Trong lúc cô đang bấm điện thoại thì chuông cửa đột ngột vang lên. Trần Trừng hơi ngạc nhiên, không biết là ai đã đến đây vào giờ này.
Cô yếu ớt nhấc chân, chầm chậm đi về phía cửa, rồi nhìn ra bên ngoài thông qua mắt mèo, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc.
Trần Trừng đứng ở cửa vài giây mới vươn tay mở cửa.
Bên ngoài là chị gái với mặc bộ đồ vest gọn gàng.
"Chị..."
Chị gái đang đút hai tay vào túi, đứng ở ngoài cửa, trông vừa lạnh lùng vừa đẹp trai. Cô ấy ngước mắt lên nhìn vào trong, rồi hất cằm hỏi: "Không cho chị vào trong à?"
Trước giờ Trần Trừng hiếm khi làm trái ý chị gái, nghe cô ấy hỏi thế thì mở cửa nhường đường cho chị vào nhà.
Sau khi chị gái vào nhà thì rất hứng thú quan sát xung quanh: "Đây là căn hộ độc thân của Giản Mục Xuyên à? Không ngờ hắn ta lại dẫn em đến đây, có lẽ em chưa biết, chị đã kết hôn với hắn lâu như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên đến đây đấy."
"Chị..." Trần Trừng mím môi: "Chị đến đây để làm gì?"
Cuối cùng sau khi quan sát căn nhà đủ rồi, chị gái đi tới trước sofa ngồi xuống: "Chị đến dỗ dành em thôi."
"Hả?" Trần Trừng rất ngạc nhiên.
"Hôm trước đã dọa em rồi, là lỗi của chị, em đừng giận nữa nhé?"
"Chị, chị cần gì phải làm vậy?" Trần Trừng đỏ mặt
"Chị cảm thấy chơi rất vui mà."
Chị gái giải thích, sau đó lại thở dài: "Chị không ngờ rằng hai người lại phản ứng mạnh như vậy, hôm sau đã dọn đi ngay."
Chị gái nhìn Trần Trừng, rất nghiêm túc nói: "Xin lỗi nhé."
Cô ấy đột nhiên đứng đắn, trái lại Trần Trừng không biết phải nói gì, mà chỉ cúi đầu, ngẫm nghĩ một hồi lại hỏi cô ấy: "Chị, chị biết từ khi nào thế, biết chuyện em và... Giản Mục Xuyên đang ở bên nhau ấy."
"Hai người tưởng rằng mình làm rất bí mật à? Sau khi xuất viện thì ở trong nhà bám lấy nhau thành bộ dạng gì. Chị đâu phải ngốc, sao lại không nhìn ra chứ?"
"Vậy... kể từ lúc em xuất viện thì chị đã biết rồi ư?"
"Cũng gần như vậy." Chị gái nhìn cô, bỗng lên tiếng hỏi: "Em bị bệnh à? Sao sắc mặt kém thế?"
"Không có..."
Chị gái nhíu mày: "Chẳng lẽ em bị hắn chơi thành ra như vậy?"
Trần Trừng chợt đỏ mặt.
Đúng lúc này bỗng vang lên tiếng mở cửa, hai chị em cùng nhìn về phía cửa.
Vừa liếc nhìn, tia lửa bắn tung tóe, kẻ thù gặp mặt cực kỳ đỏ mắt.
Ngoài cửa là Giản Mục Xuyên quay về, trên tay còn xách hai phần đồ ăn, xem ra là quay về đưa cơm cho Trần Trừng.
Lúc Giản Mục Xuyên nhìn thấy chị gái, sắc mặt bỗng đen thui: "Sao cô lại ở đây?"
Chị gái cũng không sợ anh, mà hỏi ngược lại: "Tôi đến tìm em gái tôi không được à?"
Giản Mục Xuyên thật sự không yên tâm về người phụ nữ có tiền án này, thế là sải bước đi tới bên cạnh Trần Trừng, kéo cô vào lòng: "Cô ta không làm gì em chứ?"
Trần Trừng ở trong ngực anh khẽ đáp: "Đây là chị em, chứ không phải là kẻ thù."
Giản Mục Xuyên: "Hừ!"
Chị gái chậc chậc hai tiếng, cố ý nói với Giản Mục Xuyên: "Nếu tôi nhớ không lầm thì giữa tôi và anh vẫn còn tồn tại mối quan hệ hôn nhân. Vả lại bây giờ người anh đang ôm là em vợ anh đấy."
"Thì sao?" Giản Mục Xuyên hỏi ngược lại.
Chị gái ho khan một tiếng: "Tôi chỉ m/u//ốn nhắc nhở anh, anh có một cô em vợ như vậy thì nên tiết chế một chút, nếu chơi hỏng thì không còn nữa đâu."
Trần Trừng càng mặt đỏ tía tai, giậm chân nói: "Chị!"
