Quả nhiên, sau khi nhìn thấy tư thế xoạc chân của Trần Trừng, ánh mắt của Giản Mục Xuyên đã thay đổi, con ngươi đen kịt như biển đêm, trông có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng trên thực tế lại ẩn chứa cơn sóng thần dữ dội.
Dù vậy, nhưng Trần Trừng vẫn không sợ chết mà hạ thấp giọng, mềm mại nói: "Chồng ơi, mau đ.u. em đi nào."
Chỉ một câu nói này coi như đã hoàn toàn châm vào thùng thuốc nổ rồi.
Sau đó, Trần Trừng mềm mại đã bị chồng của cô đè xuống sofa, giữ chặt tư thế xoạc chân kia của cô ra sức mây mưa một trận.
dươn//g vật thô to đâm vào rút ra rất nhanh, nhanh đến nỗi tạo ra tàn ảnh khiến Trần Trừng lên đ/ỉn/h liên tục. Cảm giác này thật sự rất đáng sợ, rõ ràng cơ thể đã được đưa lên đ/ỉn/h, đạt đến cực hạn. Nhưng một giây sau, cao trào càng mạnh mẽ càng kịch liệt hơn lại ập đến, thật sự giống như búp bê t/ì/n/h dục, bị người đàn ông giống như người máy giã đến nỗi như sắp hư đến nơi vậy.
"Phạch phạch phạch..."
"Aaa...aa.aaa.a.aaaa.... Giản Mục Xuyên, em không ổn rồi, aa....a...a....lồn em sắp bị anh đ.u. rách rồi... Ư ư...a...a...."
Cả người Trần Trừng bị chơi đến nỗi choáng váng, kháng nghị một cách yếu ớt. Trước đó mạnh miệng bao nhiêu thì bây giờ cầu xin bấy nhiêu.
Nhưng Giản Mục Xuyên hoàn toàn không có ý định tha cho cô. Giọng nam gợi cảm mang theo ý cười nói: "Lúc nãy là do em nói mà, không đ.u. em cả đêm thì em sẽ coi thường anh. Chúng ta vừa mới quyết định yêu đương, đương nhiên anh phải biểu hiện cho tốt chứ, không thể để em xem thường anh được."
"Ư ư...a...a...a~.... Em... em sai rồi...được chưa? Em... em chịu hết nổi rồi, anh ngừng lại đi... A...aaa"
Lời còn chưa dứt, Trần Trừng lại run rẩy lên đ/ỉn/h. Thịt mềm trong hu/yệ//t điên cuồng co rút, mút chặt lấy dươn//g vật to lớn của người đàn ông.
Mặc kệ là quan hệ bao lâu, bị đ.u. mạnh đến cỡ nào thì â//m h//ộ của cô vẫn luôn chặt như một xử nữ, khiến Giản Mục Xuyên thường vì thế mà điên cuồng. Sau khi nhẫn nhịn đến trận co rút này, cuối cùng anh không chế bản thân nữa, giữ chặt đùi cô, rồi hạ thấp eo, điên cuồng giã một trận.
Sau vài lần làm t/ì/n/h, anh thở hổn hển, cây gậy cương cứng, bìu căng phồng, từng luồng t/i/n/h d/i/c/h nóng hổi bắn vào nơi sâu nhất trong chỗ đó của Trần Trừng.
Trong quãng thời gian sau khi lên đ/ỉn/h, cả hai đều giữ im lặng, duy trì tư thế này, rồi cùng thở dốc.
Trần Trừng cho rằng cuối cùng chuyện mây mưa tối nay cũng kết thúc, cả người hoàn toàn thả lỏng, mềm oặt nằm trên sofa không nhúc nhích.
Sau đó chỉ thấy Giản Mục Xuyên đứng dậy khỏi người cô, tìm điều khiển từ xa trên bàn trà. Anh ấn vài nút, tắt hết đèn trong phòng.
Không có ánh đèn chiếu sáng, trong không gian rộng rãi không hẳn là hoàn toàn tối đen. Ánh đèn neon trong thành phố chiếu vào bên ngoài cửa sổ, biến căn phòng trở nên nhiều màu sắc, giống như thế giới kỳ dị huyền ảo.
"Anh tắt đèn làm gì?" Trần Trừng nghi ngờ hỏi anh.
Giản Mục Xuyên bế cô lên, nửa ôm nửa bế đưa cô tới bên cạnh cửa sổ sát đất to lớn. Lúc nãy â//m h//ộ của Trần Trừng đã bị anh bắn đầy t/i/n/h d/i/c/h, bây giờ vừa mới đứng dậy, t/i/n/h d/i/c/h sền sệt đó đã chảy ra khỏi cửa động thịt, từ từ chảy xuống đùi cô.
"Anh...anh làm gì thế?"
Trần Trừng vặn người. Cô m/u//ốn tìm mấy tờ khăn giấy để lau đi t/i/n/h d/i/c/h trên chân. Nhưng Giản Mục Xuyên lại không cho cô nhúc nhích, mà ấn cô lên trên cửa kính sát đất, trầm giọng nói: "Cùng em ngắm cảnh đêm thôi."
