"Đợi chút."
Bác sĩ trẻ tuổi vội vã gọi cô lại, thấy Trần Trừng đang đứng tại chỗ nhìn anh ta thì nhất thời hơi xấu hổ, há miệng nói: "Cô Trần, tôi...có thể kết bạn Wechat với cô không?"
Trần Trừng chớp mắt, thật ra cô đã rất quen với việc được bắt chuyện làm quen, bởi vì ngoại hình và vóc dáng của cô đều rất đẹp.
Từ bé đi học đã không thiếu người thầm yêu, thường nhận được thư t/ì/n/h và lời tỏ t/ì/n/h, cho nên cô cũng được xem là thành thạo trong việc ứng phó với t/ì/n/h huống này.
Chỉ thấy cô cười cười giơ tay lên, lộ ra chiếc nhẫn trên ngón tay: "Xin lỗi nha, bạn trai tôi ghen tuông ghê lắm, nên tôi không tiện cho người khác Wechat được đâu."
Bác sĩ trẻ tuổi sững sờ, sau đó hơi thất vọng gật đầu: "Vậy sao."
Chào tạm biệt vị nam bác sĩ kia xong, Trần Trừng đã đến thẳng phòng làm việc của Giản Mục Xuyên.
Vừa hay Giản Mục Xuyên không có bệnh nhân, thấy cô bước vào thì dẫn cô đến phòng nghỉ bên cạnh.
Bệnh viện của nhà anh nên tất nhiên anh có được quyền lợi này. Không chỉ có phòng làm việc riêng, mà còn có cả phòng nghỉ ngơi riêng. Không có bác sĩ nào có được đãi ngộ này.
"Em đợi ở đây đã nhé, buổi trưa chúng ta ra ngoài ăn." Giản Mục Xuyên nói.
Trần Trừng nhìn chiếc nhẫn trên tay anh, cùng kiểu với cô, nhưng tạo hình hơi khác. Trong lòng cô cảm thấy ngọt ngào, đứng trước mặt anh xoay một vòng hỏi: "Em mặc bộ này đẹp không?"
"Ừ, rất đẹp."
Giản Mục Xuyên bước tới ôm eo cô, rồi cúi đầu m/u//ốn hôn cô, nhưng lại bị Trần Trừng né tránh.
Cô cười cười vén làn váy cao lên một chút, để cho anh xem quần lọt khe viền trong suốt, rồi hỏi anh: "Vậy bộ này thì sao? Có đẹp không?"
Ánh mắt Giản Mục Xuyên thay đổi, dân trở nên thâm trầm ,dán chặt vào giữa chân cô: "Hôm nay em sao thế?"
Trần Trừng thả làn váy xuống, rồi vươn tay ôm cổ anh, cả người như treo lên người anh: "Ừ, hôm nay em m/u//ốn ăn mặc dâm đãng một chút cho chồng em xem đấy."
Giản Mục Xuyên cúi đầu nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười nhạt hỏi: "Là cho chồng em xem hay cho chồng em đ.u. đây, hửm?"
Hai má Trần Trừng đỏ bừng, miệng vẫn trả lời: "Chồng m/u//ốn xem hay đ.u. gì cũng được mà."
"Ngoan lắm, nhưng tiếc quá, bây giờ chồng em vẫn đang làm việc, không làm gì được hết."
Dứt lời, anh vẫn cầm lòng không đậu cúi đầu hôn sâu cô.
Cả hai bỗng không phát ra tiếng, mà chỉ lẳng lặng ôm lấy nhau, đắm chìm trong nụ hôn của đối phương.
Buổi trưa, hai người đi tới nhà hàng Nhật cách bệnh viện không xa để ăn trưa.
Nhà hàng này mở trong một con hẻm, Trần Trừng được Giản Mục Xuyên dẫn đi tầm mười phút mới tìm được địa chỉ.
Giản Mục Xuyên đã đặt phòng riêng từ trước. Sau khi bước vào, anh đã báo tên, phục vụ liền dẫn hai người đi tới một căn phòng riêng tao nhã, bàn thấp và tatami đều toát lên phong cách Nhật Bản.
Trần Trừng vừa mới ngồi xuống, cả cơ thể đã bị Giản Mục Xuyên duỗi tay ôm tới, ngồi thẳng lên đôi chân đang xếp bằng của anh.
"Dọa em sợ hết hồn đó."
Nhưng Giản Mục Xuyên lại không buông tay, mà nắm cằm cô hôn xuống cánh môi mọng nước của cô.
Trần Trừng bị hôn đến cả người mềm nhũn, vươn tay ôm cổ anh, tập trung đáp lại anh, mãi đến khi có người tới gõ cửa mang đồ ăn lên, hai người mới kết thúc nụ hôn này.
Trần Trừng định xuống khỏi người Giản Mục Xuyên, nhưng anh lại không chịu, mà ôm eo cô, lên tiếng mời vào.
Phục vụ vừa bước vào, nhìn thấy hai người đang ôm nhau thì hơi sững sờ, nhưng cũng nhanh chóng trở về thái độ bình thường, tay chân nhanh nhẹn đặt món ăn lên bàn.
Dường như phục vụ nơi này cũng không quá lạ lẫm trước những t/ì/n/h huống như vậy.
