Chương 48: Chương 48

Theo Giản Mục Xuyên thấy, Trần Trừng đúng là một bảo bối quý giá.

Bởi vì sự xuất hiện của cô đã biến cuộc sống luôn một màu của anh trở nên đa sắc, để anh trải nghiệm rất nhiều thú vui trong cuộc sống.

Anh cảm thấy vừa mới mẻ vừa đáng yêu, anh luôn m/u//ốn ôm chặt lấy cô, không cho cô rời đi nữa.

Từ nhà bọn họ đến tòa nhà đoàn múa lái xe chưa đến năm phút. Đợi đến khi Giản Mục Xuyên ngừng xe ở cửa chính tòa nhà, Trần Trừng không khỏi buồn cười.

Chiếc xe này đúng là cô độc quá rồi đấy!

"Tan làm em sẽ tự về, không cần anh đến đón em đâu." Trần Trừng nói với anh.

Giản Mục Xuyên không nói gì mà cứ ngắm nghía tay cô, không cho cô xuống xe.

Trần Trừng thấy anh không chịu buông tay thì đổi giọng: "Nếu anh m/u//ốn đến đón em thì đi bộ đến đây đi, không cần phải lái xe đâu, đến lúc đó chúng ta cùng đi dạo về."

Bấy giờ Giản Mục Xuyên mới hài lòng gật đầu, buông tay cô ra, rồi mở khóa cửa xe nói: "Hôm nay anh có một ca phẫu thuật, có lẽ không có thời gian nhắn tin với em."

"Ừ. Em sẽ nhớ anh, phẫu thuật thuận lợi nha."

Dứt lời, cô mở khóa dây an toàn đến gần hôn lên mặt anh.

Hôn xong cô định rút lui, nhưng cằm lại bị anh nắm chặt, sau đó môi anh áp sát trao cô một nụ hôn sâu.

Hai người đang ngừng xe trên dòng đường đông người. Trong xe yên tĩnh, hai người hôn nhau năm phút, nếu Trần Trừng không nhẫn tâm đẩy anh ra, có lẽ hai người sẽ hôn đến thiên trường địa cửu mất thôi.

Khó khăn lắm cô mới xuống xe được, Giản Mục Xuyên nhìn cô đi vào tòa nhà xong, bấy giờ mới lái xe rời đi.

Trần Trừng vừa mới đi vào cửa chính đã bị người khác gọi lại, là đồng nghiệp trong đoàn múa. Cô gái đó cũng trạc tuổi cô, tên là Thường Hoan: "Trừng Trừng, người mới lái xe chở cô đi làm là ai thế?"

Thường Hoan vừa đi tới đã tìm cô hóng hớt.

Trần Trừng do dự hai giây trả: "Người yêu."

"Wow! Cô về nhà dưỡng thương, còn tiện thể có người yêu nữa à? Hạnh phúc ghê nha."

Trần Trừng mỉm cười, thầm nghĩ không chỉ hạnh phúc, mà còn là rất hạnh phúc nữa kìa.

Thường Hoan là người nhiều chuyện, tin cô ấy biết thì chắc chắn chưa đến nửa ngày toàn bộ người trong đoàn cũng đã biết.

Mọi người đều biết trong quãng thời gian Trần Trừng dưỡng thương, cũng tranh thủ yêu đương.

Hoa khôi đoàn múa yêu đương, mọi người đều cực kỳ tò mò, dù gì bạn trai cũ của cô cũng là cậu ấm giàu có.

Không biết bạn trai mới này thế nào, có đẹp trai, nhiều tiền hơn người cũ hay không.

Trong nhóm vẫn luôn thảo luận về tin Trần Trừng yêu đương. Mặc dù Thường Hoan không nhìn thấy người đàn ông trong xe, nhưng cô ấy đã nhìn thấy xe của Giản Mục Xuyên.

Thường Hoan: "Xe hơn chục triệu đấy, mọi người nói thử xem có giàu không?"

Đồng nghiệp 1: "Móa, lại là vừa đẹp trai vừa giàu à?"

Đồng nghiệp 2: "Trần Trừng kia, có ảnh chụp không, gửi một tấm xem."

...

Đương nhiên Trần Trừng cũng nhìn thấy tin nhắn trong nhóm, nhưng cô lười để ý đến họ, mà dứt khoát làm như không nhìn thấy.

Hơn nữa, thật ra cô cũng hơi xoắn xuýt, không biết chị Lâm, nhóm trưởng của cô đã nhìn thấy Giản Mục Xuyên chưa.

Đương nhiên lúc đó anh vẫn xuất hiện với thân phận anh rể của cô. Vậy mà mới bao lâu, anh rể lại biến thành người yêu, m/u//ốn giải thích chuyện này cũng.... rất khó.

Do đó cuối cùng Trần Trừng chọn giả chết, bơ tin nhắn của bọn họ.

Trong quãng thời gian cô nghỉ ngơi đã bỏ lỡ rất nhiều bài tập.

