"Em cảm thấy như vậy khá ổn rồi."
Giản Mục Xuyên kéo hành lý của cô vào phòng để quần áo, nói: "Ở đây luôn có đội ngũ bảo trì và người lau dọn, tất cả mọi thứ đều dùng được. Em tự xem đi, có yêu cầu gì thì chiều chúng ta sẽ tranh thủ tới siêu thị m/u//a luôn."
"Hôm nay anh không cần đi làm à?" Trần Trừng hỏi.
"Hôm nay anh xin nghỉ."
Giản Mục Xuyên nắm tay cô đi tới cửa sổ sát đất trong phòng khách rồi chỉ tay về phía bệnh viện cách đó không xa: "Nhìn đi, bệnh viện ở kia kìa, bình thường anh chỉ cần đi bộ là có thể tới nơi rồi."
"Tiện quá."
Sau đó Giản Mục Xuyên dẫn cô đi tham quan toàn bộ thiết bị trong nhà, cuối cùng Trần Trừng lại giật mình trước phòng tắm trong suốt, cô đỏ mặt hỏi: "Vậy .... ở trong căn nhà này không có sự riêng tư nào sao?"
Trước đây Giản Mục Xuyên kêu người xây phòng tắm như vậy là vì anh không m/u//ốn phá hỏng phong cách tổng thể của cả ngôi nhà, dù sao thì anh cũng không mời người ngoài tới, nơi này là chỗ ở độc quyền của riêng anh nên thế nào cũng được.
Bây giờ nhìn thấy cái phòng tắm này Giản Mục Xuyên mới biết quyết định lúc trước của mình quá là sáng suốt luôn!
"Đúng vậy, em không thấy như vậy nhìn rất nghệ thuật à?"
Nghệ thuật cái khỉ gì chứ!
"Em nghĩ chúng ta nên m/u//a màn treo đi."
"Những chỗ khác em m/u//ốn treo màn hay làm gì cũng được, nhưng riêng phòng tắm thì cấm, nghe không!"
"Đáng ghét!"
Ngay cả khi ngồi trên bồn cầu cũng bị nhìn thấy! Trần Trừng tỏ vẻ buồn rầu.
Ngoài WC thiết kế không quá hợp lý ra thì Trần Trừng rất hài lòng về những chỗ khác, hơn nữa căn hộ lại nằm ở trung tâm thành phố, cách chi nhánh đoàn múa của Trần Trừng không xa.
Nếu Trần Trừng xác định ở lại thành phố này thì tương lai sau này cô đi làm cũng rất gần.
Hai người thu xếp lại đồ đạc, chẳng mấy chốc đã tới trưa. Giản Mục Xuyên gọi cơm hộp, nhưng anh nói tối nay anh m/u//ốn tự tay nấu cơm cho Trần Trừng ăn để chúc mừng ngày hai người chính thức dọn về sống chung.
Một cảm giác ngọt ngào trào đang trong lòng Trần Trừng, cô ngạc nhiên: "Anh biết nấu cơm hả?"
"Anh còn nấu rất ngon là đằng khác." Giản Mục Xuyên đáp.
"Vậy tại sao lúc ở biệt thự em chưa từng thấy anh vào bếp vậy?"
Giản Mục Xuyên liếc cô một cái, sau đó hỏi lại: "Em đoán xem."
Trần Trừng hiểu ý của anh rất nhanh, anh không coi nơi đó là nhà nên cũng không có tâm trạng nấu ăn. Bây giờ anh đưa cô tới đây, coi nơi này như nhà mình nên mới vào bếp nấu nướng.
Tuy nhiên Trần Trừng cũng không nói gì về chuyện này, cô đỏ mặt rúc đầu vào vai anh. Đột nhiên cô có cảm giác hai người sống chung như vậy rất giống những cặp đôi yêu nhau, mặc dù khởi đầu của cả hai có hơi kỳ quái, hay dù anh rể chưa nói gì nhưng cách anh đối xử với cô rất tốt, và cô cảm nhận được.
Nghĩ vậy, Trần Trừng không nhịn được mà tiến tới hôn lên cằm người đàn ông. Lúc Trần Trừng định lùi lại, Giản Mục Xuyên không cho phép, anh nắm cằm cô, cúi đầu hôn môi cô.
Sau bữa trưa, Trần Trừng nhận được tin nhắn của chị gái hỏi cô đã chạy đi đâu, tâm trạng Trần Trừng bỗng trở nên tồi tệ.
Anh rể lấy điện thoại cô xem thử, sau đó gõ chữ: [Tôi là Giản Mục Xuyên, là tôi đưa cô ấy ra ngoài, không cần tìm em ấy đâu.]
Chị gái: [Ý anh là sao?]
Giản Mục Xuyên cúi đầu, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, anh tiếp tục gõ chữ: [Có phải cô đã có ý đồ với Trần Trừng từ lâu rồi đúng không?]
Chị gái: [Đó là em gái ruột của tôi, tôi có ý đồ gì được chứ?]
