Chương 45: Chương 45

Miệng Trần Trừng hoạt động đến mỏi nhừ, hài lòng gật đầu, thúc giục: "Anh nấu nhanh lên đi."

Giản Mục Xuyên bất đắc dĩ cười lắc đầu, nếu cô không làm loạn thì lúc nãy anh đã nấu xong mấy món này rồi: "Được, anh nấu liền đây."

Sau đó anh tăng tốc, bật cả hai bếp, bắt đầu bận túi bụi. Trần Trừng cũng không rời đi mà đứng bên cạnh nhìn anh, không ngờ bác sĩ Giản tinh thông y thuật, khi đứng trước bếp động tác cũng thuần thục lưu loát, lại còn biết xóc chảo nữa chứ.

Bác sĩ Giản trần truồng còn đeo tạp dề t/ì/n/h thú. Nhìn có vẻ tài nấu nướng cũng không tệ, người đàn ông này thật sự luôn tạo bất ngờ cho cô.

Nên nói sao nhỉ?

Phía sau đầu bếp khỏa thân không phải là bác sĩ tốt, mà còn là bác sĩ từng lén dâm loạn với em vợ.

Đợi đến khi mấy món ăn nóng hổi được bưng lên bàn, trông có vẻ đầy đủ hương vị màu sắc. Trần Trừng chợt cảm thấy bụng đói cồn cào, hơi nóng lòng cầm đũa lên. Nhưng thấy người đàn ông vẫn đeo tạp dề, cô đỏ mặt hỏi: "Anh cứ thế ngồi ăn à?"

Giản Mục Xuyên ngồi xuống cạnh cô, vừa ngồi xuống, dươn//g vật bên dưới tạp dề đã chống lên thành một túp lều.

"Nếu không thì sao." Anh hỏi ngược lại Trần Trừng: "Em m/u//ốn anh cởi tạp dề ra à?"

"Không..."

Trần Trừng còn chưa nói xong đã bị Giản Mục Xuyên cắt ngang, chỉ nghe thấy anh nói: "Cũng không phải không được."

Anh nhìn Trần Trừng, nói tiếp: "Chỉ cần em cởi sạch thì anh cũng sẽ cởi."

Mặt Trần Trừng chợt đỏ bừng, nói chuyện cũng lắp bắp: "Không... không cần đâu, hay là... chúng ta hay là ăn cơm trước đi."

Rõ ràng Giản Mục Xuyên đã nổi cơn hứng t/ì/n/h rồi. Anh ôm lấy eo cô, cởi quần áo cô ra, vừa cởi vừa nói: "Bây giờ trong nhà chỉ có anh và em thôi, chúng ta có mặc quần áo hay không cũng có sao đâu. Nào, cởi ra đi, anh m/u//ốn nhìn thấy dáng vẻ khỏa thân khi ăn cơm của em."

"Đừng mà... xấu hổ lắm." Trần Trừng uốn éo từ chối.

"Bây giờ không cởi thì lát nữa cũng phải cởi thôi." Giản Mục Xuyên bỗng bộc lộ bản tính ngang ngược của mình, cũng phớt lờ sự từ chối của Trần Trừng, mà nhanh chóng cởi đồ ở nhà trên người cô ra.

Bầu ngực căng tròn và con chỗ đó múp kia lại lộ ra ngoài lần nữa.

Trái cổ của Giản Mục Xuyên trượt lên trượt xuống, duỗi tay sờ vào giữa chân cô. Anh khẽ xoa trên â//m h//ộ căng mọng, khàn giọng nói: "Hình như l/ô/n/g m/u// bên dưới của em lại dài rồi?"

"Có... à?" Trần Trừng cúi đầu xem thử, thấy bên dưới đen nhánh thì xấu hổ vô cùng.

"Ừ, dài ra, trông dâm đãng quá đấy, m/u//ốn dùng mặt cọ vào ghê." Giản Mục Xuyên lại bắt đầu nghiêm túc nói lời cợt nhả.

Trần Trừng thật sự không chịu nổi anh: "Em đã cởi sạch rồi, anh cũng mau cởi tạp dề ra đi."

Giản Mục Xuyên thẳng thắn hơn cô nhiều, không hề ngượng ngùng xíu nào, mà nhanh chóng cởi tạp dề ra vứt sang một bên y như vứt rác. dươn//g vật to lớn sậm màu đó dựng đứng trong bộ l/ô/n/g tươi tốt, giống như trụ trời.

Trần Trừng không nhịn được liếc nhìn dươn//g vật to lớn đó, thầm nghĩ cái này lần nào vào bím của cô cũng như m/u//ốn lấy mạng cô vậy.

Đứng trước sắc đẹp nam giới, làm sao cô có thể ăn cơm đây?

Dường như nhận ra cô đang nhìn dươn//g vật của mình, Giản Mục Xuyên còn cố ý đẩy hông về phía cô.

"Lưu manh thối." Trần Trừng không nhịn được mắng.

"Nếu anh là tên lưu manh thối, vậy thì em đừng chảy nước nữa, ghế sắp bị em làm ướt hết rồi kìa." Giản Mục Xuyên tách â//m h//ộ của cô ra, chỉ vào dâm thủy trên ghế cười nói.

Trần Trừng tức quá hóa giận, bĩu môi, không m/u//ốn bận tâm đến anh nữa.