Cả kiến thức cơ bản và bài múa mới được biên soạn đều cần phải luyện tập, nên cô gần như không có thời gian tán gẫu với mấy người bọn họ.

Ai ngờ cô vừa mới đi làm chưa được bao lâu, đã có anh trai chạy vặt tặng cho cô một bó hoa hồng lớn đến nỗi cô gần như không ôm nổi.

Cô xem danh thiếp, phát hiện là người yêu cô tặng, khóe miệng lại không khỏi cong lên nở nụ cười ngọt ngào hạnh phúc.

Lần này người trong đoàn múa đều xôn xao, bắt đầu hô hào đòi Trần Trừng giới thiệu bạn trai mới cho bọn họ làm quen.

Còn m/u//ốn bạn trai của cô mời bọn họ đi ăn.

Giày vò nửa ngày chẳng qua là m/u//ốn nhìn thấy bạn trai mới của hoa khôi Trần Trừng.

Trần Trừng không dám đồng ý ngay, mà chỉ có thể mượn cớ nói bạn trai là bác sĩ, rất bận. Cô phải hỏi anh trước xem có thời gian không mới trả lời bọn họ được.

Nhốn nháo thì nhốn nháo thế thôi, lúc nên nghiêm túc tập luyện thì mọi người đều không dám lười biếng.

Trong phòng tập múa, ai cũng ướt đẫm mồ hôi.

Biết làm sao, một phút trên sân khấu bằng mười năm tập dưới khán đài.

Tất cả đều thành quả của việc luyện tập.

Chân Trần Trừng vừa mới khỏi, phó nhóm cũng không quá tàn ác với chân của cô, chủ yếu là phải tập từ từ rồi mới quay lại như tiến độ ngày trước được.

Hôm nay ca phẫu thuật của Giản Mục Xuyên rất thành công, nên buổi chiều cũng tan làm đúng giờ.

Gần đây thỉnh thoảng anh sẽ đến trễ về sớm, mọi người phát hiện, bác sĩ Giản cuồng công việc ngày trước sắp biến mất rồi.

Buổi chiều Trần Trừng gửi tin nhắn cho Giản Mục Xuyên, nói đồng nghiệp m/u//ốn anh mời đi ăn. Anh chẳng thèm suy nghĩ mà đã đồng ý ngay.

"Đi tới club mà chúng ta từng đi đi, ở đó có đầy đủ trò để chơi."

"Được."

Trần Trừng cũng không hỏi có đắt hay không, dù gì Giản Mục Xuyên cũng giàu, anh sẽ tự biết quyết định mấy chuyện này thế nào.

Lúc Giản Mục Xuyên đến, một mình Trần Trừng đang tập động tác mới trong phòng tập.

Vì đã đến giờ tan làm, nên mấy người khác đều đã ra về. Trông phòng tập rộng rãi có vẻ cực kỳ lạnh lẽo.

Lúc Giản Mục Xuyên đi vào thì nhìn thấy Trần Trừng đang mặc đồ tập bó sát, đứng trước gương xoay từng vòng. Cả người cô ướt đẫm mồ hôi như thể mới được vớt ra từ trong nước.

"Anh đến rồi à?"

Trần Trừng nhìn thấy người đàn ông đằng sau từ trong gương. Đúng là cao ráo đẹp trai hiếm có mà, còn đẹp hơn cả nhiều nam minh tinh trên màn ảnh.

"Chừng nào em tập xong?"

Giản Mục Xuyên lại tiến lên mấy bước đi về phía Trần Trừng.

"Xong nãy giờ rồi, trong lúc chờ anh nên em tập múa thêm lần nữa."

Nghe cô nói thế, Giản Mục Xuyên cũng không còn kiêng dè nữa, đi tới sau lưng cô, tiện tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô.

Trần Trừng giật mình, theo bản năng m/u//ốn né tránh: "Đừng thế mà, bây giờ người em mồ hôi không à, anh đừng ôm, đợi em tắm trước đã."

"Yên nào."

Giản Mục Xuyên ngăn cô lại: "Như vậy là được rồi."

Dứt lời, anh dùng đũng quần cương cứng của mình chọc vào m/ô/n/g Trần Trừng, nhỏ giọng hỏi: "Ở đây có camera không?"

Trần Trừng chợt hiểu ý đồ của anh: "Có, nhưng hết giờ thì cũng tắt rồi."

Giản Mục Xuyên vòng tay về phía trước, từ từ nhào nặn bầu v.u" của Trần Trừng ở trước gương.

Đồ tập múa rất mỏng, nên dễ dàng lộ ra đường cong cơ thể cô.

"Chúng ta chơi một lần trước gương này đi, được không em?"

Giản Mục Xuyên nhìn hình ảnh mới mẻ trong gương, không nhịn được m/u//ốn tiếp tục thử tư thế mới với Trần Trừng.

Ngực Trần Trừng bị nhào nặn, cả người chợt mềm nhũn, không kiềm được lầm bầm: "Đừng mà... nhẹ thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...