"Nói đến bác sĩ Giản, anh rể cô đó, anh rể của cô thật sự rất giỏi. Trước khi kết hôn có rất nhiều cô gái theo đuổi cậu ấy, nữ bác sĩ, y tá, thậm chí còn có cả bệnh nhân. Một năm trước cậu ấy chợt thông báo rằng mình đã kết hôn, làm rất nhiều cô vỡ mộng khóc quá trời, ai cũng thắc mắc không biết người phụ nữ xuất sắc đến mức nào mới có thể chinh phục được cậu ấy."
Trần Trừng cười nói: "Chị gái của tôi từ nhỏ đến lớn đều rất xuất sắc, lớn lên rất xinh đẹp, lúc đi học còn là học sinh giỏi, hiện giờ ra ngoài làm việc toàn làm với các công ty đa quốc gia."
Dì Vương gật đầu tán thưởng: "Đúng là giỏi thật, có điều tôi nghe nói rằng nhà bác sĩ Giản cũng rất giàu. Bệnh viện này là của gia đình cậu ấy, tôi nghe nói rằng sau này rất có thể bác sĩ Giản sẽ thừa kế bệnh viện này."
"Vậy à?"
Trần Trừng rất ngạc nhiên, cô cứ tưởng rằng anh rể của mình chỉ là một bác sĩ bình thường, không ngờ rằng anh lại là thiếu gia thứ thiệt, còn là loại trâm anh thế phiệt nữa chứ: "Vậy mà tôi lại không nghe chị mình nhắc đến những chuyện này."
Chị gái của cô không những không nhắc đến những chuyện này mà bình thường cũng rất khi nhắc đến Giản Mục Xuyên với Trần Trừng.
Hôm nay Trần Trừng không gặp lại anh rể thêm lần nào nữa, có lẽ cần phải chờ đến ngày mai kiểm tra phòng bệnh và châm cứu mới có thể nhìn thấy anh.
Nghĩ đến đây, Trần Trừng lại có chút mong chờ ngày mai.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Trần Trừng nhậ̵n được video call của chị gái mình.
Nhìn trong video, chỗ chị gái cô đang ở vẫn là ban ngày, có lẽ là đang ở nước ngoài, chị gái cô rất lo lắng hỏi thăm t/ì/n/h hình của cô, sau đó lại xin lỗi cô.
Cô ấy nói rằng bên đó hơi bận rộn, mới nhìn thấy tin nhắn của cô, còn nói rằng ngày mai sẽ trở về.
Trần Trừng lập tức khua tay với chị gái ở phía bên kia điện thoại và nói: "Không cần đâu, bên này đã có mấy cô điều dưỡng chăm sóc rồi. Hơn nữa bác sĩ điều trị chính là anh rể, họ có thể chăm sóc cho em, chị cứ yên tâm mà làm việc nhé."
Chị gái của cô là một người phụ nữ mạnh mẽ kiên cường, trước giờ luôn nói một là một, cô ấy nói: "Công việc bên này chị đã sắp xếp người khác hoàn thành rồi, chờ lát nữa ăn trưa xong, chị sẽ ra sân bay, em cứ ngoan ngoãn chờ chị trong bệnh viện."
"Dạ vâng."
"Ngoan." Chị gái cô cưng chiều nói: "Lần này xuất viện thì hãy sống ở nhà chị một thời gian để dưỡng thương cho thật tốt, xương cốt bị thương thì phải dương lâu dài, không được chủ quan, phải để ý kỹ càng."
"Em biết rồi."
Buổi sáng ngày hôm sau, lúc Giản Mục Xuyên đến kiểm tra phòng bệnh, Trần Trừng có chút không dám nhìn thẳng vào anh. Nghĩ đến sự xoa bóp hôm qua, cô thật sự vô cùng xấu hổ.
"Hôm nay đã đỡ đau chưa?" Giản Mục Xuyên hỏi cô.
Trần Trừng gật đầu đáp: "Đã đỡ hơn nhiều rồi ạ."
Giản Mục Xuyên đưa mắt nhìn khuôn mặt của cô, sau đó chậm rãi nhìn xuống nửa người dưới của cô, làm cho Trần Trừng bồn chồn vô cùng.
Cô chợt nghe thấy anh nói: "Vậy hôm nay cứ dựa theo cách chữa trị hôm qua là được, có thể giảm liều lượng thuốc."
Nghe vậy, Trần Trừng liền nói: "Anh rể à, hôm nay chị gái của em sẽ về nước, anh biết không?"
Giản Mục Xuyên thoáng ngẩn người một cách rõ ràng, sau đó mới lạnh lùng nói: "Không."
"À."
Trần Trừng cảm thấy hơi lạ, chị gái cô không gọi điện cho anh rể sao?