Cuối cùng vẫn là Giản Mục Xuyên đưa ra biện pháp hiệu quả nhất.

Anh bế Trần Trừng lên chân mình, để cô quay lưng ngồi lên dươn//g vật của anh, đút nó vào trong â//m h//ộ của cô: "Để bên dưới đỡ ngứa trước đã, vừa ăn vừa làm t/ì/n/h."

"A~..." Cô bé trống rỗng nửa ngày, cuối cùng cũng được dươn//g vật lấp đầy. Trần Trừng sướng đến nỗi cả người mềm nhũn, uốn éo eo nói: "Thế này thì ăn cái nỗi gì chứ?"

"Ngoan nào, đừng nhúc nhích nữa, ăn xong rồi sẽ để em nhấp cho đã nhé."

Giản Mục Xuyên cũng rất giỏi, vừa đè người lên dươn//g vật để làm t/ì/n/h, vừa đút cơm cho cô.

Bữa cơm này cực kỳ dâm loạn. Cuối cùng khi vừa gác đũa xuống, Trần Trừng đã bị anh đè lên bàn, hai cặp v.u" bị ép lên mặt bàn đến biến dạng, sau đó bị anh đâm vào từ đằng sau.

Nửa thân trên của Trần Trừng đang nằm nhoài trên mặt bàn lạnh lẽo. Đầu v.u" đỏ hỏn bị đè đến mức biến dạng, lực đâm vào từ đằng sau thật sự quá lớn.

Cả người cô bị anh giã đến nỗi đong đưa liên tục. May mà bàn rất chắc nên mới không phát ra tiếng động kỳ lạ.

dươn//g vật của người đàn ông quá lớn, cương cứng nóng bỏng, liên tục rút ra rồi đâm vào trong â//m h//ộ của Trần Trừng, ma sát chỗ nhạy cảm của cô.

Chẳng mấy chốc đã khiến cô run rẩy co quắp mà lên đ/ỉn/h.

Cảm nhận được sự co rút siết chặt trong cơ thể cô. Giản Mục Xuyên cúi người, liếm cổ cô, cười hỏi: "Nhanh vậy à?"

Lúc nãy ăn cơm, chỗ đó non của Trần Trừng luôn bị anh trêu chọc, thịt bên trong đã cực kỳ nhạy cảm từ lâu. Bây giờ bị anh đâm vào một cách kịch liệt như vậy, nên lên đ/ỉn/h trong nháy mắt cũng là chuyện bình thường thôi.

Nghe ra hàm ý chế nhạo trong câu nói của anh, cô chợt quay đầu, phồng má giả làm người mập nói: "Gì mà nhanh chứ, đây là khai vị mà thôi."

Giản Mục Xuyên nhíu mày: "Ồ, vậy tốt nhất là lát nữa em đừng có bảo ngừng nhé."

Nghe anh nói thế, Trần Trừng chợt m/u//ốn bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng đối diện với ánh mắt trêu chọc kia của anh, như thể cho rằng cô sẽ nhận thua. Trần Trừng như được tiêm máu gà, mạnh miệng nói: "Ai mà nói ngừng thì người đó là chó, tốt nhất là anh hãy đ.u. em cả đêm, nếu không em sẽ coi thường anh đó."

Cô vừa mới dứt lời, cả người đã bị Giản Mục Xuyên bế lên.

Anh vẫn duy trì tư thế đ.u. vào từ đằng sau, rồi ôm eo cô, bế thẳng đến ghế sofa rộng rãi trong phòng khách, để cô quỳ trên đó, còn mình thì lại tiếp tục chơi cô từ đằng sau.

Sau khi lên đ/ỉn/h, â//m h//ộ cực kỳ nhạy cảm, mỗi lần dươn//g vật đâm vào rút ra đều mang đến kích thích cực lớn cho Trần Trừng.

Cô bị chơi đến đỗi vừa sướng vừa khó chịu, cắn môi m/u//ốn xin tha. Nhưng nhớ đến khi nãy còn mạnh miệng, nếu cầu xin sớm như vậy thì mất mặt quá rồi.

Nếu đã không m/u//ốn cầu xin quá sớm, Trần Trừng chỉ có thể nghĩ cách để Giản Mục Xuyên mau bắn ra. Cô vặn m/ô/n/g, nũng nịu nói: "Để em xoay lại đi, em m/u//ốn nhìn thấy anh từ phía chính diện cơ."

Giản Mục Xuyên nhếch miệng cười, nhanh chóng rút cậu nhỏ của mình ra. Cây gậy nổi gân xanh kia đã bị dâm thủy của cô bảo phủ một lớp bóng loáng, cương cứng dựng đứng trong không khí.

Eo Trần Trừng như nhũn ra, xoay người nửa nằm trên sofa. Hai chân xoạc ra thành một hàng ngang, để hoa hu/yệ//t bị chơi đến nỗi hơi sưng đỏ, nước dâm chảy ra không ngừng, cảnh đẹp ướt át đó hoàn toàn lộ ra trước mặt anh.

Trong lòng cô biết rất rõ, trong rất nhiều sở thích của Giản Mục Xuyên, có một sở thích là m/u//ốn nhìn thấy cô show ra mấy tư thế kỳ lạ.

Tư thế càng khó thì anh càng n/ứ/n/g.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...