Buổi chiều chị gái còn có việc, không thể ở lại, nên ngồi một lúc rồi rời đi. Việc này làm Giản Mục Xuyên suýt đốt pháo ăn mừng.
Nhưng cũng vì chị gái đã nói ra mọi chuyện, sau đó tâm trạng của Trần Trừng đã tốt lên rất nhiều.
Sau khi Trần Trừng tháo gỡ được nút thắt trong lòng, đã chung sống một cách hòa nhã thoải mái với Giản Mục Xuyên hơn, càng không còn cảm giác ngượng ngùng khi làm t/ì/n/h.
Ở trong nhà, hai người đã làm t/ì/n/h với nhau đủ loại tư thế, hơn nữa ngày nào bọn họ cũng tìm hiểu và làm thử các tư thế mới lạ khác nhau.
Có đôi khi Trần Trừng còn không thể không cảm thán một câu, sức tưởng tượng của bác sĩ Giản thật khác người.
Rất nhiều tư thế có đánh chết cô cũng chẳng nghĩ ra, nhưng bác sĩ Giản không chỉ có thể nghĩ ra, mà còn có thể bắt cô cùng làm.
Nhưng Trần Trừng nhanh chóng nhận ra, mình không nên lãng phí thời gian vào chuyện phòng the, vì nó quá tiêu hao sức lực.
Hôm nay cô thức dậy, phát hiện eo mình mỏi nhừ, cả người cạn kiệt sức lực, rõ ràng là do đã buông thả dục vọng quá độ.
Thế là cô thu hồi tâm trạng lười nhác, vội vã đi làm.
Trụ sở chính của đoàn kịch múa nằm ở thủ đô, nhưng ở thành phố A cũng có chi nhánh. Địa chỉ nằm ở trung tâm thành phố, cách chung cư của bọn họ không xa, có thể đi bộ đến đó.
Nhưng Giản Mục Xuyên vẫn không yên tâm để cô đi ra ngoài một mình, nên cố ý lái xe chở cô đi.
"Em có phải con nít đâu, có gì mà không yên tâm cơ chứ?" Trần Trừng tỏ vẻ khó hiểu.
Giản Mục Xuyên đè cô lên cánh cửa hôn lấy hôn để, đến nỗi hai người suýt bén lửa t/ì/n/h, bấy giờ mới miễn cưỡng ngừng lại, khàn giọng nói: "Anh sợ em gặp phải kẻ dâm ô thôi."
Trần Trừng: "..."
Cuối cùng cô không lay chuyển được anh, nên cả hai cùng đi ra ngoài.
Trần Trừng không biết người khác yêu đương có như vậy hay không, dù gì cũng khác hẳn người yêu cũ của cô. Bình thường trông Giản Mục Xuyên có vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, trầm ổn, tinh thông y thuật. Nhưng ở trước mặt cô, anh lại bám người đủ kiểu.
Khi nấu cơm thì đòi cô ôm lấy anh từ phía sau, ăn cơm thì để cô ngồi lên đùi anh, rồi lúc đọc sách, xem TV, bấm điện thoại cũng m/u//ốn ôm lấy cô mọi lúc mọi nơi.
Tối qua Trần Trừng đi tắm, Giản Mục Xuyên ở bên ngoài luôn giục cô mau lên. Cô còn tưởng anh nóng lòng m/u//ốn đi vệ sinh, ai dè đợi đến khi cô vội vã tắm xong đi ra ngoài, anh lại nói m/u//ốn đọc sách, bắt cô phải đi cùng anh.
Đợi Trần Trừng sấy tóc xong làm ổ trên sofa, anh ôm cô vào lòng ngay tức khắc, còn phát ra tiếng thở dài đầy thỏa mãn.
Trần Trừng thực sự dở khóc dở cười: "Trước đây anh yêu đương cũng biến bạn gái thành gối ôm à?"
Giản Mục Xuyên nghĩ ngợi một hồi rồi đáp: "Không thể so sánh, trước đây anh chưa từng yêu đương."
Trái lại điều này đã khiến Trần Trừng cảm thấy rất ngạc nhiên mừng rỡ: "Vậy trước đây anh chung sống với các cô gái khác thế nào?"
Giản Mục Xuyên vẫn rất nghiêm túc trả lời: "Trước khi kết hôn với chị em, anh thật sự không có ai cả. Có người từng theo đuổi anh, nhưng anh luôn bận rộn việc học tập rồi công việc, nên thời gian để nói chuyện còn không có chứ nói gì đến yêu đương."
Trần Trừng ôm lấy anh, cười rất vui vẻ: "Cho nên em được xem là mối t/ì/n/h đầu của anh à?"
Giản Mục Xuyên không hiểu chuyện này có gì vui, nhưng thấy cô cười rất vui vẻ cũng không khỏi vui theo, sau đó đè người lên sofa hôn đắm đuối.
Bạn thấy sao?