Lúc này Trần Trừng mới quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vì bọn họ sống trong tòa nhà khá cao so với trong thành phố, cho nên đứng cạnh cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài sẽ có cảm giác đứng trên đ/ỉn/h cao nhất nhìn trọn những ngọn núi thấp.
Dường như cả thế giới đều bị bọn họ giẫm dưới chân, tầm mắt thoáng đãng có thể chạm đến trời.
Bấy giờ Trần Trừng mới nhớ đến hai người vẫn đang trần truồng, sợ đến mức cả người rúc vào ngực anh: "Liệu có bị người bên ngoài nhìn thấy không?"
Giản Mục Xuyên khẽ cười.
Lần nào ở riêng với Trần Trừng, anh cũng có thể phát hiện ra điểm đáng yêu ở từng khía cạnh của cô.
Anh duỗi tay ôm chặt cô, ép cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, cười nói: "Đèn trong phòng đều tắt hết rồi, vả lại đây là kính một chiều, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong đâu."
"Thật không?"
"Anh lừa em làm gì chứ? Em bị người khác nhìn thấy có lợi gì cho anh đâu?" Anh hỏi ngược lại.
Trần Trừng cảm thấy cũng có lý nên tin tưởng anh. Cô thử tiến lên hai bước, nhưng vừa mới nhấc chân, đã bị người đàn ông đằng sau đẩy về phía trước, sau đó cả người bị áp lên cửa kính, ngay cả bộ ngực cũng bị đè bẹp.
"Anh..."
Trần Trừng còn chưa nói xong thì chân của cô đã bị người đàn ông tách ra. dươn//g vật không biết đã dựng lên từ lúc nào kia lại đâm mạnh vào trong â//m h//ộ của cô.
Trần Trừng bị đ.u. đến nỗi suýt chửi thề, giận dữ mắng: "Anh vẫn chưa đ.u. xong à?"
Giản Mục Xuyên vô tội nói: "Chẳng phải em đã nói rồi sao? m/u//ốn anh đ.u. em cả đêm mà."
Trần Trừng: "..."
Câu họa trên trời còn có thể tránh, chứ họa do mình gây ra thì không thể thoát, câu đó chính xác là đang nói đến bản thân Trần Trừng rồi.
Cô nhất thời váng đầu đi khiêu chiến năng lực của bác sĩ Giản, sắp bị anh giã đến nỗi bệnh liệt nửa người đây này.
Bài học đáng sợ như vậy, có đánh chết Trần Trừng cũng không m/u//ốn trải qua lần nữa.
Trần Trừng đang nằm trên giường, không khỏi nhớ lại chuyện mây mưa vào đêm hôm trước.
Đêm qua, bị Giản Mục Xuyên đ.u. đến nỗi bò khắp sàn như một con chó, vừa bò đi được hai bước lại anh bị kéo về đóng gạch cho vài lần nữa, sau đó khi cô sắp bò ra ngoài được rồi lại bị kéo về giã tiếp.
Cuối cùng anh cho rằng cô thích bò nên đi theo phía sau cô, vừa để cô bò vừa đ.u. từ phía sau cô.
Đúng là cầm thú mà!
Mãi đến khi cô bị làm t/ì/n/h đến mức đái ra, Giản Mục Xuyên mới tha cho cô, bế cô đi tắm rửa, sau đó lại bế cô về ngủ.
Trước khi ngủ Trần Trừng vùng vẫy liếc nhìn đồng hồ, hình như là hơn ba giờ sáng, đúng là đòi mạng mà.
Hai người ăn tối xong thì bắt đầu quần nhau đến hơn ba giờ sáng.
Sao dươn//g vật của Giản Mục Xuyên không bị hư nhỉ?
Cơ thể bị lao lực quá độ, Trần Trừng yếu ớt ngủ đến tận trưa mới miễn cưỡng thức dậy. Hết cách rồi, bụng đói cồn cào, phải thức dậy kiếm gì ăn thôi.
Giản Mục Xuyên và cô làm t/ì/n/h đến hơn ba giờ sáng, không ngờ mới sáng sớm anh đã tràn đầy sức sống thức dậy đi làm. Trước khi ra khỏi cửa còn nấu cháo cho cô, rồi để trong bình giữ nhiệt.
Hình như thể lực này không giống con người thì phải.
Tay chân Trần Trừng không còn sức lực, toàn thân bủn rủn, cả người như sắp vỡ vụn. Cô thật sự không m/u//ốn đi nấu thứ gì để ăn, mà ôm bình giữ nhiệt, ăn bát cháo không có mùi vị này.
Cô vừa ăn vừa cầm điện thoại lên xem.
Nhóm trưởng đoàn múa gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô khi nào đi làm được.
Giản Mục Xuyên cũng gửi tin nhắn cho cô, hỏi cô đã dậy chưa.
Trần Trừng phát hiện tên mình lưu cho anh vẫn là anh rể, thế là bấm vào đổi thành "bạn trai."
Sau đó cô nhắn lại: "Em vừa mới bị cơn đói đánh thức, bây giờ đang ăn cháo."
Bạn trai không trả lời cô ngay, có lẽ anh đang bận.
Trần Trừng lại gửi tin nhắn cho nhóm trưởng, nói mấy ngày nay mình có thể trả phép trước thời hạn, quay về tập luyện.
Bạn thấy sao?