"Đẹp lắm." Giản Mục Xuyên nỉ non.
Anh nắm cằm của Trần Trừng, ra hiệu cô nhìn vào gương: "Em nhìn đi, nhìn xem cơ thể em dâm đãng đến mức nào này."
Trần Trừng biết mình dâm đãng, nhưng lại không m/u//ốn thừa nhận, nên giận dỗi nói: "Anh mới dâm đấy."
Giản Mục Xuyên ôm eo cô, tiếp tục mây mưa một trận, vừa làm t/ì/n/h vừa hào phóng: "Rồi, rồi, là anh dâm. Ngày nào con cặc của anh cũng m/u//ốn nát cái lồn nhiều nước của em vợ, còn m/u//ốn dụ dỗ em vợ thành bà xã của mình."
Hai chữ bà xã đã làm tim Trần Trừng đập thình thịch. Cô đang định nói gì đó thì bị anh cúi đầu hôn đắm đuối.
Trong gương, người đàn ông vừa chơi cô vừa nhào nặn bầu v.u" của cô, còn liên tục trao cô nụ hôn nóng bỏng.
Trần Trừng bị anh chơi đến mức cả người tê dại. Lúc ý thức của cô mơ hồ thì nghe thấy loáng thoáng tiếng nói chuyện phát ra từ hành lang bên ngoài, giống như có người đang đi vào.
Tất nhiên Giản Mục Xuyên cũng nghe thấy.
Trần Trừng chợt hoảng hốt, thầm nghĩ mình dâm đãng thế này, có lẽ sắp bị người ta nhìn thấy hết rồi.
Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh. Giản Mục Xuyên duỗi tay bế Trần Trừng lên, chỉ vài bước đã đi đến trước cửa sổ sát đất, rồi vén rèm cửa sổ nhét cô vào trong, bản thân anh cũng nhanh chóng chui vào theo.
Hai người vừa tiến vào, trong rèm cửa sổ bỗng trở nên chật chội.
Người đến là đồng nghiệp của Trần Trừng, để quên đồ nên quay lại tìm. Nhất thời đi tới đi lui, giống như đang tìm đồ.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Người bên ngoài thì sốt sắng tìm đồ, còn hai người bên trong thì nhịn đến khó chịu.
Giản Mục Xuyên càng không m/u//ốn chờ đợi, anh đứng sau lưng Trần Trừng, rồi cầm dươn//g vật của mình, từ từ đâm vào trong â//m h//ộ của cô.
Rèm cửa sổ dày che chắn ánh sáng rất tốt. Hai người nấp ở bên trong, ánh sáng mờ ảo, cho dù ở gần trong gang tấc thì tầm mắt cũng hơi mơ hồ.
Giản Mục Xuyên ôm eo Trần Trừng, dươn//g vật to lớn đang cọ vào â//m h//ộ của cô. Một giây sau đã men theo cửa hu/yệ//t chảy nước của cô, đâm mạnh vào trong.
Quần của Trần Trừng đã bị vén sang một bên, áo bị kéo xuống dưới lộ ra hai bầu ngực. Cả người cô bị chơi đến nỗi vừa bừa bộn vừa dâm đãng.
Lúc này lại bị dươn//g vật to lớn đâm vào, m/u//ốn hét lên nhưng lại không dám hét, chỉ đành ngửa đầu há miệng, lẳng lặng thở dốc.
Giản Mục Xuyên thật sự hiểu rõ từng chỗ nhạy cảm trên người cô.
Mặc kệ đ.u. cô thế nào, nhưng lần nào đ.u. cũng có thể đ.u. cô đến nỗi thần hồn điên đảo, mê m/u//ội vào bên trong không thể nào tự thoát ra được.
Bây giờ đang ở trong t/ì/n/h huống kích thích có khả năng bị phát hiện, Giản Mục Xuyên không chỉ không tha cho cô, mà hết lần này đến lần khác làm t/ì/n/h với cô một cách thô bạo.
Mỗi lần đâm vào là như m/u//ốn đâm dươn//g vật vào trong tử cung, làm Trần Trừng vừa sướng vừa khó chịu.
Trên người đổ mồ hôi liên tục, mà bên dưới cũng không ngừng chảy nước dâm, sướng đến mức hồn vía lên mây.
Người bên ngoài tìm kiếm một vòng không có kết quả, đành phải bất đắc dĩ tắt đèn rời đi.
Ánh sáng trong rèm cửa sổ càng trở nên tối tăm, nhưng hai người lại không gấp gáp rời khỏi màn.
Giản Mục Xuyên ôm eo Trần Trừng, bắt đầu ra vào.
Lực đâm vào quá lớn khiến cô đứng không vững, chỉ đành vươn tay nắm lấy rèm cửa sổ, hạ thấp eo, cố gắng không để mình bị bay ra ngoài.
Hai người trốn trong rèm cửa sổ làm t/ì/n/h một trận mãnh liệt, khoái cảm như dời núi lấp biển bắt đầu lan ra từ nơi giao hợp của cả hai.
Trần Trừng bị những cú nhấp mãnh liệt của anh làm cho lên đ/ỉn/h rất nhanh.