Giản Mục Xuyên: [Tốt nhất là như vậy, đợi sau khi mẹ tôi phẫu thuật xong, phiền cô ký vào đơn ly hôn giùm.]
Chị gái: [Ồ, anh chuẩn bị đăng ký kết hôn với em gái tôi à?]
Giản Mục Xuyên: [Ừ]
Chị gái: [Con bé đồng ý rồi?]
Trần Trừng vẫn đang dựa vào vai anh rể nhìn anh gõ chữ, khi đọc đến đây, mặt cô đỏ bừng, lúc định mở miệng nói gì đó lại thấy anh rể quay đầu hỏi: "Em đồng ý không?"
Trần Trừng vỗ cánh tay anh, hờn dỗi: "Sao tự nhiên lại nói sang đề tài này chứ?"
"Là cô ta khơi mào trước mà." Giản Mục Xuyên đùn đẩy trách nhiệm, nhưng anh vẫn m/u//ốn nghe đáp án: "Em đồng ý không?"
Trần Trừng hừ nhẹ: "Anh chỉ biết chiếm lợi thôi, không có gì mà cũng đòi kết hôn với em!"
Giản mục Xuyên gật đầu, khiêm tốn nhờ chỉ dạy: "Vậy xin em hãy giải thích ý "không có cái gì" là sao, anh rất m/u//ốn biết mình phải làm thế nào mới có đủ thành ý kết hôn với em."
Trần Trừng không nghi ngờ anh, cô giải thích: "Đáng ra mối quan hệ của chúng ta không nên bắt đầu, nó không phải mối quan hệ yêu đương bình thường, làm gì có tiền đề để nói đến việc kết hôn? Ít nhất cũng phải thử sống chung một thời gian đã!"
Đây mới là suy nghĩ của người bình thường đó, biết không?
"Ừ, cũng có lý." Giản Mục Xuyên nhếch miệng cười, anh nói: "Vậy chúng ta bắt đầu từ mối quan hệ yêu đương đi."
Trần Trừng trợn to mắt nhìn, cô sắp ngất lịm trước câu nói của anh, nói vòng vo thế nào lại thành họ bắt đầu yêu đương vậy?
Trần Trừng nhận ra mình lọt vào bẫy của anh, cô hơi khó chịu, giở giọng giận dỗi: "Em đồng ý sao? Anh định bắt đầu từ việc yêu đương á?"
Giản Mục Xuyên không thèm để ý tới người chị gái đang đợi tin nhắn ở đầu dây bên kia, anh cất điện thoại di động, nhìn cô một cách nghiêm túc: "Em không đồng ý à?"
"Ừ đấy, em chưa đồng ý đâu!"
Tuy ngoài miệng Trần Trừng cố t/ì/n/h nói vậy nhưng trái tim lại đang bay bổng lên không trung, tới khi [đ.u.ng](http://xn--fea.u.ng/) vào đám mây mềm như bông lại phát hiện mùi vị kẹo bông gòn.
Giản mục Xuyên cau mày, anh nói: "Em không yêu anh mà lại về nhà với anh? Trai đơn gái chiếc ở chung một nhà, hoá ra em là người dễ dãi như vậy."
Trần Trừng sửng sốt, nhận ra anh lừa mình một nước cờ, cô bật cười, dậm chân nói: "Em chưa đồng ý yêu đương với anh, anh đã lôi kéo em về nhà, rõ ràng là anh có ý đồ xấu!"
Đúng là đồ miệng lưỡi lươn lẹo, cưỡng từ đoạt lý à.
Hai người ngồi trên sofa, khoảng cách rất gần. Giản Mục Xuyên duỗi tay kéo cô vào lòng, nhéo cằm cô rồi nói: "Không sai, đúng là anh có ý đồ xấu đó. Giờ người đã ở nhà anh rồi, nói gì thì nói, anh chính là kẻ ngang ngược như vậy đấy."
Dứt lời, anh đỡ đầu Trần Trừng, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô, môi lưỡi hai người dây dưa, mãi tới khi Trần Trừng thở dốc anh mới chịu buông cô ra.
Đứng trước sự càn quấy và đòn tấn công lấy sắc dụ người của anh, cuối cùng Trần Trừng chỉ "miễn cưỡng" gật đầu đồng ý yêu anh.
Bởi vì lâu rồi Giản Mục Xuyên không sống ở đây nên trong nhà thiếu rất nhiều đồ.
Buổi chiều hai người cùng nhau tới siêu thị m/u//a sắm, đồ họ m/u//a chất chồng hai chiếc xe đẩy lớn, gồm nồi niêu xoong chảo bát đĩa mới, giống hệt một cặp vợ chồng mới cưới đi sắm đồ.
Hai người vừa xác nhận mối quan hệ yêu đương nên hơi dính nhau, trước nay Trần Trừng chưa từng nghĩ một người luôn tỏ ra lạnh lùng khó gần như Giản Mục Xuyên lại dính người yêu đến mức này.
Bạn thấy sao?