Tim Trần Trừng vốn đang đập thình thịch, không ngờ một giây sau, bàn tay đang ôm eo cô của Giản Mục Xuyên lại thò vào trong làn váy của cô.
Ở trước mặt mấy nhân viên phục vụ, anh ve vãn â//m h//ộ vốn đã trở nên ẩm ướt vì nụ hôn ban nãy.
Trần Trừng sợ đến nỗi trợn tròn mắt, quay đầu nhìn Giản Mục Xuyên.
Ai dè anh lại ung dung tự đắc, như thể chỉ đang ôm cô khoe ân ái.
Ai có thể ngờ rằng, dưới làn váy, người đàn ông đang lưu manh sờ mó â//m h//ộ của cô chứ.
Trần Trừng không dám nhúc nhích, cắn chặt môi dưới, mãi đến khi nhân viên phục vụ dọn món xong lần lượt ra ngoài. Cô mới duỗi tay kéo cánh tay anh ra: "Anh làm gì thế hả? Nếu bị phát hiện thì xấu hổ lắm biết không?"
Mặc kệ cô kéo thế nào, tay Giản Mục Xuyên như dính lên trên chỗ đó dâm của cô, có kéo thế nào cũng không tách ra được, cuối cùng Trần Trừng chỉ có thể từ bỏ.
"Vợ à, hôm nay em mặc dâm đãng như vậy, nên anh m/u//ốn đ.u. thôi." Giản Mục Xuyên nói vào tai cô.
Tiếng vợ này như đang làm nũng vậy. Cả người Trần Trừng chợt mềm nhũn, mặc cho bàn tay anh đang sờ mó lung tung trên người mình.
"Anh m/u//ốn ăn gì?" Trần Trừng nhắc nhở anh.
"Ăn em đó."
Giản Mục Xuyên dùng ngón tay vén quần lót lọt khe của cô sang một bên, lộ ra con chim non đang chảy nước.
Sau đó anh dùng hai ngón tay bắt đầu ra vào ở bên trong, móc cua cho lồn dâm của cô càng chảy nhiều nước hơn.
"Ở... ở đây ư?"
"Ừ."
"Lỡ có người phát hiện thì sao... a...ha"
Cô còn chưa nói xong, Giản Mục Xuyên đã móc dươn//g vật của mình ra, đâm mạnh vào trong chim non ướt át của cô, khiến Trần Trừng càng rê//n /r.ỉ lớn hơn.
"Sẽ không ai phát hiện đâu, anh đảm bảo."
Giản Mục Xuyên nói, rồi giữ vòng eo thon thả của cô, ra sức đâm vào rút ra.
Sau khi Giản Mục Xuyên đeo nhẫn cho cô, đây là lần đầu tiên hai người làm t/ì/n/h, cảm giác cực kỳ đã.
Trần Trừng bị anh đ.u. chưa bao lâu đã sướng đến nỗi uốn éo m/ô/n/g lên đ/ỉn/h.
Còn Giản Mục Xuyên thì chơi cô thêm một lúc mới bắn hết t/i/n/h d/i/c/h vào trong.
Cuối cùng khi người đàn ông bắn tinh, Trần Trừng đang ôm lấy anh, ngã đầu lên vai anh, thì nghe thấy anh thở hổn hển nói vào tai cô: "Vợ à, anh yêu em..."
Cả người Trần Trừng run rẩy, nhất thời lên đ/ỉn/h lần nữa.
Cô ngồi thẳng dậy, rũ mắt nhìn anh. Cả hai đều đang thở dốc, một lúc sau, Trần Trừng mới ôm lấy mặt anh bằng hai tay, rồi hôn mạnh lên.
"Em cũng yêu anh, chồng à."
Trần Trừng nghĩ, t/ì/n/h yêu không phải kiểu cố định, nhưng lại ngọt ngào đẹp đẽ y như nhau.
Mặc dù ban đầu cô và Giản Mục Xuyên hơi khác thường, nhưng chỉ cần tâm ý tương thông thì cuối cùng vẫn có thể đi đến viên mãn.
Anh yêu cô và cô cũng yêu anh.
Đây chính là kiểu t/ì/n/h yêu đẹp đẽ nhất.
....
...
..
.
.
Trần Trừng lại ra ngoài biểu diễn cùng đoàn múa, đi hơn hai tháng, không chỉ tới đất khách mà còn là ở nước khác, cô biểu diễn ở nước ngoài.
Cặp đôi yêu nhau phải xa nhau hơn hai tháng thật sự rất khó khăn, ngày nào họ cũng video call với nhau nhưng vẫn không thể nguôi ngoai nỗi tương tư trong lòng.
Nhưng mà vì Trần Trừng bận, Giản Mục Xuyên cũng không rảnh rỗi, nhân lúc Trần Trừng không có nhà, mẹ Giản đã phẫu thuật thành công và đang hồi phục tốt thì Giản Mục Xuyên đặc biệt về nhã cũ nhà họ Giản một chuyến để ngả bài với gia đình, nói mình đã ly hôn.
Mẹ Giản mặc sườn xám ung dung nghe anh kể hết, Trần Thấm là con dâu bà thích, bà rất hài lòng, không ngờ bọn nhỏ vừa kết hôn chưa được bao lâu đã ly hôn, còn lừa người làm mẹ là bà.
Bạn thấy sao?