Anh vừa nhấp, bàn tay vừa chà xát qua lại trên hạt le, tiết tấu của tay và hông của anh càng lúc càng nhanh làm â//m h//ộ lên đ/ỉn/h không ngừng.
chỗ đó non không bị khống chế ra sức co rút chèn ép g//ậ/y t/h/ị/t, khiến Giản Mục Xuyên bị kẹp đến mức cả người tê dại như bị điện giật.
Anh ôm eo Trần Trừng, cũng không còn kìm nén động tác của mình nữa.
Sau trận ra vào kịch liệt, t/i/n/h d/i/c/h nóng hổi kia đã bắn vào trong â//m h//ộ của cô.
"A... sướng quá đi... ư...ư..."
Trần Trừng vốn đã lên đ/ỉn/h nay lại bị t/i/n/h d/i/c/h nóng hổi của người đàn ông tưới vào, giống như bị bỏng. Lỗ nhỏ tiếp tục co rút run rẩy lên đ/ỉn/h lần nữa.
Cơ thể đã tập luyện hơn nửa ngày, cộng thêm màn mây mưa kịch liệt này đã làm cho cả người Trần Trừng xụi lơ sau khi lên đ/ỉn/h, cuối cùng vẫn là Giản Mục Xuyên bế cô vào phòng tắm để làm vệ sinh sạch sẽ.
Đợi đến khi hai người sửa soạn xong cũng không quay về nhà, mà đến thẳng club đã hẹn trước đó.
Trên đường đi, Trần Trừng đã gửi tin nhắn vào nhóm đoàn múa, nói bạn trai mời mọi người đến club.
Các đồng nghiệp thấy tin nhắn của Trần Trừng, rõ ràng đều rất vui mừng.
Xem ra bạn trai mới của cô thật sự là người có tiền nha, vừa ra tay đã hào phóng như vậy rồi. Club đó rất nổi tiếng ở khu vực này, giá đắt cắt cổ luôn.
Trần Trừng cũng dùng bữa tối ở club. Khẩu vị của cô thanh đạm, nên Giản Mục Xuyên đã gọi một bàn món Quảng Đông cho cô. Đợi đến khi cô ăn gần xong thì đồng nghiệp cũng lần lượt kéo đến.
Làm Trần Trừng thở phào nhẹ nhõm là chị Lâm – người duy nhất biết Giản Mục Xuyên không đến. Cô cũng bớt đi rắc rối cần phải giải thích.
Về cơ bản người trong đoàn múa đều là người trẻ tuổi, ngày thường đều rất thích chơi đùa, cứ sáp vào nhau là quẩy nhiệt t/ì/n/h lắm.
Mọi người đều rất tò mò về Giản Mục Xuyên, bởi vì anh thật sự quá lạnh lùng kiêu ngạo, vừa nhìn là biết anh không phải là người dễ ở chung.
Vào giờ phút này Trần Trừng cũng mới biết, hóa ra sự nhiệt t/ì/n/h của Giản Mục Xuyên chỉ dành cho một mình cô. Còn đối với người khác, anh luôn mang dáng vẻ lạnh nhạt xa cách, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội tiếp cận.
Mặc dù nói mời đồng nghiệp đến chơi, nhưng trên thực tế là mạnh ai nấy chơi. Ban đầu hai người bọn họ bị mọi người ầm ĩ đòi hai người uống rượu giao bôi, sau đó cũng chỉ có Trần Trừng trò chuyện với Giản Mục Xuyên. Cho dù mấy người khác m/u//ốn nói cũng không dám bắt chuyện với anh.
Giữa chừng, Giản Mục Xuyên nhận được điện thoại của bạn. Anh đáp lại hai tiếng rồi cúp máy, quay đầu nói với Trần Trừng: "Ông chủ club này gọi anh ra ngoài một chuyến, em ngoan ngoãn ngồi đây đợi anh nhé."
Trần Trừng tò mò hỏi anh: "Ông chủ tìm anh làm gì?"
"Không rõ nữa, để anh đi xem thử."
Giản Mục Xuyên lại nói một câu thất lễ với mấy người khác, rồi mới đứng dậy rời đi.
Anh vừa đi ra ngoài, Trần Trừng đã bị một đám người vây quanh. Luyên thuyên không ngừng, về cơ bản đều là khen Giản Mục Xuyên còn đẹp hơn cả ngôi sao điện ảnh.
Đúng là một đám háo sắc mà!
Ông chủ club này cực kỳ thân thiết với Giản Mục Xuyên. Gia đình hai bên là thế giao nhiều năm, cho nên từ nhỏ đã quen biết nhau. Lần trước chuyện chị cô ngoại t/ì/n/h, người đầu tiên phát hiện ra cũng là vị này.
Cũng vì quá thân thiết nên hai người gặp mặt không cần nói lời khách sáo.
Người bạn đi thẳng vào vấn đề, hỏi Giản Mục Xuyên: "Cậu sao thế? Gần đây cậu đưa em vợ về sống chung rồi
à? Còn ra ngoài gặp bạn bè cô ấy, có cần huênh hoang đến thế không?"
"Ồ." Giản Mục Xuyên đáp lại cho có, nhận lấy điếu thuốc mà người bạn đưa tới, ngậm trong miệng đáp: "Cô ấy không phải là em vợ mà là bạn gái tôi."
Bạn thấy sao?