuyên đêm nên sáng ngủ dậy m/u//ộn, mà Trần Trừng thu dọn hành lý cũng không gây ồn ào gì lớn nên lúc anh rể lái xe rời khỏi biệt thự chị gái vẫn chưa tỉnh, cũng không hề hay biết về quyết định của bọn họ.

Căn hộ khác của anh rể nằm trên tầng cao nhất của chung cư, mặt bằng và tầm nhìn khá rộng, không có tường ngăn giữa phòng và phòng khách, vừa đi vào đã nhìn thấy toàn bộ không gian bên trong.

Sau khi bước vào căn nhà, Trần Trừng cảm thán: "Người có tiền sống sướng thật!"

Anh rể đứng bên cạnh nói: "Đây là nơi anh ở trước khi kết hôn, là chỗ ở của anh, chị em chưa bao giờ tới đây."

Trần Trừng hơi giật mình: "Vậy sao anh lại đưa em tới?"

"Sau này, chỗ này cũng là của em, em m/u//ốn làm gì cũng được. Em thấy chỗ nào không vừa ý thì có thể tự sửa sang lại."

Nhìn chung thì đây quả là một ngôi nhà rất nam tính.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...