Mặt anh rể đột nhiên sa sầm làm Trần Trừng không hiểu rõ t/ì/n/h hình, cô nghĩ bụng chẳng lẽ anh rể và chị cô cãi nhau sao?
Có điều cô cũng không dám hỏi anh, cô nghĩ chờ chị gái mình về rồi hỏi là được.
Trần Thấm đến bệnh viện khi Trần Trừng ngủ trưa thức dậy, cả người phong trần có vẻ mệt mỏi, đưa cả hành lý đến đây, rất rõ ràng là đi thẳng từ sân bay đến bệnh viện.
Cô ấy mặc Âu phục màu xám với đôi giày da thấp, mái tóc ngắn gọn gàng, phong cách ăn mặc đúng tiêu chuẩn của người phụ nữ mạnh mẽ.
Thấy Trần Trừng thê thảm như vậy, chị gái cô vô cùng đau lòng. Cô ấy lại gần cô và ngồi trên giường, cẩn thận quan sát vết thương trên người Trần Trừng, sau đó hỏi cô: "Vết thương ở chân có nghiêm trọng không, có ảnh hưởng đến việc nhảy múa sau này không?"
"Anh rể nói là không ảnh hưởng, có điều phải dưỡng thương thật tốt một khoảng thời gian." Trần Trừng nói, cô vẫn luôn là cô em gái ngoan ngoãn khi ở trước mặt chị gái mình.
Chị gái gật đầu nói: "Lát nữa chị sẽ nói chuyện với anh ấy."
Nhớ đến cuộc trò chuyện lúc sáng với Giản Mục Xuyên, Trần Trừng liền hỏi Trần Thấm: "Hôm nay chị trở về mà không nói với anh rể đúng không? Hai người cãi nhau hả?"
Trần Thấm duỗi tay véo má cô, cười nói: "Con nít như em đừng quan tâm đến chuyện của người lớn, chị và anh ta không cãi nhau."
Trần Trừng thầm nghĩ em đâu có nhỏ chứ, hôm sinh nhật mình, em suýt chút nữa đã làm t/ì/n/h với anh rể rồi. Lời này đương nhiên là không thể nói ra.
Cô biết rằng trong mắt chị gái của mình, cô vẫn luôn là một cô em bé bỏng của chị ấy.
Trần Thấm trò chuyện với Trần Trừng một lúc, sau đó đứng dậy đi tìm Giản Mục Xuyên.
Biết họ không cãi nhau, Trần Trừng không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng một lúc sau tâm trạng của lại trở nên nặng nề, chị gái cô yêu thương cô như vậy nhưng cô lại nghĩ đến chuyện làm t/ì/n/h với anh rể, điều này thật sự không tốt chút nào, cô đúng là đứa em gái xấu xa.
Sau khi Trần Thấm rời đi, dì Vương bèn sáp đến tám chuyện với Trần Trừng: "Chị gái cô có khí thế mạnh mẽ quá, thảo nào có thể hạ gục bác sĩ Giản, hai người họ đều là nhân vật lợi hại nha."
Trần Trừng gật đầu đáp: "Họ rất xứng đôi."
Dì Vương tán thành nói: Đúng vậy, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối."
Lúc Trần Thấm quay trở lại là đi cùng Giản Mục Xuyên, hai người họ không nói gì với nhau.
Trông sắc mặt của Giản Mục Xuyên không được tốt lắm, Trần Trừng lại không khỏi lo lắng, thầm nghĩ có phải hai người họ đã thật sự cãi nhau không, chỉ là không cho cô biết mà thôi.
Giản Mục Xuyên đến châm cứu cho Trần Trừng, nghĩ đến việc lại phải cởi quần lộ hàng trước mặt anh rể mình, cô không khỏi căng thẳng nhìn Trần Thấm, hôm nay chị gái cô ở đây, nếu nhìn thấy cảnh tượng này thì chị ấy sẽ nghĩ thế nào.
Có vẻ chị gái cô quan tâm đến chuyện châm cứu hơn cô nhiều, cô ấy bước tới hỏi Giản Mục Xuyên: "Châm cứu ở đâu?"
Giản Mục Xuyên lấy túi kim châm ra, nói một cách tỉnh bơ: "Lưng."
Trần Thấm gật đầu nhìn Trần Trừng, sau đó bước tới giúp cô lật người.
Động tác của cô ấy dịu dàng hơn dì Vương rất nhiều, cứ như thể sợ không cẩn thận sẽ làm cô đau, cô ấy cứ luôn hỏi Trần Trừng rằng lưng và chân có đau không, Trần Trừng lắc đầu nói hôm nay không đau lắm.
Bạn thấy sao?